Hạ Tân Triều - Chương 35: Cổng Thành Ly Biệt
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:39:04
Lượt xem: 504
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đến ngày rét đậm, tuyết lớn như lông ngỗng dường như bao phủ cả kinh thành.
Mặt đường thưa thớt bóng , xe ngựa khó khăn tiến về phía trong tuyết. Kỷ Trăn thường vén rèm trúc ngoài, gió cuốn theo tuyết mịn lùa , đọng mái tóc đen cùng hàng mi của y, ấm cơ thể làm tan thành những giọt nước trong veo.
Lò sưởi trong xe cháy bừng bừng, nóng hầm hập làm gò má Kỷ Trăn ửng đỏ, khiến gương mặt vốn luôn tái nhợt dạo gần đây của y cuối cùng cũng chút huyết sắc.
Lòng y nóng như lửa đốt, chỉ sợ chậm một bước là kịp, bèn thò nửa đầu ngoài rèm xe, liền Thẩm Nhạn Thanh ôm trở .
“Ngồi yên.”
Chén canh trong lòng Kỷ Trăn nguội lạnh, mười đầu ngón tay lạnh, Thẩm Nhạn Thanh thêm gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y y buông.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, đánh xe bẩm báo: “Đại nhân, thấy rõ đường.”
Thẩm Nhạn Thanh đáp: “Nghỉ ở bên đường mười lăm phút.”
Kỷ Trăn vội la lên: “Không thể nghỉ, sẽ lỡ mất giờ.”
Y thấy Thẩm Nhạn Thanh lên tiếng, lòng nóng như lửa đốt, vén rèm lên , dậy : “Rẽ qua hai con phố nữa là đến cửa thành, chạy tới đó.”
Nói định xuống xe.
Thẩm Nhạn Thanh kéo y , “Còn ba khắc nữa mới đến giờ Tỵ, kịp mà.”
“Nếu kịp thì ?” Kỷ Trăn bướng bỉnh nhào ngoài xe, “Ngươi cần quan tâm , đường.”
Trong lúc giằng co, chén canh rơi xuống sàn xe, Kỷ Trăn dùng sức cố bẻ ngón tay Thẩm Nhạn Thanh , để ý móng tay quẹt mạnh qua mu bàn tay đối phương, lập tức để một vệt máu.
Kỷ Trăn như dội một gáo nước lạnh, tức thì khựng .
Mu bàn tay Thẩm Nhạn Thanh truyền đến cảm giác đau nhói, chỉ liếc một cái, cũng so đo với y, kéo y về bên cạnh, im lặng vài giây , cuối cùng cũng thuận theo ý y, “Tiếp tục lên đường.”
Kỷ Trăn thở phào nhẹ nhõm, lẳng lặng bàn tay y cào thương của Thẩm Nhạn Thanh, cúi đầu như một đứa trẻ làm sai chuyện, : “Ta cố ý.”
Thẩm Nhạn Thanh vẫn truy cứu, dường như sợ Kỷ Trăn chạy ngoài nên vẫn buông tay, chỉ thản nhiên ừ một tiếng.
Kỷ Trăn trầm mặc, một lúc lâu mới dùng bàn tay còn nhẹ nhàng vỗ về vết thương mảnh mai , lẽ do than lửa cháy quá lớn, nóng làm mắt y cay cay.
lúc Kỷ Trăn đang thất thần, Thẩm Nhạn Thanh bỗng nhiên nhẹ giọng : “Cuối tháng Dịch Chấp sẽ đến Lâm gia hạ sính, lẽ đầu xuân sẽ thành hôn.”
Kỷ Trăn kinh ngạc ngước mắt lên.
Thẩm Nhạn Thanh tiếp: “Hắn mời đưa ngươi đến uống rượu mừng.”
Kỷ Trăn ngạc nhiên, chậm rãi đảo mắt, “ mà.....”
Thẩm Nhạn Thanh mím nhẹ đôi môi mỏng, từ tốn : “Dịch Chấp và tiểu thư Lâm gia tâm ý tương thông, xem như là lương duyên.”
Kỷ Trăn hai chữ “lương duyên” đ.â.m mạnh lòng, bàn tay đang vuốt ve vết m.á.u mu bàn tay Thẩm Nhạn Thanh hoảng hốt rụt về.
Thẩm Nhạn Thanh đang nhắc nhở y rằng chỉ hai bên tình cảm mặn nồng mới thể nên duyên vợ chồng, còn ẩn ý gì khác? Nếu Dịch Chấp duyên lành từ nửa năm , y nhất định sẽ mừng rỡ vô cùng, nhưng bây giờ dường như ngoài việc chúc mừng thì cũng còn quan trọng nữa.
Kỷ Trăn cong môi , thật lòng : “Vậy thì thật sự chúc mừng .”
Đáng tiếc, y sợ rằng uống rượu mừng của Dịch Chấp và cô nương Lâm gia.
Thẩm Nhạn Thanh đợi một lúc, thấy Kỷ Trăn gì thêm, đang định mở miệng thì Cát An phía lớn tiếng : “Công tử, sắp đến cửa thành .”
Kỷ Trăn lập tức rút tay khỏi lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh, ánh mắt lộ vẻ vui mừng.
Rèm trúc vén lên, Kỷ Trăn nhảy xuống xe chút do dự.
Cát An bung dù che tuyết cho y, Kỷ Trăn ngóng cánh cổng thành đang rộng mở, cách đó xa vài bóng .
Y rõ lắm, vội vàng về phía vài bước.
Bóng hình như trúc đang lưng về phía y chậm rãi xoay .
Giữa sương tuyết lạnh thấu xương, Kỷ Trăn cuối cùng cũng gặp ca ca xa cách nhiều ngày —— cuối năm rét mướt, Kỷ Quyết chỉ khoác một chiếc áo choàng màu xám tro thô kệch bên ngoài bộ tố bào mỏng manh, dù trong cảnh sa sút như , vẫn giống như một cây trúc xanh kiên cường thẳng như ngọc, gió thổi ngã, mưa sa gãy.
Xiềng xích khóa vẻ kiêu ngạo của , thất bại quật ngã khí phách của .
Từ khi Kỷ Trăn chuyện tới nay, ca ca của y luôn là khí tiết thanh cao, nào từng lúc chán nản thăng trầm như thế . Trước khi gặp ca ca, y từng cảm nhận phe phái thất thế tàn nhẫn đến nhường nào, mà giờ đây sự thật tàn khốc bày mắt, đẩy nỗi hận, nỗi oán của y lên đến đỉnh điểm, tựa như trận gió tuyết cuồng nộ , triền miên dứt.
Kỷ Trăn lao về phía ca ca, nhưng bước một bước Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy cổ tay.
Y đột ngột đầu , trong mắt đang trộn lẫn bao nhiêu oán trách và phẫn hận.
Ánh mắt tựa lưỡi d.a.o băng sắc bén bổ về phía Thẩm Nhạn Thanh, nhát nào nhát nấy thấu xương. Lần , Thẩm Nhạn Thanh thấy rõ ràng, tình yêu từng nồng cháy nhất trong mắt Kỷ Trăn sương tuyết ngập trời che lấp, còn sót chút gì.
Yêu sâu bao nhiêu, hận nặng bấy nhiêu.
Đôi mắt Kỷ Trăn đỏ lên vì bi phẫn, y căm tức Thẩm Nhạn Thanh, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh , đó đầu mà lao thẳng đến chỗ ca ca.
Thẩm Nhạn Thanh lùi nửa bước, Kỷ Trăn gục lòng Kỷ Quyết.
Bao ngày hoảng sợ và bất lực cuối cùng cũng vỗ về trong vòng tay , Kỷ Trăn nghẹn ngào gọi: “Ca ca.”
Kỷ Quyết ôm lấy Kỷ Trăn, hai ôm chặt lấy giữa trời tuyết lớn.
Quan sai áp giải Kỷ Quyết Thẩm Nhạn Thanh đang đến gần, khó xử : “Đại nhân, đến giờ, chúng đưa phạm nhân lên đường.”
Khóe mắt Thẩm Nhạn Thanh giật nhẹ, sắc mặt vẫn coi như định, gật đầu, “Phu nhân nhà tiễn trưởng, làm phiền các vị chờ một nén nhang.”
Kỷ Trăn liền ngẩng mặt lên từ trong lòng ca ca, dõng dạc : “Ta cùng ca ca!”
Lời chỉ khiến Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, mà ngay cả Kỷ Quyết cũng tán thành gọi một tiếng, “Trăn Trăn?”
Kỷ Trăn buông tay , thẳng , kiên định : “Ca ca, cùng ngươi đến Ninh Châu, Cát An cũng cùng chúng , ba chúng sẽ bao giờ xa .”
Y vui vẻ mỉm .
Thẩm Nhạn Thanh cuối cùng cũng hiểu vì hôm nay Kỷ Trăn nụ rực rỡ đến trong sân, hóa đối phương sớm quyết tâm xa cùng Kỷ Quyết, thảo nào liều mạng nhảy khỏi xe cũng đến cửa thành.
“Kỷ Trăn.” Thẩm Nhạn Thanh trầm giọng , “Đừng quậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-35-cong-thanh-ly-biet.html.]
Kỷ Trăn bên cạnh ca ca, bỗng nhiên thêm dũng khí, khỏi phản bác: “Trong mắt ngươi làm gì cũng sai, nhưng Thẩm Nhạn Thanh, ngươi một chút sai lầm nào ?”
Y trong gió tuyết đối phương, nức nở, “Ta hiểu những chuyện vòng vo quan trường, chỉ ca ca hạ ngục đày xa, còn ngươi thăng quan tiến chức.....”
Làm y thể bỏ mặc ca ca yêu thương , để tiếp tục ở bên cạnh Thẩm Nhạn Thanh?
Yết hầu Thẩm Nhạn Thanh khẽ động.
Kỷ Trăn sụt sịt mũi, chân thành với ca ca: “Ngươi đừng lo chịu nổi khổ cực nơi lưu đày, bây giờ khác xưa , tuyệt đối sẽ vài bước kêu khổ kêu mệt, cũng sẽ la hét đòi ngươi cõng .”
Y đỏ mắt, “Ngươi đưa , ca ca.”
Kỷ Quyết trìu mến nắm lấy tay Kỷ Trăn, tỏ ý kiến.
Quan sai thúc giục: “Thẩm đại nhân.”
Thẩm Nhạn Thanh hít một , bước nhanh tới định bắt Kỷ Trăn.
Kỷ Trăn giật , trốn lưng Kỷ Quyết, cảnh giác Thẩm Nhạn Thanh như đối mặt với kẻ địch.
Hai chân Kỷ Quyết xiềng xích nặng nề khóa , di chuyển tiện, chỉ thể nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Trăn, : “Để với Trăn Trăn vài câu.”
Hắn xoay , sửa sang áo khoác cho Kỷ Trăn, chỉnh cổ áo, giọng ôn hòa, “Được, đưa ngươi . đường sá xa xôi, thịt cá, chỉ rau xanh màn thầu lót , ngươi sợ ?”
Mắt Kỷ Trăn ngấn lệ, lắc đầu, “Ta sợ.”
Kỷ Quyết xoa mặt y, “Nếu gặp thời tiết khắc nghiệt, nắng gắt tuyết bay, mưa to gió lớn, ngươi sợ ?”
Kỷ Trăn một nữa kiên quyết lắc đầu, “Ta sợ.”
Trong lòng y vui sướng vì ca ca cuối cùng cũng đồng ý đưa , để thể hiện quyết tâm, y liên thanh: “Ta sợ gì cả, ca ca tin .....”
Tiếng dứt, một cạnh tay chặt gáy y.
Kỷ Trăn chỉ cảm thấy một trận choáng váng, khó tin mà mở to mắt, thậm chí còn kịp phát tiếng động nào mềm nhũn ngã lòng ca ca.
Trước khi mất ý thức là ánh mắt ôn hòa của ca ca và một câu nhẹ nhàng bay tai y theo gió, “ sợ.”
Sợ ngươi nắng hè oi bức, sợ ngươi rét đậm buốt giá, sợ ngươi áo đủ ấm, bụng đủ no, sợ giặc cỏ cướp mạng, sợ vô biến cố khó lường.
“Trăn Trăn,” Kỷ Quyết lưu luyến ôm lấy thể ấm áp trong lòng, tiếng động mấp máy môi, “Chờ về đón ngươi.”
Kỷ Trăn đang hôn mê giao về tay Thẩm Nhạn Thanh.
Kỷ Quyết chắp tay hành lễ, : “Thẩm đại nhân, xin đừng quên lời hứa trong ngục.”
Tiếng gió phần phật thổi bay tà áo mỏng của Kỷ Quyết, Thẩm Nhạn Thanh trịnh trọng gật đầu, ôm Kỷ Trăn theo bóng rời .
Tiếng xiềng xích lanh canh dần yếu , tuyết lớn che khuất bóng hình khổ hạnh như trúc.
Kiếp phù du ngắn ngủi, nỗi sầu ly biệt là day dứt nhất cõi .
—
Kỷ Trăn còn về đến Thẩm phủ tỉnh.
Khác với thường ngày, y cũng quậy, chỉ ngơ ngác ôm chân dựa đệm mềm.
Cát An phép trong xe, nhưng dù khuyên cạn lời, Kỷ Trăn cũng chịu hé răng nửa lời, chỉ chăm chăm mũi giày của .
“Thẩm đại nhân,” Cát An lo đến mức miệng nổi cả mụn nước, đến Thẩm Nhạn Thanh cũng còn sợ nữa, “Công tử nhà mất hồn , tỉnh lâu như vẫn lời nào?”
Thẩm Nhạn Thanh im bên cạnh, nơi tầm mắt đến là vẻ mặt đờ đẫn của Kỷ Trăn.
Sáng sớm lúc xuất phát còn với Cát An, bây giờ biến thành một con rối gỗ hồn.
Không thể Ninh Châu cùng Kỷ Quyết là một đả kích lớn đến ?
Ánh mắt đầy oán hận của Kỷ Trăn cứ lởn vởn tan, Thẩm Nhạn Thanh thể quên sự kinh ngạc và hoảng sợ trong khoảnh khắc đó, cuối cùng cũng lên tiếng: “Kỷ Quyết đưa ngươi , đều sự tính toán của .”
Kỷ Trăn bịt tai thèm để ý.
Thẩm Nhạn Thanh từng đối xử lạnh nhạt như , “Ngươi nhất định như thế, thì bây giờ đuổi theo .....”
Hắn còn xong, Kỷ Trăn lồm cồm bò khỏi xe. Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, đè y .
Kỷ Trăn nghẹn ngào hỏi: “Không ngươi bảo đuổi theo ?”
Thẩm Nhạn Thanh giữ vững bình tĩnh, tiên đuổi Cát An , mới : “Ngươi theo Kỷ Quyết chỉ làm hỏng chuyện, ngươi làm gì?”
Kỷ Trăn bực bội đẩy Thẩm Nhạn Thanh, đẩy , uất ức bệt xuống, “Ca ca bao giờ lừa , nhất định là ngươi uy h.i.ế.p , mới đưa .”
Thẩm Nhạn Thanh cũng Kỷ Trăn khó đối phó đến , lẽ tội danh nào cũng thể đổ lên đầu . Hắn buông Kỷ Trăn , “Nếu ngươi còn gặp Kỷ Quyết, thì hãy an phận ở kinh thành, đừng làm gì cả.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỷ Trăn ngẩn , bán tín bán nghi, cuối cùng lắc đầu, “Ta tin ngươi.”
Thẩm Nhạn Thanh rút một lá thư từ trong tay áo ném cho Kỷ Trăn, “Tự xem .”
Kỷ Trăn mở phong thư, thấy nét chữ mạnh mẽ của ca ca —— Trăn Trăn, tĩnh chờ tin lành.
Sống mũi y cay xè, lúc mới tin ca ca nỗi khổ tâm, kìm ôm lá thư lặng lẽ rơi nước mắt, vui buồn mà lẩm bẩm, “Ta ngay ca ca sẽ bỏ rơi mà.....”
Thẩm Nhạn Thanh thấy bèn hỏi: “Còn đuổi theo nữa ?”
Y quý trọng cất lá thư , lắc đầu, cuộn về góc xe, vẻ chuyện với Thẩm Nhạn Thanh nữa.
Kỷ Trăn cam tâm tình nguyện Mạc Bắc cùng Tưởng Uẩn Ngọc, Ninh Châu cùng Kỷ Quyết, nhưng cần một cái cớ mới thể giữ y ở kinh thành.
Thứ mà Thẩm Nhạn Thanh từng dễ dàng dường như đang lặng lẽ rời xa, tĩnh lặng Kỷ Trăn đang trầm mặc, vài phần phiền muộn mà dời mắt .
Tác giả lời :
Trăn Trăn (chống nạnh): Tuy ngươi thể , nhưng *#$%$Y@DFS......
--------------------