Hạ Tân Triều - Chương 5: Dạy dỗ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:32
Lượt xem: 481

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Nhạn Thanh về đến phủ, hạ nhân liền bẩm báo bộ chuyện xảy hôm nay.

Sắc mặt vẫn điềm nhiên, đáp một tiếng thẳng đến sân của mẫu .

Thẩm mẫu vẫn còn bực bội chuyện Kỷ Trăn tự ý rời khỏi từ đường, thấy Thẩm Nhạn Thanh liền lạnh: “Người vợ của ngươi bản lĩnh thật thông thiên, đến cả chồng cũng nể mặt.”

Thẩm phụ cũng hạ triều về, chuyện cũng tức giận kém, phất tay áo xuống ghế chủ vị hờn dỗi.

Thẩm Nhạn Thanh trong lòng cha thích Kỷ Trăn, cũng bênh vực y, chỉ vòng vo: “Y mới độ tuổi nhược quán, tâm tính còn non nớt, lỡ lời vọng ngôn, khiến mẫu lao tâm, tối nay nhất định sẽ dạy dỗ y.”

“Ngươi hai mươi tuổi đỗ Trạng Nguyên, tâm tính non nớt nỗi gì, thấy y là Kỷ gia nuông chiều đến vô pháp vô thiên thì .”

Thẩm Nhạn Thanh cãi : “Sau sẽ để y đến mặt mẫu chọc tức giận nữa là .”

Thẩm mẫu hừ một tiếng: “Ngươi tưởng thích gặp y lắm , chẳng đều là vì ngươi cả thôi.”

Nói , bà cho tỳ nữ mang tranh chân dung lên. Còn kịp rõ, Thẩm Nhạn Thanh lòng sáng như gương, lướt mắt qua mấy bức tranh mẫu : “Kỳ thi mùa xuân sắp tới, công vụ ở Hàn Lâm Viện bận rộn, tâm trí vướng bận chuyện nhi nữ tình trường. Tấm lòng của mẫu xin nhận, nhưng những bức tranh vẫn nên tạm thời cất thì hơn.”

“Lần nào ngươi cũng viện cớ ,” Thẩm mẫu vui, “Chẳng lẽ ngươi thật sự sống cả đời với một Kỷ Trăn ?”

Thẩm Nhạn Thanh khẽ: “Phụ thường dạy đặt con đường làm quan lên hàng đầu. Hiện đang làm việc ở Hàn Lâm Viện, chính là thời khắc quan trọng để thăng tiến. Mẫu cũng chí của cao xa, nếu chuyện riêng tư quấn , e rằng thể một lòng một cống hiến cho triều đình, điều đó chẳng lợi gì cho và cả Thẩm gia.”

Nghe , Thẩm mẫu mới miễn cưỡng dập tắt ý định.

Thẩm Nhạn Thanh : “Sau mẫu cũng nên ít qua với Kỷ Trăn. Y còn trẻ con quá, đợi y trưởng thành hơn một chút hãy để y phụng dưỡng bên cạnh mẫu .”

Thẩm mẫu ý che chở Kỷ Trăn trong lời con trai, hờn dỗi : “Ngươi cứ chiều y , ngày y sẽ khiến Thẩm gia chúng gà chó yên.”

Sau khi dỗ dành Thẩm mẫu xong, cùng Thẩm phụ bàn bạc chút chuyện công vụ, mới cáo từ.

Dụ Hòa theo Thẩm Nhạn Thanh mấy năm nay, thừa hiểu đạo lý quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà. Đại nhân nhà kẹp giữa cha và vợ, quả thật còn khó giải quyết hơn cả những công vụ phức tạp nhất.

Thấy Thẩm Nhạn Thanh chỉ dăm ba câu xoa dịu cơn giận của hai vị trưởng bối, Dụ Hòa khâm phục : “Vẫn là đại nhân cách.”

Thẩm Nhạn Thanh khỏi sân liền thu nụ , giơ tay khẽ day giữa mày, hiếm khi đùa: “Lời đợi về viện ngươi hãy .”

Dụ Hòa hiểu ý, hì hì: “Thiếu phu nhân lời đại nhân nhất, ngài chỉ cần dỗ một chút là thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành .”

Thẩm Nhạn Thanh liếc nhẹ một cái: “Ngươi cũng hiểu Kỷ Trăn thật đấy.”

Dụ Hòa ho khẽ: “Cả kinh thành ai mà thiếu phu nhân yêu ngài tha thiết chứ.”

Thẩm Nhạn Thanh đáp lời Dụ Hòa, cứ thế đón ánh trăng mà về nơi ở.

Chủ viện.

Kỷ Trăn dùng thìa khuấy chén canh hầm hoa văn xanh. Vi cá và bào ngư hầm đến mềm nhừ, nước dùng thơm mà ngấy, vô cùng ngon miệng. y chẳng hề dáng vẻ đang thưởng thức món ngon vật lạ, mà như đang uống thuốc đắng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu , vẻ mặt chán chường.

Y ném chiếc thìa sứ chén một tiếng “keng”, lấy bàn chải mềm làm từ cành dương liễu non chấm bột phấn xay từ các loại gỗ thơm quý giá để đánh răng, đó súc miệng bằng nước bạc hà, : “Dọn .”

Cát An bàn thức ăn ngon gần như vơi chút nào, khuyên nhủ: “Công tử, dùng thêm chút nữa .”

Kỷ Trăn lắc đầu, đưa tay xoa bóp chân . Y quỳ suốt ba canh giờ, đến giờ vẫn hết mỏi, hễ cử động là như kiến đang gặm nhấm xương thịt, đau.

Tỳ nữ dọn hết thức ăn xuống, Cát An đỡ Kỷ Trăn lên sập, : “Để rửa chân đ.ấ.m bóp cho công tử.”

Tuy Kỷ Trăn nuông chiều từ nhỏ, nhưng Cát An theo y từ bé, tình cảm khác hẳn thường, những việc nặng nhọc bình thường y sẽ để Cát An làm. chân y thật sự tê mỏi quá mức, y nghĩ một lát chỉ sang bên cạnh: “Vậy ngươi lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ .”

Cát An dọn ghế đẩu xuống bên chân Kỷ Trăn, sai tỳ nữ bưng nước ấm , giúp công tử nhà cởi giày tất, nhúng đôi chân chậu đồng.

Cảm giác tê dại từ lòng bàn chân lan ngược lên, Kỷ Trăn hít một khí lạnh, sợ hãi : “Ta sẽ thành què đấy chứ?”

Cát An xoa bóp căm phẫn : “Nếu công tử thật sự quỳ đến hỏng chân, nhất định bắt cả nhà Thẩm gia trả giá đắt.”

Kỷ Trăn ủ rũ cúi đầu, lời mà truyền đến tai Thẩm Nhạn Thanh, chắc chắn cho rằng y cậy thế h.i.ế.p . Y về chuyện nữa, liền để Cát An rửa sạch chân lau khô, nâng chân y đặt lên đùi mà xoa bóp.

Cơn tê mỏi qua là cảm giác nhột, Kỷ Trăn nhịn ngã sập , tiếng trong trẻo, năng đứt quãng: “Nhẹ chút, nhẹ chút, nhột...”

Cát An ấn bắp chân Kỷ Trăn, hỏi: “Lực thế ạ?”

Kỷ Trăn vẫn , định rụt chân về, vô ý đá nhẹ n.g.ự.c Cát An. Cát An suýt ngã, đành nắm lấy chân y , do dùng sức kiểm soát nên để mấy vệt tay hồng bắp chân Kỷ Trăn.

Kỷ Trăn vẫn im, chân lắc qua lắc , vui vẻ : “Hình như còn tê như nữa.”

Cát An mừng rỡ : “Vậy để xoa bóp thêm cho công tử nhé?”

Kỷ Trăn , đưa tay nghịch tua rua sập, bắp chân vẫn gác ngang đùi Cát An.

Thẩm Nhạn Thanh và Dụ Hòa còn nhà thấy tiếng vọng từ trong phòng, cùng với những lời thì thầm như “nhẹ chút”, “chậm một chút”... Thật sự khiến suy nghĩ miên man.

Dụ Hòa giật , về phía Thẩm Nhạn Thanh. Sắc mặt đại nhân nhà tuy đổi, nhưng khóe môi mím . Hắn theo Thẩm Nhạn Thanh nhiều năm, đối phương quanh năm để lộ hỉ nộ, một đổi nhỏ như cũng đủ để trong lòng đang gợn sóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-5-day-do.html.]

Dụ Hòa định chuồn , nhưng Thẩm Nhạn Thanh một bước, đẩy cửa bước .

Cảnh tượng trong phòng hiện sót một chi tiết. Kỷ Trăn cởi tất, sập, ống quần dài xắn đến đầu gối, để lộ bắp chân thon dài trắng nõn. Một đôi chân trắng muốt gác Cát An, còn tay Cát An thì đang nắm lấy bắp chân y. Xem xoa bóp ít , thậm chí còn để cả dấu tay.

Ngón tay Thẩm Nhạn Thanh buông thõng khẽ động, mắt lặng .

Kỷ Trăn thấy tiếng động, bèn chống khuỷu tay dậy, đối mặt với Thẩm Nhạn Thanh. Chẳng hiểu vì , y cảm thấy ánh mắt của Thẩm Nhạn Thanh hôm nay còn lạnh lẽo hơn thường ngày đến ba phần, khiến y chút sợ hãi.

Cát An đang định dậy hành lễ với Thẩm Nhạn Thanh thì Kỷ Trăn đang bực bội, ngăn : “Cứ xoa bóp tiếp .”

Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh dừng bắp chân trắng đến lóa mắt của Kỷ Trăn, mở miệng: “Ta chuyện với thiếu phu nhân, ngươi ngoài .”

“Cát An là tùy tùng của , của ngươi, cớ gì ngươi sai khiến.”

Kỷ Trăn hôm nay chịu ấm ức lớn, giống như một con thú nhỏ đang giương vuốt, vẻ phòng .

Thẩm Nhạn Thanh khẽ nheo mắt: “Dụ Hòa.”

Dụ Hòa tuân lệnh bước đến, hiểu ý hiệu cho Cát An: Chuyện của chủ tử, ngươi xen làm gì?

Cát An do dự một lát, cuối cùng mà khiến hai lục đục, bèn buông Kỷ Trăn , : “Công tử, để lấy nước.”

Kỷ Trăn cản nữa, rụt chân về, khoanh chân .

Cửa đóng, Kỷ Trăn ngẩng đầu, hừ một tiếng : “Thẩm đại nhân giữ lời.”

Thẩm Nhạn Thanh vẫn đang bắp chân nhẵn bóng của Kỷ Trăn. Y sống trong nhung lụa, da thịt một tấc nào mềm mịn, chỉ cần véo nhẹ một cái là sẽ để vết đỏ tím, hai ba ngày mới tan. Điểm Thẩm Nhạn Thanh kinh nghiệm sâu sắc. Giờ đây, mấy dấu tay bắp chân y hiện rõ mồn một, thật sự chướng mắt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kỷ Trăn thấy đối phương lên tiếng, tưởng chiếm thế thượng phong, bèn thừa thắng xông lên: “Sao nào, trúng tim đen ? Thẩm đại nhân đuối lý đến mức dám đáp lời ?”

Thẩm Nhạn Thanh bước lên mấy bước, từ cao xuống y. Y vẫn hất cằm, vẻ mặt đắc ý, “đại họa sắp ập xuống đầu”.

“Chuyện bữa tối sai đến báo, tính là thất hứa.” Thẩm Nhạn Thanh cụp mắt y lạnh lùng, “Còn ngươi bất kính với trưởng bối, định đền bù lầm thế nào đây?”

Kỷ Trăn còn kịp cãi , Thẩm Nhạn Thanh chụp cho y một cái mũ lớn hơn: “Thân là vợ , ăn mặc chỉnh tề ở chung một phòng với nam nhân khác, đúng là hành vi đắn. Xem ngươi quỳ từ đường vẫn đủ.”

“Cát An là tùy tùng bên cạnh , tính là nam nhân khác...”

Miệng thì , nhưng Kỷ Trăn chột giấu đôi chân trần của .

Thẩm Nhạn Thanh tay mắt lanh lẹ nắm lấy cổ chân y. Y cuống quýt giãy giụa: “Buông .”

Y càng giãy, gông cùm cổ chân càng siết chặt, cảm giác tê dại ùa về. Y khỏi cứng miệng : “Ngươi cũng phạt quỳ từ đường ? Được thôi, cứ để quỳ c.h.ế.t , đến lúc đó xem ngươi ăn thế nào với cha và ca ca của .”

Y nhắc đến nhà họ Kỷ, sắc mặt Thẩm Nhạn Thanh càng thêm lạnh buốt.

Kỷ Trăn chẳng hề , cánh mũi khẽ phập phồng, lẩm bẩm đổi giọng: “Ta mới c.h.ế.t . Ta mà chết, ngươi sẽ cưới khác, ngươi đừng hòng như ý.”

Thẩm Nhạn Thanh xoay một cái, Kỷ Trăn cũng đổi tư thế, hai chân tách đùi Thẩm Nhạn Thanh.

“Nếu cứ cưới, ngươi cản ?” Thẩm Nhạn Thanh một tay ôm lấy vòng eo thon gọn, một tay véo đôi má mềm mại của y, lạnh lùng chằm chằm đuôi mắt ửng đỏ của Kỷ Trăn.

Kỷ Trăn mắt đỏ hoe, sống mũi cay xè. Thẩm mẫu nhắc đến là một chuyện, nhưng chính tai Thẩm Nhạn Thanh nạp là một cảm giác đau thấu tim gan khác. Y cắn phần thịt mềm bên trong môi, tuyệt vọng : “Nếu ngươi dám cưới khác, đêm đại hôn của ngươi sẽ uống cạn một ly rượu độc, biến hôn sự của Thẩm gia các ngươi thành tang sự...”

Y luôn miệng rời một chữ “chết”, mà lồng n.g.ự.c Thẩm Nhạn Thanh vô cớ chút xao động.

Còn kịp nghĩ kỹ cơn bực bội từ đến, Thẩm Nhạn Thanh giơ tay lên, một chưởng hung hăng vỗ lên phần thịt mềm mại tròn trịa.

Mông Kỷ Trăn đau nhói, y kinh ngạc trợn to mắt. Lớn từng y từng ai đánh mông, kinh ngạc hổ: “Ngươi dám đánh .”

“Ngươi sai , tất nhiên dạy dỗ ngươi cho .”

Kỷ Trăn lắc m.ô.n.g trốn, Thẩm Nhạn Thanh vỗ mạnh thêm mấy cái. Y chịu đau, ban đầu còn giương nanh múa vuốt lệnh cho Thẩm Nhạn Thanh dừng , đó m.ô.n.g như đánh sưng lên, đau đến mức y nức nở từng cơn, giọng cũng đổi điệu: “Đừng đánh, đau...”

Thẩm Nhạn Thanh mặt lạnh tâm lạnh, đè y lên giường, kéo quần dài của y xuống dùng lòng bàn tay đánh.

Chưa đến mười cái, Kỷ Trăn thành tiếng, liên tục xin tha: “Ta sai , sai .”

Thẩm Nhạn Thanh chỉ thấy nơi đánh hằn lên những vệt tay sưng đỏ, còn nặng hơn nhiều so với dấu vết bắp chân, lúc mới dừng tay, thổi tắt nến cùng Kỷ Trăn chung chăn mà ngủ.

Kỷ Trăn đau điếng , ngại ngùng dám xoa, bèn rúc lòng Thẩm Nhạn Thanh. Vừa dạy dỗ xong mà vẫn quên buông lời cay độc: “Bất kể là nam nữ, ngươi đều phép cưới thêm, nếu nhất định tha cho ngươi.”

Lần Thẩm Nhạn Thanh chọc tức y nữa, lòng bàn tay áp lên phần thịt mềm nóng rẫy vì đánh, nặng nhẹ mà xoa bóp, như đang giúp y giảm đau.

Đối phương đ.ấ.m xoa, Kỷ Trăn vui đến quên trời quên đất.

Y nghĩ, lẽ ngày tháng dài lâu, Thẩm Nhạn Thanh đối với y cũng là ghét bỏ, cho dù chỉ một chút thích thôi, cũng đủ .

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân, vợ xoa chân một chút mà ngài chịu nổi , thế là gì ?

--------------------

Loading...