Hạ Tân Triều - Chương 42: Lời Nói Dối Đêm Tuyết
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:00
Lượt xem: 502
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời lên cao, Cát An cẩn thận lay Kỷ Trăn đang ngủ say như chết, “Công tử, Thẩm lão phu nhân sai qua gọi ngươi.”
Kỷ Trăn mơ màng mở mắt, ngỡ vẫn là ngày , y xoay định ngủ tiếp, “Ta còn buồn ngủ...”
Y vươn một tay khỏi chăn, sờ đến mép giường, chạm viên mã não trơn nhẵn, lúc mới chậm rãi tỉnh táo .
Đây phòng chính, chiếc giường y ngủ cũng chẳng giường cưới mà trưởng sai đóng cho, lấy mã não?
Kỷ Trăn thò đầu , với Cát An: “Bảo họ đợi hai khắc.”
Cát An lời, lon ton chạy ngoài đáp lời. Không bao lâu , Kỷ Trăn rửa mặt chải đầu xong và xuất hiện ở cửa.
Người đến là ma ma hồi môn của Thẩm lão phu nhân, bà đối với Kỷ Trăn cũng khá hiền hòa, mỉm dẫn y đến sân của Thẩm mẫu.
“Thiếu phu nhân, mời đến đây, lão phu nhân đang chờ trong phòng.”
Kỷ Trăn nhà tiếng . Trong phòng ngoài Thẩm mẫu còn một bà lão trông quen mắt. Y kỹ mới nhớ từng gặp một trong tiệc cưới của Dịch Chấp.
Trong lòng y bỗng nhiên hiểu .
Quả nhiên, khi hành lễ, Thẩm mẫu liền : “Hôm nay gọi ngươi đến là chuyện bàn với ngươi.”
Kỷ Trăn nghiêm chỉnh, “Mẫu mời .”
Sau khi Kỷ gia sụp đổ, Thẩm mẫu từng làm khó Kỷ Trăn, cũng yêu cầu y đến thỉnh an nữa, Kỷ Trăn gần như gặp bà.
Thẩm mẫu mấy định mở miệng, bà lão bèn : “Ngươi nếu thấy khó xử thì để .”
“Kỷ Trăn, ngươi là hậu bối, cứ gọi thẳng tên ngươi nhé.” Bà lão vẫy tay, “Ngươi đây.”
Kỷ Trăn bước lên, thấy bàn bày hai cuộn tranh, bàn tay buông thõng bên bất giác nắm chặt .
“Hai vị , một vị là đích nữ của quan Giám chính, một vị là thứ nữ của quan Thái thường tự khanh. Cả hai nhà đều là gia đình gia giáo, con gái nuôi dạy nào cũng tri thư đạt lý.” Bà lão đẩy hai cuộn tranh về phía , “Ngươi xem , đều là những cô nương xinh như hoa như ngọc.”
Kỷ Trăn gắng gượng ừ một tiếng.
“Ngươi và Thẩm đại nhân thành hôn cũng bốn năm, nhà bình thường con trai độc nhất cưới vợ nam, phần lớn đều sẽ cưới thêm một bình thê.” Bà lão nắm lấy tay Kỷ Trăn vỗ vỗ, “ mẫu ngươi , ngươi đồng ý. Hôm nay cũng ngại đóng vai ác, hỏi ý ngươi, trong hai ngươi ý ai hơn?”
Từng chữ thì ôn hòa, nhưng câu nào cũng như d.a.o đ.â.m tim. Kỷ Trăn để ý đến bà lão, rút tay về, khẽ: “Ta tính, hỏi Thẩm Nhạn Thanh... Hơn nữa, cũng ý nguyện của hai vị cô nương , thể tự tiện định đoạt nhân duyên cho các nàng?”
Bà lão : “Nếu họ , mặt dày mà đến tận đây?”
Bà hiệu cho Thẩm mẫu, Thẩm mẫu : “Kỷ Trăn, ngươi hãy thông cảm cho tấm lòng làm của . Ngươi chỉ cần đồng ý, bên phía Nhạn Thanh cũng dễ chuyện.”
Cổ họng Kỷ Trăn nghẹn . Một lát , y ngẩng đôi mắt ửng đỏ lên, : “Thật cũng cần phiền phức cưới bình thê làm gì, nếu mẫu thể xin Thẩm Nhạn Thanh một lá thư từ hôn thì đôi bên cùng vui vẻ.”
Bà lão kêu lên một tiếng, “Ngươi cái gì , lấy chuyện từ hôn để ép chồng ngươi ?”
Thẩm mẫu cũng vô cùng kinh ngạc.
“Mẫu , đùa .” Kỷ Trăn về phía Thẩm mẫu, đôi mắt trong veo, y dừng một chút, khó khăn ép tiếp, “Thẩm Nhạn Thanh cưới thêm , là bình thê trắc thất, các ngươi cần hỏi ý kiến của , cứ tự quyết định.”
Y dứt lời, chắp tay qua loa xoay rời .
Bà lão tức giận: “Này, thật là lớn lối!”
Thẩm mẫu từ từ dậy, đăm chiêu bóng Kỷ Trăn sải bước biến mất góc mái hiên.
Kỷ Trăn dám dừng bước thẳng cổng viện. Cát An đang ở ngoài nhón chân ngóng trông, thấy y bình an vô sự thì vội vàng chạy tới, “Công tử, chứ?”
Bước chân y chậm , dừng hẳn. Y chớp chớp mắt, mờ mịt chỉ n.g.ự.c với Cát An: “Chỗ của , khó chịu...”
Cát An vội : “Chỗ nào, chỗ nào, mời đại phu.”
Kỷ Trăn nỗi đau thuốc thang châm cứu cũng vô dụng, y lắc đầu lí nhí: “Không cần , sẽ thôi.” Dường như để tự thuyết phục , y lặp , “Ta sẽ thôi.”
—
Sau khi Thẩm mẫu xong, Thẩm Nhạn Thanh lâu lên tiếng.
Thẩm phụ xong, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, “Y thật sự như ?”
“Chứ còn nữa.” Thẩm mẫu lộ vẻ hối hận, “Thật sự làm giật cả , gì mà từ hôn thì đôi bên cùng vui vẻ, nào nghĩ như .”
Thẩm phụ : “Có lẽ là tức quá bậy thôi, năm đó y một hai náo mới cửa Thẩm gia chúng , thể dễ dàng như liền...”
“Phụ , mẫu .” Thẩm Nhạn Thanh đang im lặng bỗng lạnh giọng ngắt lời hai , “Nay khác xưa .”
Cha Thẩm gia khó hiểu con trai.
Thẩm Nhạn Thanh dậy, dường như tự giễu mà khẽ cong môi, “Bây giờ y ép buộc , mà là ép y ở . Là chịu hòa ly, là bỏ vợ, là y ngại cưới thêm khác...”
Đôi bên cùng vui vẻ, mặc cho quyết định.
Kỷ Trăn từng lấy tính mạng ép Thẩm Nhạn Thanh nạp , mà cũng ngày chẳng thèm để tâm nữa.
Thẩm mẫu nhíu mày, “Nhạn Thanh, Thẩm gia chúng neo ...”
Thẩm Nhạn Thanh chắp tay hành lễ, dõng dạc : “Chuyện hương khói, cứ coi như Nhạn Thanh bất hiếu, xuống cửu tuyền sẽ tự thỉnh tội với liệt tổ liệt tông. Mong phụ và mẫu đừng sắp đặt hôn sự cho nữa, cả đời hôn thư của sẽ chỉ một Kỷ Trăn, đến c.h.ế.t đổi.”
Thẩm mẫu vì lời lẽ cứng rắn của con trai mà hít một .
Thẩm Nhạn Thanh với vẻ mặt kiên quyết cáo lui cha , bước ngoài sân. Hắn đến đình viện, vươn tay như nắm lấy ánh trăng, nhưng nắm chặt đến khớp xương trắng bệch cũng thể nào giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-42-loi-noi-doi-dem-tuyet.html.]
Từ đây lòng chẳng màng đêm , mặc trăng sáng lặn lầu tây.
Bên ngoài phòng phía tây tiếng chuyện khe khẽ.
“Công tử, bếp nhỏ lấy củ cải, ngươi xem hợp ?”
“Ta bảo ngươi lấy củ cải đỏ, ngươi lấy củ cải trắng làm gì?”
“Ta tìm thấy màu đỏ...”
Thẩm Nhạn Thanh đến bên gốc mộc lan, gió khẽ thổi chiếc đèn lồng mái hiên, tạo nên từng đợt bóng sáng chập chờn. Kỷ Trăn đang xổm trăng đắp tuyết. Y khoác một chiếc áo bông dày, đôi mắt sáng long lanh lộ từ mũ áo. Bàn tay tuyết làm cho đỏ ửng đang cầm củ cải trắng ngắn mập gắn lên tuyết cao đến đầu gối.
Cát An gãi đầu, “Hình như hợp lắm, tìm .”
Kỷ Trăn một tay cắm củ cải đầu tuyết, : “Đừng mất công nữa, ngươi đây, chuyện .”
Cát An ghé đầu gần, Kỷ Trăn vốc một nắm tuyết ném vạt áo , Cát An lạnh đến kêu oai oái, y ôm bụng ha hả, vững liền ngã phịch xuống đất.
Kỷ Trăn cũng vội dậy, y bệt đất vốc thêm một nắm tuyết ném về phía Cát An, nhưng Cát An lưng y.
Y chống tay ngửa , một bóng hình cao lớn bao trùm lấy y. Thẩm Nhạn Thanh thẳng tắp, cúi mắt Kỷ Trăn đang tươi rạng rỡ.
Nếu giữa họ quá nhiều yêu hận tình thù khó phai mờ, thì đây thật sự là một khung cảnh vô cùng đẽ và yên bình.
Thẩm Nhạn Thanh định đỡ Kỷ Trăn dậy, nhưng còn chạm tay y, Kỷ Trăn bò về phía một bước, nhanh chóng tự lên. Nụ mặt biến mất dấu vết.
Y xoay Thẩm Nhạn Thanh, phủi tuyết tay, nghĩ đến cuộc đối thoại với Thẩm mẫu hôm nay, y hạ giọng hỏi: “Ngươi chuyện gì ?”
Thẩm Nhạn Thanh cất bước phòng, Kỷ Trăn nghĩ ngợi cũng theo, cho Cát An cùng.
Lò than bạc sắp tàn, trong phòng lạnh như băng. Thẩm Nhạn Thanh cầm que sắt nhỏ tùy ý khều vài cái, để than bạc cháy . Kỷ Trăn rửa tay xong, thấy Thẩm Nhạn Thanh vẫn còn khều than, khều đến tro bay cả lên, khỏi : “Được .”
Thẩm Nhạn Thanh khựng , lúc mới buông que sắt xuống y, ánh mắt lập lòe sáng tối, : “Ta đến gặp mẫu .”
Lồng n.g.ự.c Kỷ Trăn thắt , y đến bên bàn cầm ấm lên, khẽ “ừ” một tiếng.
Thẩm Nhạn Thanh hỏi: “Ngươi gì với ?”
Nước để lâu nên lạnh, cái lạnh từ cổ họng lan tứ chi, Kỷ Trăn lắc đầu.
Thẩm Nhạn Thanh bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay Kỷ Trăn, nước trong chén sứ văng một ít. Hắn bình tĩnh chằm chằm Kỷ Trăn, đôi mày chậm rãi nhíu .
Kỷ Trăn suy nghĩ một lát khàn giọng : “Nếu là vì hôn sự của ngươi, ngươi cần đặc biệt đến đây, rõ với mẫu , tuyệt đối sẽ ngăn cản...”
Thái dương Thẩm Nhạn Thanh giật mạnh, lạnh lùng ngắt lời y: “Ngươi thật sự thể trơ mắt thành sinh con với khác ?”
Chỉ mới thôi mà mắt mũi Kỷ Trăn cay xè, y mặt , “Đó là chuyện của ngươi.”
Kỷ Trăn dùng sức rút tay về, Thẩm Nhạn Thanh cho. Trong lúc giằng co, chén sứ tuột khỏi lòng bàn tay, văng mạnh ngoài, rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Chuyện của ?” Thẩm Nhạn Thanh hỏi , “Là ai nếu dám cưới khác sẽ khiến sắc đỏ ngày vui của Thẩm gia biến thành màu trắng tang tóc, tuyệt buông tha cho ?”
Kỷ Trăn nghẹn ngào, “Ta quên hết ...”
Thẩm Nhạn Thanh lắc đầu, chậm rãi : “Ngươi quên , nhưng nhớ rõ. Người giữ chữ tín, thể vững ở đời. Ngươi , tại đổi ý?”
Kỷ Trăn nhịn nữa, đẩy Thẩm Nhạn Thanh một cái, mắt đỏ hoe : “Ngươi đừng với những đạo lý lớn lao đó, đầu óc ngu dốt hiểu cũng . Kể từ ngày bước cửa Thẩm gia nhà ngươi, các ngươi đều tìm cách đuổi . Bây giờ bằng lòng nhường chỗ cho chủ nhân mới, các ngươi như ý, cũng cần vì cái gọi là ‘đức hạnh sai trái’ mà quỳ ở từ đường suốt hai canh giờ nữa.”
Y như đang lên án, “Ngươi bao giờ phạt quỳ , ngươi , dù lót hai cái đệm mềm, quỳ xong cũng nổi nữa, quỳ nữa...”
Cuối cùng, Kỷ Trăn ấm ức nức nở: “Mẫu ngươi đúng, ngươi là con trai độc nhất, lưng chỉ trỏ làm Thẩm gia các ngươi tuyệt tự tuyệt tôn. Ta đồng ý cho ngươi cưới khác, là nhất .”
Cơ hàm Thẩm Nhạn Thanh căng cứng, khẽ nghiêng mặt, “Tốt nhất ?”
Kỷ Trăn vẻ mặt âm u của dọa cho lùi nửa bước, im bặt dám trả lời.
Y như một con cừu non sức tự vệ trong rừng, bằng bản năng ngửi thấy thở nguy hiểm, sợ hãi vịn bàn chầm chậm lùi xa khỏi Thẩm Nhạn Thanh.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mới lùi hai bước, y Thẩm Nhạn Thanh tóm lấy eo kéo về phía giường.
Kỷ Trăn ném lên giường, y luống cuống tay chân trốn, nhưng đè chặt .
Trong mắt Thẩm Nhạn Thanh là giông bão âm u, thấp giọng : “Được, ngươi thì thôi. Ta cũng đảm bảo với ngươi, tuyệt đối sẽ ai phạt ngươi quỳ nữa.”
Lòng bàn tay áp lên má Kỷ Trăn, nhẹ nhàng vuốt ve, “Ngươi hết lòng suy nghĩ cho Thẩm gia như , thể phụ tấm lòng của ngươi .”
Cổ họng Kỷ Trăn như nghẹn , nửa chữ cũng nên lời.
Tay Thẩm Nhạn Thanh lướt đến bụng phẳng lì của y, cúi đầu ghé sát , “Ta ở Nam Cương bí dược khiến nam nhân mang thai. Ngươi sinh con nối dõi cho Thẩm gia, cần gì khác làm , tự tay chẳng càng thể hiện thành ý hơn ?”
Kỷ Trăn kinh ngạc trừng lớn mắt, “Ngươi, ngươi bậy...”
Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh lóe lên, nhẹ nhàng xoa bụng Kỷ Trăn, dùng giọng điệu cực kỳ chậm rãi những lời khiến sởn gai ốc: “Là thật giả, thử là ngay. Hay là bây giờ chúng cùng đoán xem, đứa trẻ chui từ bụng ngươi sẽ giống hơn, là giống ngươi hơn.”
Đối phương là học rộng tài cao, vẻ mặt giống như đang đùa, Kỷ Trăn sợ đến hồn bay phách lạc, xoay định bỏ chạy, “Ta ...”
Thẩm Nhạn Thanh vài ba động tác khống chế y, chặn lấy môi y, thì thầm: “Kỷ Trăn, đây mới là đôi bên cùng vui vẻ, là nhất .”
Tiếng nức nở lấp đầy cả gian phòng, ngoài trời tuyết bay gió thổi, trong phòng xuân tình dạt dào.
*Tác giả lời :*
*Không sinh , chỉ lừa Trăn Trăn ngốc nghếch thôi.*
--------------------