Hạ Tân Triều - Chương 39: Tâm Tư Mạc Bắc

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:39:09
Lượt xem: 427

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu năm mới, biên cương liên tiếp truyền về tin chiến thắng, quân Hung Nô tan rã, chẳng bao lâu nữa sẽ đầu hàng.

Tin thắng trận truyền về kinh đô, long tâm đại duyệt, bệ hạ đề bạt Tưởng Uẩn Ngọc làm võ quan chính tam phẩm, ban tước Hoài Viễn tướng quân, thường trú tại Mạc Bắc.

Trong kinh đều truyền rằng, hành động của bệ hạ như là cất nhắc Tưởng Uẩn Ngọc, trấn an lòng dân nơi biên ải, nhưng thực chất cũng ý kiềm chế Tưởng gia. Tưởng Uẩn Ngọc dũng g.i.ế.c giặc nơi sa mạc, còn nhà Tưởng gia ở kinh đô quanh năm chính là sự uy hiếp. Vì an nguy của gia tộc, Tưởng Uẩn Ngọc chắc chắn sẽ nảy sinh lòng phản nghịch, cũng là để dẹp yên gian khó cho thái tử kế vị .

Trải qua bao biến cố, Kỷ Trăn tin còn kinh hãi như lúc ban đầu, chỉ là trong lòng vẫn khó nén nỗi phẫn uất.

“Hắn ở Mạc Bắc cũng .” Y đặt tập tranh lên bàn, cảm thán : “Kinh đô chẳng nơi nào đáng để lưu luyến, ít nhất sẽ là Hoài Viễn đại tướng quân kính trọng...”

Thẩm Nhạn Thanh cửa, còn bước thấy Kỷ Trăn tiếp.

“Tưởng Uẩn Ngọc từng với , đất đai Mạc Bắc bao la bát ngát, mặt trời đỏ rực như lửa, là một khung cảnh khác với kinh đô.” Giọng y vài phần hướng tới: “Không Mạc Bắc cũng sẽ nhiệt tình và tràn đầy sức sống hơn ?”

Cát An đáp: “Ta Mạc Bắc nhiều mắt xanh râu đỏ, nếu cơ hội gặp tiểu tướng quân, nhất định hỏi xem thật .”

“Trong truyện kể thì , nhưng chắc là trông khác kinh đô lắm...”

Chủ tớ đang hứng khởi bàn luận về phong cảnh và con Mạc Bắc thì giật vì Thẩm Nhạn Thanh đột nhiên xuất hiện ở cửa, lập tức im bặt.

Y sợ hãi sắc mặt mấy vui vẻ của Thẩm Nhạn Thanh, một lúc lâu mới chậm rãi thẳng , nhưng chẳng nên gì, đành dứt khoát im lặng.

Thẩm Nhạn Thanh cực kỳ để tâm đến ba chữ Tưởng Uẩn Ngọc thốt từ miệng Kỷ Trăn. Đó là một cái gai cắm sâu trong lòng , mỗi là một nhói đau. Giờ đây Kỷ Trăn khao khát phong tình Mạc Bắc, cái gai càng xoáy sâu da thịt, khiến đau đến mức đầu ngón tay cũng khẽ run lên.

lúc đến giờ cơm trưa, Thẩm Nhạn Thanh cố nén lòng , khẽ giọng cho truyền bữa.

Hôm nay Thẩm Nhạn Thanh nghỉ, đang xử lý công vụ trong thư phòng, đặc biệt đến đây dùng bữa cùng Kỷ Trăn. Hắn mấy lời thích , sắc mặt tự nhiên cho lắm.

Kỷ Trăn đối mặt với một gương mặt lạnh như băng, nuốt trôi, liên tục liếc tập tranh đặt bàn.

Thẩm Nhạn Thanh buông đũa, đột nhiên hỏi: “Kinh đô là nơi ngươi sinh và lớn lên, theo ý ngươi thì tệ đến ?”

Ngoài việc hỏi thăm tình hình gần đây của trưởng, Kỷ Trăn bây giờ ít khi chủ động mở miệng chuyện với Thẩm Nhạn Thanh. Nghe , y sững , lẩm bẩm: “Ta chỉ thuận miệng với Cát An thôi.”

Nếu Thẩm Nhạn Thanh đang ở bên ngoài, y tuyệt đối sẽ nhiều như .

Thẩm Nhạn Thanh nên tiếp tục chủ đề để chỉ làm tăng thêm sự khó chịu giữa và Kỷ Trăn, nhưng vẫn thể khống chế mà tiếp: “Vậy Mạc Bắc thì , ngươi còn đến Mạc Bắc ?” Vài giây , chất vấn: “Ngươi đến Mạc Bắc, gặp ở Mạc Bắc?”

Y khó lòng trả lời, dường như dù đáp thế nào cũng thể làm Thẩm Nhạn Thanh hài lòng, đành thật: “ bây giờ vẫn đang ở kinh đô mà...”

Sau y tự ý rời khỏi cung yến, Thẩm Nhạn Thanh càng kiểm soát y chặt hơn, phái theo sát rời nửa bước, đừng là Mạc Bắc, ngay cả cổng Thẩm phủ y cũng khó mà .

Thẩm Nhạn Thanh ngưng mắt, kiềm chế ý định ép hỏi, : “Thám tử báo về, trưởng của ngươi một tháng rưỡi nữa là thể đến Ninh Châu.”

Lúc Kỷ Trăn mới Thẩm Nhạn Thanh, đôi mắt chợt sáng lên, lời cũng dồn dập hơn: “Sức khỏe ca ca thế nào, thứ đều chứ, đám ngục áp giải làm khó ?”

Chỉ khi đến Kỷ Quyết, Kỷ Trăn mới chút sinh khí ngày xưa.

Thẩm Nhạn Thanh thu hết sự đổi của y đáy mắt, đẩy đĩa tôm viên táo đỏ tới mặt y: “Ăn cơm xong sẽ cho ngươi.”

Dạo gần đây sắc mặt Kỷ Trăn khá hơn một chút, nhưng vẫn da thịt. Chuyện liên quan đến an nguy của trưởng, Kỷ Trăn cũng từ chối, gắp tôm viên bỏ miệng, ăn dùng khóe mắt liếc Thẩm Nhạn Thanh, phảng phất như đang cho đối phương lời.

Hai dùng xong bữa trưa, cho gia nhân bưng đồ súc miệng rửa tay lên, mười lăm phút cùng ngả xuống giường.

Tóc Kỷ Trăn xõa đầy vai, y ngoan ngoãn yên để Thẩm Nhạn Thanh hôn , hai tay buông thõng bên , hàng mi khẽ run, nhưng mười ngón tay nắm chặt.

Khoảng thời gian chuyện giường chiếu giữa y và Thẩm Nhạn Thanh diễn vô cùng thường xuyên, nhưng vì giao ước ba ngày , phần lớn thời gian Kỷ Trăn đều chút kháng cự, chỉ khi thể nhận tin tức của trưởng, y mới thể tạm thời mặc kệ bản chìm đắm.

Y học theo mà ngậm lấy đầu lưỡi của Thẩm Nhạn Thanh m*t mát, như đang ăn kẹo, ngậm nuốt trong.

Nửa bên má đều ướt đẫm.

Kỷ Trăn thở nổi, hé miệng để thở dốc: “Ngươi thể cho...”

Thanh âm nhấn chìm trong một nụ hôn mới.

Cũng hôn bao lâu, cả khuôn mặt Kỷ Trăn đều nghẹn đến đỏ bừng, Thẩm Nhạn Thanh mới buông y , khàn giọng : “Huynh trưởng của ngươi thứ đều .”

Nửa canh giờ thuận theo đổi lấy một câu trả lời qua loa, Kỷ Trăn hài lòng, nũng nịu truy hỏi: “Ổn như thế nào?”

Thẩm Nhạn Thanh lau vệt nước má y: “Ăn no mặc ấm, ngói che đầu.”

Kỷ Trăn vui mừng : “Vậy thì , ...”

Y xong liền định xoay dậy, phảng phất như việc mật với Thẩm Nhạn Thanh xuất phát từ tình ý, mà là mục đích.

Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, đè y thật chặt, ánh mắt khó lường.

Kỷ Trăn mím đôi môi sung huyết ẩm ướt, mắt sợ hãi đảo quanh, hai tay nắm lấy vạt áo bên hông Thẩm Nhạn Thanh, rướn lên hôn một cái khóe môi , mới cẩn thận hỏi: “Được ?”

Thẩm Nhạn Thanh im lặng hồi lâu, lật Kỷ Trăn , giọng điệu như giận dữ như bất mãn: “Chưa .”

Kỷ Trăn loạng choạng, khó khăn lắm mới vững, mái tóc đen dày rũ ngực, y cúi mắt Thẩm Nhạn Thanh, đốt ngón tay đặt n.g.ự.c chậm rãi siết chặt.

Thẩm Nhạn Thanh tuy ở , nhưng như đang xuống Kỷ Trăn, ánh mắt men dần lên , cuối cùng dừng gò má ửng hồng của y. Hắn giơ tay gạt mái tóc vai Kỷ Trăn, lòng bàn tay chạm đến bên hông, nặng nhẹ mà nắm lấy.

Hai chân Kỷ Trăn mềm nhũn.

Y ánh mắt như đại biểu cho điều gì, huống chi còn là tư thế ái thế .

“Kỷ Trăn.” Thẩm Nhạn Thanh gọi y, giọng điệu bình thản nhưng chắc chắn: “Kinh đô mới là gốc rễ của ngươi.”

Kỷ Trăn sinh ở đây, lớn lên ở đây, tất nhiên cũng cắm rễ ở đây.

Thẩm Nhạn Thanh đè gáy y, dùng sức ép y gần, y thấy chính với ngũ quan căng thẳng trong đôi mắt hoa đào .

“Ta cần ngươi hiểu , dập tắt ngay cái ý nghĩ đến Mạc Bắc .”

Đây là đầu tiên Thẩm Nhạn Thanh khẳng định ý đồ của với Kỷ Trăn như .

Tim Kỷ Trăn đập mạnh một cái, giữa mớ dây thừng hỗn loạn túm một đầu sợi tơ kéo ngoài. Y vốn nên nhiều, nhưng nhịn mà suy đoán: “Tưởng Uẩn Ngọc thường trú ngoài biên ải, liên quan đến ngươi ?”

Thẩm Nhạn Thanh sắc mặt tự nhiên: “Có thì thế nào, thì thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-39-tam-tu-mac-bac.html.]

Kỷ Trăn trong lòng đại sự định, nản lòng thoái chí mà lắc đầu: “Không thế nào cả.”

Y tự còn khó bảo , cho dù thật sự liên quan đến Thẩm Nhạn Thanh thì y thể làm gì chứ?

Vẻ mặt chán nản của Kỷ Trăn như kim châm mắt Thẩm Nhạn Thanh, nén đau thấp giọng : “Ta tìm cách g.i.ế.c , là...”

“Là ngươi khai ân?” Kỷ Trăn cắt lời , khó hiểu và đau lòng : “Thái tử điện hạ giam cầm cả đời ở điện Thừa Càn, ca ca cũng đày đến Ninh Châu, chỉ còn Tưởng Uẩn Ngọc... Hắn rốt cuộc chọc giận ngươi ở , tại ngươi cứ một hai đòi đánh đòi giết?”

Thẩm Nhạn Thanh Kỷ Trăn , tim gan đau buốt, nghiến răng : “Ngươi còn dám hỏi làm gì, ngươi và ...”

Hắn khó mà mở miệng, hai tay siết chặt eo Kỷ Trăn, ánh mắt lạnh như băng.

Kỷ Trăn sụt sịt mũi, hận chính vô tình gây họa cho Tưởng Uẩn Ngọc, lẩm bẩm : “Hắn chẳng qua chỉ hôn một cái, nhưng ngươi cũng đòi từ , ba ngày đó... Ngươi hà cớ gì làm khó nữa?”

Chẳng qua chỉ hôn một cái? Thẩm Nhạn Thanh định quở trách Kỷ Trăn năng nhẹ bẫng như , nhưng sắc mặt bỗng nhiên sững , ngũ quan căng thẳng, giọng hạ thấp đến mức thật nhẹ, chắc chắn mang theo chút kỳ vọng mơ hồ: “Hắn chỉ hôn ngươi thôi , hôn ở ?”

Kỷ Trăn chớp chớp đôi mắt ngấn nước, mờ mịt hỏi: “Hôn cái gì?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tựa như gió xuân phất qua mặt, tuyết mịn rơi vai.

Kỷ Trăn dứt lời, ánh mắt căng thẳng của Thẩm Nhạn Thanh chậm rãi giãn , con ngươi cũng dần ánh lên tia sáng trong trẻo. Hắn như một bệnh nhân nguy kịch thần y chẩn đoán nhầm rằng còn sống bao lâu, hóa một vòng lớn chỉ là tự sợ bóng sợ gió.

Kỷ Trăn rõ sự đổi của Thẩm Nhạn Thanh, thời tiết còn sấm sét đan xen bỗng nhiên trở nên quang đãng, y nội tình, chỉ cảm thấy bất an.

Thẩm Nhạn Thanh nhẹ, nhẹ mà một tiếng, đột nhiên đè lưng y ôm chặt lấy, lồng n.g.ự.c dán sát . Kỷ Trăn dám động đậy, thấy Thẩm Nhạn Thanh gọi : “Kỷ Trăn...”

Dường như niềm vui, cũng sự giải thoát. Giải thoát cái gì chứ? Chắc là phán đoán của .

Kỷ Trăn hiểu những suy tính trăm ngàn lối trong lòng Thẩm Nhạn Thanh, chỉ cảm thấy hổ thẹn với Tưởng Uẩn Ngọc liên lụy vô cớ. Đồng thời, y cũng càng kinh hãi thủ đoạn của Thẩm Nhạn Thanh, càng thêm sợ hãi ngày đêm triền miên cùng .

y ngay cả Thẩm phủ còn thoát , huống chi là kinh đô?

Kỷ Trăn buồn bã thôi, đến khi Thẩm Nhạn Thanh đỡ y ngay ngắn, y chỉ cúi mắt gì.

Thẩm Nhạn Thanh động tác gì y cũng chỉ lặng lẽ cắn phần thịt mềm bên trong môi , dùng một chút đau đớn để nhắc nhở bản về cảnh của .

Đến cả việc làm ban ngày dường như cũng trở nên bình thường.

Thẩm Nhạn Thanh thấp giọng: “Thế mới gọi là da thịt kề ...”

Trong cơn mơ màng, Kỷ Trăn mồ hôi nhễ nhại bỗng nghĩ đến món đồ chơi ngựa gỗ mà vô cùng yêu thích lúc nhỏ.

Khi còn nhỏ cưỡi ngựa gỗ chỉ để vui chơi, lớn lên thêm một tầng ý vị. Đập nát sự ngây thơ, gì hơn là gán cho những điều một tầng ý nghĩa khác.

Kỷ Trăn tủi rơi nước mắt, y thích như .

quan tâm đến tâm ý của y đều còn ở bên cạnh, đến lượt y thích .

Ngoài sân tuyết phủ một lớp mỏng, gia nhân cần mẫn quét lớp sương trắng.

Trong phòng chính truyền đến tiếng chuyện loáng thoáng, Cát An đang bỏ đồ rương, cầm một chiếc kính vạn hoa đầu hỏi: “Công tử, cái mang ?”

Kỷ Trăn đang thu dọn giá sách, liếc mắt một cái: “Không mang.”

Xuân cung đồ trong tủ sớm Kỷ Trăn đốt sạch, giờ chỉ còn vài cuốn truyện kể và tập tranh thú vị, y xếp những cuốn sách thích , gọi một tỳ nữ đến: “Mang những thứ đến tây sương phòng.”

Sau khi thức dậy, Kỷ Trăn lệnh cho gia nhân dọn dẹp tây sương phòng vốn lâu ai lui tới.

Tỳ nữ nhắc nhở: “Thiếu phu nhân, những thứ nếu bỏ thì thể đặt ở nhà kho.”

“Không cần,” Kỷ Trăn xua tay, “Ngươi cứ mang giúp .”

Cát An đợi tỳ nữ , gãi đầu : “Công tử, dọn đến tây sương phòng ngủ, Thẩm đại nhân đồng ý ?”

Động tác lật sách của y khựng , y lẩm bẩm: “Chỉ cho phép hở một tí là đến đông sương phòng, cho phép đến tây sương phòng ?”

Y nghĩ như từ lâu, hôm qua Thẩm Nhạn Thanh phản bác chuyện Tưởng Uẩn Ngọc thường trú ở Mạc Bắc liên quan đến , y càng quyết tâm với ý định .

Hiện nay Kỷ Trăn và Thẩm Nhạn Thanh ở chung càng gần gũi càng sợ hãi bất an. Y một trái tim bảy lỗ tinh xảo, cũng giỏi mặt đoán ý, câu nào sẽ khiến đối phương vui, cũng liệu vô tình gây thêm tai họa cho trưởng và Tưởng Uẩn Ngọc . ngốc cách của ngốc, lẽ ngủ riêng phòng với Thẩm Nhạn Thanh, bớt vài giờ gặp mặt là thể bớt một chút phiền nhiễu.

Cát An đậy nắp rương , thấy hộp gỗ bàn trang điểm, hỏi: “Công tử, cái mang qua ?”

Trong hộp gỗ đựng những vật Kỷ Trăn cất giữ, ngọc bội màu hồng và dây ngũ sắc cũng ở bên trong. Y ngẩn , cầm lấy một bó thư, lắc đầu: “Đây của .”

“Thu dọn xong cả .” Cát An phủi tay: “Ta dọn qua đó ngay đây.”

Kỷ Trăn gọi hai gia nhân phụ giúp, ba chân bốn cẳng đặt hết những thứ cần thiết ở tây sương phòng.

Tây sương phòng ở góc xa nhất của sân chính, cách phòng chính một , ngoài gia nhân phụ trách quét dọn thì ai đến, Kỷ Trăn cũng gần như từng tới đây.

Y bước lạnh đến run rẩy, Cát An vội vàng đốt than bạc lên: “Công tử, nơi địa long, ban đêm sợ là sẽ lạnh lắm...”

Kỷ Trăn đến lò than hơ tay, quan tâm : “Ba năm địa long chẳng cũng sống đó .” Y , trêu chọc: “Cát An, ngươi từ khi nào trở nên đồng da sắt thế ?”

Cát An vốn nên theo, nhưng nổi. Hắn gãi gãi trán, : “Công tử lạnh, cũng lạnh!”

Kỷ Trăn ngọn lửa than đỏ rực, lòng đầy tâm sự. Y tự ngu dốt, trưởng y tĩnh chờ tin lành, y liền ngoan ngoãn ở kinh đô nghĩ ngợi lung tung, để tránh vô tình làm chuyện hoặc khác lợi dụng gây thêm phiền phức cho trưởng — ca ca, ở phương xa đừng lo cho , lớn , còn tùy hứng như nữa.

Chỉ mong sớm ngày đoàn tụ.

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân kiểu:

Ngoài miệng (nghiến răng nghiến lợi): Ta g.i.ế.c Tưởng Uẩn Ngọc là ¥#%&@.....

Thực tế (âm thầm toan tính): Ha ha, thằng nhãi nhà ngươi nhất cứ ở Mạc Bắc vĩnh viễn, chôn xác ở đó luôn đừng về.

Tái bút: Văn án ghi rõ Trăn Trăn là một bé bao cỏ xinh ngốc nghếch, với chỉ thông minh của y mà báo thù thì chắc chắn sẽ lòng làm chuyện . Vì , y chỉ cần ngoan ngoãn chờ đợi, làm gì cả chính là sự giúp đỡ lớn nhất cho trai ( ).

--------------------

Loading...