Hạ Tân Triều - Chương 58

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:17
Lượt xem: 401

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lay động, lòng chẳng ngừng xao xuyến. Làn gió phất phơ như bướm vờn đuôi tóc, lướt qua cõi lòng khô cằn từ lâu.

Kỷ Trăn kinh ngạc đến sững sờ, con phố sầm uất qua kẻ , nhưng y chỉ thể trông thấy khuôn mặt như ngọc cách đó hai bước chân. Thẩm Nhạn Thanh phảng phất như vén từng lớp mây mù che mắt, từ ngàn dặm xa xôi từng bước tiến đến mặt y, từ mơ hồ đến rõ ràng, từ hư vô đến hiện hữu.

Cách đó xa thợ đang sức rèn sắt hoa, những ký ức ngưng đọng bỗng chốc bừng sáng rực rỡ trong từng chùm lửa hoa bay lượn, từng cảnh tượng như từng cuộn tranh lượt mở , bóng hình chồng chất lên .

Đó là cái liếc mắt kinh hồng phố dài, là tình cờ gặp ở chợ đêm, là sợi tơ hồng của Nguyệt Lão dù vạn ngăn cách vẫn quấn chặt lấy .

mệnh khác chen chân , là nghiệt duyên vung đao cũng khó lòng chặt đứt.

Kỷ Trăn hoảng hốt liếc chiếc vòng ngọc trong tay Thẩm Nhạn Thanh, còn kịp đưa tay nhận, y như thấy thứ gì độc hại mà đột ngột lùi về một bước. y mới động tác né tránh, Thẩm Nhạn Thanh vội vàng bước tới nắm lấy cổ tay y.

Lòng bàn tay lạnh lẽo xuyên qua lớp vải, khiến sống lưng Kỷ Trăn tê dại.

Chưa chờ y giãy , Thẩm Nhạn Thanh kéo y chạy trong đám đông. Y loạng choạng chạy theo hai bước, vì biến cố xảy quá đột ngột nên cổ họng chỉ thể phát những tiếng thở dốc yếu ớt.

Hai hộ vệ thấy cảnh liền la lên , vội vàng đuổi theo, Cát An cũng kinh hãi gọi công tử.

Thẩm Nhạn Thanh cố tình chọn những đoạn đường đông đúc nhất, dắt Kỷ Trăn xuyên qua khu chợ đêm chen vai thích cánh, xoay ẩn một con hẻm nhỏ tối tăm.

Kỷ Trăn định kêu lên thì Thẩm Nhạn Thanh vòng một tay qua eo, ép y tường, tay còn bịt miệng y cho y phát tiếng.

Ánh đèn đường le lói thỉnh thoảng chiếu , y và Thẩm Nhạn Thanh chỉ cách đầy một tấc, trán chạm trán, mũi kề mũi, ngay cả thở cũng quấn quýt lấy .

Ngoài phố tiếng ồn ào, trong hẻm tối chỉ còn thở nặng nề.

Thẩm Nhạn Thanh lùi một chút, ánh mắt tinh tế như đang miêu tả một bức tranh, chăm chú ngắm Kỷ Trăn ở ngay mắt, bắt gặp sự kinh hãi và bất an trong đôi mắt đối phương.

Kỷ Trăn thật sự sợ. Đã hơn nửa năm trôi qua, Thẩm Nhạn Thanh đột ngột xuất hiện thế , y sợ nhốt căn nhà chỉ thể ngẩng đầu thấy một mảnh trời vuông, sợ xa cách trưởng, cũng sợ trái tim xao động nảy sinh những ý nghĩ nên .

Đợi đến khi Thẩm Nhạn Thanh từ từ buông tay đang bịt miệng y , Kỷ Trăn chẳng kịp nghĩ xem tại đối phương xuất hiện ở đây, theo bản năng cất tiếng cầu cứu, nhưng hé môi phát một âm thanh cực ngắn, tiếng nhấn chìm trong một nụ hôn sâu.

Bàn tay Thẩm Nhạn Thanh đang vỗ về lưng y trượt dần lên , siết lấy gáy y, bờ môi lấp kín môi y. Không hề sự tuần tự nhẹ nhàng, mà là dùng thế công mãnh liệt nhất, cưỡng bách y buông vũ khí đầu hàng.

Đầu lưỡi ấm nóng luồn đôi môi hé mở của Kỷ Trăn, mạnh mẽ lướt qua vòm họng y. Y phản kháng, giơ hai tay lên bắt lấy ấn chặt tường. Thẩm Nhạn Thanh như kẻ hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, cho y một chút cơ hội thở dốc nào, khao khát m*t lấy môi lưỡi y, thậm chí còn ngậm lấy đầu lưỡi y như nuốt chửng.

Đã lâu Kỷ Trăn đối xử như , y dần dần thở nổi, thể mềm nhũn, nước mắt ép trào khỏi đôi mắt nhắm nghiền. Đối phương chỉ vài ba động tác khơi dậy nỗi lòng y, khiến y tức giận tủi , bèn quyết tâm dùng răng để đẩy lùi cuộc tấn công đáng sợ .

Khoang miệng tràn ngập mùi m.á.u tanh, Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày lùi , l.i.ế.m nhẹ môi Kỷ Trăn cắn đến chảy máu.

Trong bóng tối, đuôi mắt và khóe môi của Thẩm Nhạn Thanh đỏ lên một cách diễm lệ. Kỷ Trăn sợ hãi mím đôi môi ẩm ướt, thấy Thẩm Nhạn Thanh để tâm đến việc y cắn thương, thậm chí còn nhếch lên một nụ , trong vẻ chật vật mang theo chút vui mừng, phảng phất như vui sướng vì Kỷ Trăn vẫn còn dám giương nanh múa vuốt với .

Nửa năm gặp, Thẩm Nhạn Thanh dường như càng thêm điên cuồng. Kỷ Trăn phản ứng của dọa đến dám động đậy, mãi đến khi Thẩm Nhạn Thanh l.i.ế.m môi lưỡi y, y mới gắng sức bật một tiếng run rẩy: “Buông ...”

Thẩm Nhạn Thanh làm như thấy, hôn thêm một lúc nữa, lát mới vén lớp lông chồn quanh cổ áo y , cúi đặt một nụ hôn lên bên gáy.

Ngoài hẻm tiếng ngớt, dù cho ai phát hiện cảnh tượng trong con hẻm tối , Kỷ Trăn vẫn cảm thấy hổ và tức giận vì hành động hoang đường của Thẩm Nhạn Thanh. Y đột nhiên dùng sức đẩy một cái nhưng , hoảng sợ : “Thanh thiên bạch nhật...”

Thẩm Nhạn Thanh ngước mắt lên, giúp y sửa chiếc áo lông chồn, khẽ lặp bốn chữ “thanh thiên bạch nhật”, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi nghĩ làm gì?”

Kỷ Trăn hiểu lầm, đôi má vốn đang tái nhợt bỗng chốc đỏ bừng lên.

Thẩm Nhạn Thanh vẫn chịu buông tha, ôm chặt y lòng. Y càng giãy giụa kịch liệt, hai tay Thẩm Nhạn Thanh càng siết chặt hơn.

Kỷ Trăn chịu thỏa hiệp, im lặng ganh đua với đối phương. Đang cân nhắc nên cắn một miếng vai thì y đột nhiên nhớ bả vai Thẩm Nhạn Thanh từng trúng tên, cái miệng đang mở từ từ khép .

Thẩm Nhạn Thanh chỉ ôm y, làm gì khác. Kỷ Trăn ngửi thấy mùi hương thanh khiết quen thuộc tỏa từ vạt áo , dần dần còn giãy giụa nữa, yếu ớt : “Nơi là địa bàn của ca ca và Tưởng Uẩn Ngọc, ngươi dám làm gì , bọn họ sẽ tha cho ngươi .”

Thẩm Nhạn Thanh càng ôm Kỷ Trăn chặt hơn lòng, trầm giọng hỏi: “Ngươi và Tưởng Uẩn Ngọc...”

Kỷ Trăn cho rằng đối phương tìm cách nhắm Tưởng Uẩn Ngọc, bèn lời cay độc một cách thiếu tự tin: “Ngươi dám làm gì , cũng sẽ tha cho ngươi.”

Thẩm Nhạn Thanh ý tứ bảo vệ Tưởng Uẩn Ngọc của Kỷ Trăn, lồng n.g.ự.c chợt nhói lên một cơn đau, gần như mất kiểm soát mà chất vấn: “Ngươi và quan hệ gì mà đến lượt ngươi mặt ?”

Giọng điệu lạnh lùng khiến Kỷ Trăn rùng , nhưng y vẫn kiên định đối mặt với Thẩm Nhạn Thanh đang sa sầm mặt mày: “Hắn quen từ nhỏ, tình nghĩa đó bên cạnh khó mà so sánh , thể mặt vì ?”

Bây giờ y, trưởng và Tưởng Uẩn Ngọc là châu chấu cùng một sợi dây, tự nhiên là phúc cùng hưởng, họa cùng chia.

Sắc mặt Thẩm Nhạn Thanh u ám, một câu của Kỷ Trăn kích động đến nghiến chặt răng, hồi lâu vẫn lấy bình tĩnh, buột miệng : “Phải, ngươi và Tưởng Uẩn Ngọc là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, ở Mạc Bắc nửa năm nay, ngươi sợ là sớm quên gia thất .” Hắn gần : “ Kỷ Trăn , cả kinh thành đều ngươi là thê tử của Thẩm Nhạn Thanh , ở đây một ngày, ngươi và chỉ thể là danh phận...”

Hai gặp , ngờ dùng lời để làm tổn thương đến đầy thương tích.

Kỷ Trăn năng hồ đồ, cao giọng : “Ta sớm còn liên quan gì đến ngươi.” Lại trừng mắt : “Huống chi đây kinh thành, mà là Mạc Bắc.”

Thẩm Nhạn Thanh dựa cái gì mà vẫn quản giáo y như khi còn ở Thẩm phủ?

Lá gan sinh từ cơn giận, Kỷ Trăn cãi Thẩm Nhạn Thanh, tranh cãi thêm nữa, bèn sức đẩy : “Ngươi còn buông , Cát An bọn họ báo cho ca ca, ngươi đừng hòng rời khỏi Mạc Bắc .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-58.html.]

“Ta và Kỷ Quyết gặp .”

Kỷ Trăn sững sờ.

Thẩm Nhạn Thanh cuối cùng cũng bình tĩnh , : “Triều đình phái sứ Khiết Đan, sáng nay quân doanh của Tưởng Uẩn Ngọc, ngày mai sẽ lên đường đến địa giới Khiết Đan.” Hắn hạ giọng, một cách thể chối cãi: “Ngươi ở trong quân, nhưng liếc mắt một cái là nhận lều của ngươi. Bọn họ cho gặp ngươi, nhưng thúc ngựa đến chợ thể gặp ngươi giữa biển mênh mông.”

Mười ngón tay Kỷ Trăn siết chặt, mím môi .

“Dù ngươi tin , thật sự chỉ đến để gặp ngươi, toan tính gì khác.” Thẩm Nhạn Thanh khẽ mỉm : “Ngươi một câu đúng, chắc thể rời khỏi nơi ...”

Kỷ Trăn mơ hồ ý tứ trong lời của , nhưng thể hiểu thấu. Y hỏi Thẩm Nhạn Thanh định , cảm thấy nên quan tâm đến chuyện của đối phương nữa: “Ta về .”

Thẩm Nhạn Thanh cản , giúp y sửa sang quần áo lộn xộn, nắm tay y khỏi con hẻm tối. Hắn cúi đầu , thấy sợi dây ngũ sắc cổ tay đối phương, lồng n.g.ự.c thắt đau nhói.

Hai chậm rãi con phố dần vắng vẻ, một đứa trẻ mặc trang phục ngoại tộc xách đèn lồng nhảy chân sáo chạy qua, ha hả: “Mẹ, , về nhà...”

Kỷ Trăn cụp mắt bóng và Thẩm Nhạn Thanh ánh trăng kéo dài mặt đất, nghĩ đến những lời đồn đại trong nửa năm qua, nhiều điều hỏi, nhưng cuối cùng chỉ nhỏ giọng hỏi chuyện mắt nhất: “Tại là ngươi sứ Khiết Đan?”

Hắn là một Hàn lâm đại học sĩ chỉ cầm bút, làm gì mà giành việc của khác?

Thẩm Nhạn Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y y, trả lời câu hỏi của y mà hỏi ngược : “Ngươi gặp Khiết Đan ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Gặp .”

“Gặp khi nào?”

Kỷ Trăn chỉ nghĩ đối phương tò mò, suy nghĩ sâu xa: “Tháng ở quân doanh, Gia Luật Tề đến chơi.”

“Đại vương tử Khiết Đan Gia Luật Tề?”

Kỷ Trăn cũng khách sáo, khẽ “ừ” một tiếng.

Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh dần sâu thẳm, hỏi thêm nữa. Đi nửa canh giờ, họ gặp Cát An.

Hộ vệ rút đao chĩa về phía Thẩm Nhạn Thanh, Kỷ Trăn giãy : “Không cần để ý đến , chúng thôi.”

Họ đặt khách điếm, lúc lên lầu mới phát hiện Thẩm Nhạn Thanh cũng theo .

Cát An nhịn hỏi: “Công tử, làm gì chứ, cần cho hộ vệ đuổi ?”

Đêm dần khuya, gió ngoài phòng rít lên như quỷ , bên tai còn lẫn vài tiếng ho khan cố tình đè nén.

Kỷ Trăn cúi đầu Thẩm Nhạn Thanh đang nắm tay thành quyền đặt bên môi, đáp lời Cát An, vẻ như quan tâm: “Đường lớn mặc , là chuyện của , đừng gây thêm chuyện.”

Cát An “ồ” một tiếng, nhưng tò mò về sự xuất hiện của Thẩm Nhạn Thanh, bèn cảnh giác dựa cửa: “Công tử, ngủ , canh gác cho .”

Kỷ Trăn giường, mệt đến chuyện. Nửa năm yên bình Thẩm Nhạn Thanh dễ dàng phá vỡ, khỏi phiền muộn, trằn trọc khó ngủ.

Y tháo chiếc vòng ngọc và sợi dây ngũ sắc cổ tay xuống, đều thứ gì đáng giá, thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Vậy tại Thẩm Nhạn Thanh đeo sợi dây ngũ sắc rẻ tiền ?

so với những điều , y hiện giờ càng lo lắng về mục đích chuyến của Thẩm Nhạn Thanh hơn. Kỷ Trăn tin lời giải thích của . Đối phương năng lực đưa Tưởng Uẩn Ngọc trận c.h.é.m giết, trợ giúp Tam hoàng tử lật đổ Kỷ gia, còn trưởng chết, một kẻ tâm cơ sâu xa như , đến Mạc Bắc chỉ để gặp y một , qua chỉ thấy hoang đường đến cực điểm.

Chẳng lẽ giả vờ lừa gạt y, cho y một đòn chí mạng?

Kỷ Trăn trằn trọc, hôm trời sáng liền đổi lịch trình, trực tiếp lên đường về quân doanh.

Trong khách điếm còn thấy bóng dáng Thẩm Nhạn Thanh. Cát An nội tình, phụ họa : “Mặt trời mọc lúc nào cũng thể ngắm, Thẩm đại nhân mới đến phòng thôi, chúng về quân doanh , đại công tử ở đó, xem làm dám bắt nạt công tử nữa.”

Kết quả về đến quân doanh, hai vài bước đụng Thẩm Nhạn Thanh. Cát An c.h.ế.t lặng, kinh ngạc đến nỗi nửa ngày nên lời.

Kỷ Trăn làm như thấy Thẩm Nhạn Thanh, về lều quần áo, bước thấy bàn một hộp thức ăn.

Y qua mở xem, bên trong đều là những món điểm tâm quen thuộc, tầng cùng là món bánh sữa đặc mà Kỷ Trăn từng vô cùng yêu thích.

Nghĩ cũng là ai đặt ở đây.

Mắt y hiểu nóng lên, một lúc , y cầm lấy miếng bánh sữa đặc cắn một miếng, vẫn thơm ngọt mềm mại như trong ký ức, nhưng nuốt xuống cổ họng chút chua xót kỳ lạ.

Những thứ cuồng trong năm tháng đều đổi hương vị.

Nhân gian ly biệt lâu ngày thành bi thương, ai ngờ đêm sen hồng năm nào cũng , hai nơi trầm ngâm, nỗi lòng riêng ai nấy tỏ.

Tác giả lời :

Trăn Trăn thấy Thẩm đại nhân liền từ quả dưa lê ngọt lịm biến thành đội trưởng đội khổ qua (tức giận quăng đồ): Mối tình cay đắng ai chịu thì chịu

--------------------

Loading...