Hạ Tân Triều - Chương 37: Sóng Gió Yến Cung

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:39:06
Lượt xem: 433

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đông lạnh nhất băng tan tuyết rã, hân hoan vui vẻ đón năm qua.

Sắp đến cuối năm, thiên tử mở tiệc trong cung khoản đãi triều thần, phàm là quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều thể mang theo gia quyến phẩm hàm cùng. Trời còn sáng, Cát An túc trực bên ngoài phòng ngủ chính để chờ giúp Kỷ Trăn rửa mặt chải đầu, nhưng giờ gần đến mà bên trong vẫn lấy một chút động tĩnh.

Công tử nhà ngủ nướng là chuyện thường, nhưng đến cả Thẩm đại nhân nay luôn đúng giờ cũng chẳng thấy bóng dáng.

Cát An đang định lấy hết can đảm gõ cửa thì cánh cửa gỗ khắc hoa cuối cùng cũng mở từ bên trong. Thẩm Nhạn Thanh chỉ khoác một chiếc áo ngoài, trông cũng là dáng vẻ mới ngủ dậy, nghiêng nhường đường.

“Thẩm đại nhân.”

Cát An cung kính gọi một tiếng cúi đầu .

Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trong phòng ấm áp dễ chịu. Kỷ Trăn thấy tiếng, mơ màng ló khuôn mặt ửng đỏ vì ngột ngạt khỏi chăn. Cát An còn tưởng tốn chút công sức mới gọi y dậy, nào ngờ đặt chậu nước ấm xuống thấy y chậm chạp mò mẫm xỏ giày.

Thẩm Nhạn Thanh nay cần nô bộc hầu hạ lúc thức dậy, cũng từng chướng mắt cái thói kiều khí của Kỷ Trăn, đến mặc áo chải đầu cũng cần làm , giờ đây vô cớ cảm thấy Thẩm phủ cũng nhất thiết tiết kiệm bề. Chỉ nuôi một Kỷ Trăn thôi, tốn bao nhiêu nhân lực vật lực chứ?

Sau khi rửa mặt chải đầu xong, Cát An đang thắt đai lưng cho Kỷ Trăn, miệng thì đau lòng lẩm bẩm: “Công tử gầy nhiều quá...”

Hơn nửa tháng nay Kỷ Trăn quả thực sụt ít cân, vóc vốn cân đối trở nên mảnh khảnh, đặc biệt là vòng eo , mảnh đến mức tưởng như thể một tay ôm trọn.

Dáng kiều mềm níu nổi cành rũ, gầy gò nào chịu gió lay. Xuân về, liễu mới vươn cành.

Kỷ Trăn cảm nhận ánh mắt của Thẩm Nhạn Thanh, hoang mang ngước lên. Thẩm Nhạn Thanh tóc búi trong quan ngọc, vận áo bào tay rộng màu mực thêu mây, như một phong nhã phiêu dật. Y sợ lòng rối loạn, chỉ vội lướt qua, cúi đầu bộ bào cổ tròn màu tím nhạt pha trắng , từ bao giờ trang phục của y cũng trở nên thuần tịnh thanh nhã như .

Rõ ràng đây y yêu nhất những thứ rườm rà hoa lệ.

Cát An chọn tới chọn lui, đeo một túi thơm bên hông y, định tìm thêm châu báu ngọc thạch, y bèn giơ tay ngăn : “Cứ .”

Y nghĩ đến trưởng nơi cửa thành chỉ manh áo mỏng thô sơ, y thể vui vẻ khoác vàng đeo bạc ?

Thẩm Nhạn Thanh bỗng nhiên tiến lên, nhận lấy miếng ngọc bội màu tím biếc trong tay Cát An, cho phép chối từ mà thắt lên đai lưng của Kỷ Trăn. Hành động mật như , cứ như thể họ vốn là một đôi phượng loan hòa hợp.

Kỷ Trăn mím môi, hiểu ý của Thẩm Nhạn Thanh, nhưng cũng ngăn cản.

Vừa đeo ngọc xong, hai vị trưởng bối nhà họ Thẩm trong xe ngựa ngoài phủ sai đến thúc giục, hai lúc mới rời khỏi viện chính.

Hai vị trưởng bối nhà họ Thẩm ăn vận trang trọng, ngay ngắn. Kỷ Trăn lên xe, chủ động góc trong cùng, đợi Thẩm Nhạn Thanh xuống , cả đoàn mới thẳng tiến đến hoàng cung.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vì Thẩm Nhạn Thanh đúng phe cánh, gần đây thăng quan, danh vọng nhà họ Thẩm nhất thời nước lên thì thuyền lên, Thẩm mẫu tuy cáo mệnh nhưng cũng thể đến dự tiệc cung đình. Con đường làm quan của Thẩm Nhạn Thanh một mảnh sáng lạn, bà thật lòng vui mừng, hiếm khi nhiều.

Thẩm phụ trò chuyện cùng bà, Thẩm Nhạn Thanh cũng thỉnh thoảng đáp vài câu, chỉ riêng Kỷ Trăn im lặng thẳng, phảng phất như chỉ nhờ xe cùng họ. Theo lý mà , chuyến Kỷ Trăn thể cùng, y cũng xuất hiện mặt khi Kỷ gia thất thế để bàn tán, nhưng Thẩm Nhạn Thanh tỏ thái độ dẫn y cùng, y từ chối nên cũng tranh cãi thêm.

Kỷ Trăn chẳng nhà họ Thẩm đang gì, chỉ nghịch ngón tay , đầu óc chút m.ô.n.g lung.

Xe ngựa xóc nảy một cái, y nghiêng về phía Thẩm Nhạn Thanh. Tay giơ lên định đỡ lấy y thì y nhanh hơn một bước vịn khung cửa sổ, chỉ khẽ chạm vai vững .

Tay Thẩm Nhạn Thanh dừng giữa trung, khựng một lúc như chuyện gì xảy mà hạ xuống.

Cha Thẩm gia tự nhiên cũng thấy cảnh , chút kinh ngạc .

Kỷ Trăn hành động của dấy lên một gợn sóng nhỏ, ngay ngắn quy củ. Y lễ hiểu chuyện như , Thẩm Nhạn Thanh vốn luôn mắng y thể thống gì đáng lẽ vui mừng, nhưng vô cớ thấy bực bội trong lòng.

cha mặt, Thẩm Nhạn Thanh vẫn để lộ cảm xúc, chỉ khẽ nắm hờ lòng bàn tay trống rỗng.

Hơn một canh giờ , bốn thái giám dẫn điện Kỳ Niên. Trong điện, các quan viên đang thiện thăm hỏi lẫn , cha con Thẩm gia xuất hiện, cũng ít đồng liêu đến trò chuyện.

Thẩm mẫu đến khu vực dành cho nữ quyến, Kỷ Trăn theo bên cạnh Thẩm Nhạn Thanh. Thân phận của y bây giờ đặc thù, dù một lời cũng thu hút ít ánh mắt dò xét, nhưng mặt cha con Thẩm gia, các quan viên cũng tỏ khách sáo. Kỷ Trăn quanh một vòng, còn thấy phụ che chở cho , chỉ cảm thấy như kim châm lưng.

Sau khi chỗ , Kỷ Trăn cũng tâm trạng thưởng thức những món điểm tâm bàn, chỉ cúi đầu im lặng. Bàn tay đang nắm chặt bỗng nhiên từ từ gỡ , một miếng bánh gạo nếp hoa quế mềm xốp đặt lòng bàn tay y.

Y theo những ngón tay thon dài như ngọc lên , Thẩm Nhạn Thanh khẽ : “Sao ăn?”

Lần ở Nam Uyển miệng ngơi nghỉ, yên tĩnh như .

Kỷ Trăn mím môi, ngửi mùi thơm của món điểm tâm mềm mại, bất giác về phía chỗ – vị trí của Kỷ gia đổi chủ.

Mắt y cay xè, sợ sẽ thất thố mặt bao nhiêu , y bèn cầm lấy miếng bánh gạo nếp nhét miệng, nhai nuốt qua loa.

Thẩm Nhạn Thanh đẩy chén nóng đến mặt y, giọng như bất đắc dĩ: “Không ai tranh với ngươi .”

Kỷ Trăn lời nào, chỉ mải miết ăn, dường như làm thể nuốt luôn cả nỗi bi thương trong lòng bụng.

Không lâu , đồng liêu gọi Thẩm Nhạn Thanh đến bên cạnh bàn chuyện. Hắn dặn dò: “Ở đây chờ, cũng .”

Tại yến tiệc cung đình , Kỷ Trăn phân biệt ai là địch ai là bạn, chỉ thể như bèo dạt mây trôi mà dựa Thẩm Nhạn Thanh. Nghe , y sợ hãi chớp mắt, , nhưng cuối cùng vẫn mở miệng giữ .

Y yên tĩnh ở vị trí của ăn điểm tâm ngọt thơm, tự nay khác xưa, trêu chọc khác.

Trương Trấn, con trai của Lễ Bộ thị lang, từng vài xích mích với y, thấy y một , nhịn mà tiến lên châm chọc một phen.

“Kỷ Trăn, ngươi là gia quyến của tội thần, phán hình là may mắn lắm , ngoan ngoãn làm kiều nương của Thẩm gia nhà ngươi, chạy đến tiệc cung đình làm gì?” Yến tiệc bắt đầu, Trương Trấn uống vài chén rượu, cùng đám bạn bè ngưu tầm ngưu, mã tầm mã của gần.

Kỷ Trăn thèm để ý đến bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Trương Trấn.

Trương Trấn khà khà: “Ngươi là kẻ lanh mồm lanh miệng nhất , bây giờ thành câm ?”

Kỷ Trăn đối phương, vẫn mở miệng.

“Nhìn kìa, kìa! Mắt còn trợn lên nữa chứ, Kỷ gia,” Trương Trấn giơ ngón út lên, mặt đầy vẻ khinh thường, “Ngươi, Kỷ Trăn, chỉ là một cái...”

Một giọng nữ trong trẻo cắt ngang lời lẽ ác độc của Trương Trấn: “Đã lâu con trai Lễ Bộ thị lang miệng chó khạc ngà voi, còn tưởng chỉ là lời đồn, hôm nay thấy, quả nhiên là thật.”

Trương Trấn tức giận đầu, đang định mắng , thì thấy đến là Vương Linh Chi và Lục Trần: “Các ngươi...”

Lục Trần tiến lên, giọng ôn hòa ẩn chứa sự sắc bén: “Trương công tử, đây là tiệc cung đình, mặt thiên tử, mong ngài cẩn trọng lời và hành động.”

Trương Trấn vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sắc mặt khẽ biến, hung hăng trừng Kỷ Trăn một cái phất tay áo bỏ .

Vương Linh Chi mấy bước đến mặt Kỷ Trăn, còn kịp mở miệng an ủi, Kỷ Trăn dậy mỉm , dường như chuyện vui từng xảy : “Đa tạ Vương cô nương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-37-song-gio-yen-cung.html.]

“Ngươi...” Vương Linh Chi vẫn còn nhớ một Kỷ Trăn hoạt bát lanh lợi ở Nam Uyển, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, sự đổi lớn đến thế. Nàng gật đầu: “Không cần khách sáo.”

Kỷ Trăn còn chuyện thêm với nàng, thấy Thẩm Nhạn Thanh từ lúc nào cách đó vài bước.

Không thấy bao nhiêu, bao nhiêu.

Vương Linh Chi vì chuyện ở ngoại ô mà mấy thiện cảm với Thẩm Nhạn Thanh, thấy liền cùng Lục Trần rời .

Thẩm Nhạn Thanh và Kỷ Trăn xuống .

Kỷ Trăn nửa câu cũng đề cập với Thẩm Nhạn Thanh về chuyện của Trương Trấn, việc gì làm, bắt đầu ăn điểm tâm, dù nghẹn cũng chịu dừng.

Xung quanh là tiếng hàn huyên náo nhiệt, Thẩm Nhạn Thanh chăm chú gò má trắng nõn của Kỷ Trăn, đợi một lúc lâu, thấy y than khổ, cuối cùng nhịn hỏi: “Vì phản bác?”

Động tác nuốt của Kỷ Trăn khựng , hóa Thẩm Nhạn Thanh đều thấy cả.

Y uống nóng để nuốt trôi miếng bánh đậu xanh dẻo dính, ngước mắt Thẩm Nhạn Thanh, đôi mắt vốn luôn trong trẻo nay phủ một tầng tro xám, khẽ : “Ta gây sự chú ý nữa.”

Chuyện cũ như gió thoảng qua.

Đêm đó ở Tử Vân Lâu, khi Kỷ Trăn tự tin quả quyết cãi Trương Trấn, kẻ xem thường nữ tử, xe ngựa về phủ, Thẩm Nhạn Thanh mắng y: “Tối nay gây đủ sự chú ý chứ?”

Cảnh đời đổi, Kỷ Trăn thẳng thắn cương trực thế mà cũng học cách nín nhịn im lặng tiếng.

Vị tiểu công tử nhà họ Kỷ vàng ngọc quyền quý, rành thế sự ngày , cuối cùng cũng năm tháng giày vò mà trở nên hiểu chuyện, điều, nhẫn nhịn. Y vẫn là Kỷ Trăn, nhưng giống Kỷ Trăn.

Thẩm Nhạn Thanh uống rượu, cảm thấy một luồng nóng từ tim phổi đốt lên đến cổ họng, thiêu đốt khiến đầy một bụng lời .

Lần đầu tiên khi đối mặt với Kỷ Trăn, lặng im gì, thậm chí dám đôi mắt xám xịt , sợ sẽ thấy trong đó kẻ đầu sỏ tạo nên cục diện ngày hôm nay.

Năm đó Kỷ Trăn lợi dụng quyền thế để thành hôn với , giờ đây liên kết với hoàng quyền hủy hoại Kỷ Trăn đến tan tác tả tơi.

Tất cả chuyện, đều thoát khỏi nhân quả tuần .

Vũ nhạc nổi lên, ca hát vang trời, thiên tử cùng văn võ bá quan cùng vui, khắp điện vang tiếng hoan hỉ.

Có quan viên đề nghị các văn thần làm thơ, bệ hạ cho phép. Thẩm Nhạn Thanh tự nhiên thể từ chối, cùng vài vị đồng liêu đến giữa điện làm thơ.

Kỷ Trăn yên một lát, thấy công chúa Linh Việt ở cách đó xa.

Y nhân lúc đang thưởng thơ, lặng lẽ dậy, đến mặt Linh Việt, nhỏ giọng : “Linh Việt, một chuyện nhờ.”

Linh Việt tuy là em gái ruột của tam điện hạ, tính tình dịu dàng, cũng vài phần giao tình với y. Nàng trái , kéo Kỷ Trăn sang một bên: “Ngươi .”

Kỷ Trăn bình tĩnh : “Ngươi thể đưa đến điện Thừa Càn ?”

Y khi lão thái sư hồi kinh, phán quyết của trưởng mới định , phế Thái tử quỳ trong điện một ngày một đêm, nên trưởng may mắn giữ một mạng chắc chắn sự tương trợ của phế Thái tử.

Linh Việt nhát gan, khó xử : “Điện Thừa Càn trọng binh canh gác, ngươi đến đó cũng .”

“Ta chỉ ở ngoài điện, .” Kỷ Trăn khẩn cầu, “Linh Việt, ngươi giúp .”

Linh Việt cuối cùng cũng mềm lòng, do dự mấy cũng đồng ý.

Hai lặng lẽ khỏi cửa điện, vòng qua hành lang dài về phía xa, vì Linh Việt ở bên, đường cũng thuận lợi.

Tiếng huyên náo xa dần, con đường họ cũng dần trở nên yên tĩnh vắng vẻ.

Nửa giờ , Linh Việt chỉ tay: “Đó chính là điện Thừa Càn. Kỷ Trăn, ở đây chờ ngươi, ngươi hứa với , 15 phút cùng .”

Kỷ Trăn gật đầu thật mạnh, qua cây cầu đá nhỏ, đến cánh cửa son nặng nề.

Cửa hai thị vệ, thấy y liền quát: “Kẻ nào đến đây?”

Kỷ Trăn liếc bức tường đỏ cao đến thể trèo qua, cất cao giọng : “Điện hạ, em trai của cố nhân đặc biệt đến đây bái tạ ân tình của .”

Nói , y vén áo bào, hai gối quỳ xuống đất, trịnh trọng dập đầu về phía cửa điện.

Lúc còn nhỏ, y từng gặp phế Thái tử vài trong phủ. Phế Thái tử ôn hòa nhân hậu, một y bắt cá trong ao, vô tình làm b.ắ.n nước lên ngài, Thái tử cũng trách tội y, ngược còn khen với trưởng rằng y là một ông lão đánh cá nhỏ.

Một khoan dung như , thiên mệnh đoái thương, cả đời giam cầm trong bức tường cao .

Cửa cung hé một khe hở, thấy , chỉ giọng non nớt của trẻ con vang lên: “Vị ca ca , cha bảo với ngươi, ngài còn là điện hạ gì nữa, chỉ là một phàm tục giữa trần thế, mong ngươi đừng bận lòng.” Thằng bé dừng một chút, dường như thể thấy dáng vẻ nghêu ngao thơ của nó, “Chuyện hôm qua qua thể níu, việc hôm nay đến hãy trân trọng.”

Kỷ Trăn dập đầu thật mạnh, cuối cùng nước mắt nóng hổi cũng trào .

Y lau mắt, vịn tường dậy, nức nở : “Kỷ Trăn ghi lòng tạc .”

Trong cơn hoảng hốt, y phảng phất thấy vị Thái tử trêu ghẹo y ở Phúc Lộc Lâu: “Bổn cung nhớ lúc nhỏ nó dám leo núi bơi lội trong phủ, còn hoạt bát hơn cả ngựa con núi...”

Lòng Kỷ Trăn bi thương tột cùng, sâu cánh cửa điện nặng nề, cúi đầu vái thật sâu một nữa mới rời .

Y lau khô nước mắt, theo đường cũ trở về, nhưng thấy Linh Việt ở chỗ hẹn.

Kỷ Trăn đường, chút hoảng loạn gọi nhỏ: “Linh Việt, ngươi ?”

Tiếng dứt, một bóng mặc mãng phục màu đen từ hòn non bộ chậm rãi bước , đáp y: “Hoàng cung là trọng địa, kẻ nào dám tự tiện lệnh?”

Y lo sợ đầu , đối diện với một đôi mắt hồ ly tràn ngập ý .

Tác giả lời :

Tam điện hạ (ngậm hoa hồng lướt qua): Nhường đường nhường đường, đến lượt tỏa sáng lên sân khấu đây!

Thẩm đại nhân: ......

--------------------

Loading...