Hạ Tân Triều - Chương 34: Lưu Đày Ba Ngàn Dặm
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:39:03
Lượt xem: 522
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày Trương lão thái sư, ân sư của đương kim thiên tử hồi kinh, hoàng đế đích tận cửa cung nghênh đón, đủ thấy sự kính trọng.
Khi bệ hạ còn theo học ở Quốc Tử Giám, vì phận địa vị mà chịu đủ ánh mắt lạnh lùng, duy chỉ Trương thái sư vì tôn ti mà đối xử khác biệt, đích truyền dạy đạo lý, dạy dỗ bệ hạ đạo trị quốc an dân. Sau khi bệ hạ kế vị, ngài càng hết lòng trung thành phò tá, đó trở thành thái phó của mấy vị hoàng tử.
Trương thái sư cẩn trọng mấy chục năm, tuy thực quyền nhưng địa vị vô cùng quan trọng trong triều Đại Hành, một lời của ngài thể hơn vạn lời của khác.
Lão thái sư gần 80 tuổi, mái đầu bạc phơ, tuổi già sức yếu, vốn nên là lúc an dưỡng tuổi già, mà giờ đây vì lời gửi gắm của phế Thái tử, nhiều năm một nữa trong Ngự Thư Phòng để nghị sự.
Lão thái sư một phen khuyên nhủ chí tình: “Lấy nhân ái để cai trị thiên hạ, thì sẽ thông suốt mà ban ơn cho vạn dân.”
“Bệ hạ, ân uy song hành mới là đạo của bậc đế vương.”
“Phụ tử cũng là thần tử, cốt nhục vốn chung một gốc rễ, xin đừng để chuyện xưa lặp .”
Thiên tử điện cao, những lời dạy bảo tha thiết của ân sư lọt tai mấy phần.
Hai ngày , tin tức lão thái sư qua đời đường về quê truyền đến tai phế Thái tử trong Thừa Càn Điện.
Phế Thái tử vô cùng đau buồn, cùng vợ con quỳ điện một ngày một đêm để bái biệt ân sư.
Vào lúc di thể của Trương thái sư đưa về quê, bản án dành cho cựu Thị lang Lại Bộ Kỷ Quyết cuối cùng cũng định đoạt —— miễn tử hình, phán lưu đày ba ngàn dặm, mấy ngày nữa sẽ áp giải đến Ninh Châu, cả đời hồi kinh.
Chiếc chén sứ rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh ——
“Ninh Châu?” Kỷ Trăn lẩm bẩm nhắc hai chữ , bủn rủn phịch xuống ghế, “Đó là nơi quanh năm đói rét cơ hàn...”
Cát An lau nước mắt, “Công tử, phán quyết ban, thánh ý khó trái, đại công tử giữ một mạng là bệ hạ khai ân .”
Kỷ Trăn nghĩ đến vị thiên tử mưa nắng thất thường ở Nam Uyển, một khắc còn tủm tỉm trêu ghẹo y và trưởng tính tình khác biệt, ngay đó ban hôn cho Tưởng Uẩn Ngọc để diệt trừ thế lực của phe Thái tử. Mà nay càng tổn hại tình vua , đày trưởng xa ba ngàn dặm.
Con đường ba ngàn dặm, mùa hè nóng nực, mùa đông giá rét, bao nhiêu phạm nhân bỏ mạng đường, trưởng đơn độc một làm chịu nổi?
Cuối cùng y cũng thấm thía cái gì gọi là gần vua như gần cọp, dù cho bao nhiêu công lao hãn mã, hoàng đế chỉ cần một câu là thể xóa sạch tất cả.
Khai ân? Thiên tử một ý nghĩ khiến y nhà tan cửa nát, lẽ nào còn y mang ơn đội nghĩa ?
Kỷ Trăn cúi đầu, kìm mà đầy oán hận: “Bách tính đều khen bệ hạ là minh quân, thấy , rõ ràng ngu đến cực điểm, phân...”
“Câm miệng.”
Kỷ Trăn ngước mắt thấy vẻ mặt nghiêm nghị của tới, lúc mới nhận những lời đại nghịch bất đạo đến mức nào, bất giác rùng một cái.
Thẩm Nhạn Thanh đến gần sương phòng thấy những lời , bèn ngắt lời y, sang với đám gia nhân đang canh giữ cửa với vẻ mặt nghiêm nghị: “Thiếu phu nhân đau lòng quá độ nên lời hồ đồ, nếu kẻ nào dám lén lút bàn tán, truyền ngoài, đánh c.h.ế.t tha.”
Gia phong nhà họ Thẩm vốn thuần phác, hề hà khắc với hạ nhân, đây là đầu tiên Thẩm Nhạn Thanh dùng hình phạt nặng như để dọa nạt gia nhân.
Đám gia nhân vội vàng lui .
Cát An từ nhốt mấy ngày , bây giờ thấy Thẩm Nhạn Thanh như chuột thấy mèo, chỉ bôi dầu chân mà chạy. còn bảo vệ công tử nhà , bèn nuốt nước bọt để lấy thêm can đảm.
Kỷ Trăn cũng sợ Thẩm Nhạn Thanh, nhưng lúc y càng chất vấn hơn. Y khó nhọc dậy, “Ngươi sẽ cứu trưởng của , đây là cách ngươi cứu ?”
Thẩm Nhạn Thanh liếc mắt hiệu cho Cát An ngoài.
Cát An ưỡn ngực, “Ta ở với công tử.”
Kỷ Trăn thấy Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, sợ nhốt Cát An cho đói bụng, bèn xua tay, “Ngươi .”
Hai chủ tớ đều nghĩ cho đối phương, ngược khiến Thẩm Nhạn Thanh, bạn đời của Kỷ Trăn, trông như ngoài.
Bây giờ Thẩm Nhạn Thanh hễ thấy Cát An là bên tai văng vẳng những từ như “thanh mai trúc mã, kim ngọc lương duyên, tìm duyên mới”, tất cả đều đang nhắc nhở rằng Kỷ Trăn tâm ý tương thông, thậm chí là tư thông với Tưởng Uẩn Ngọc.
Kỷ Trăn vội vàng đẩy Cát An ngoài, cửa đóng, y liền dựa lưng khung cửa. Y ngẩng mặt, đuôi mắt ửng đỏ vì quá uất ức, nghiến răng : “Lưu đày ba ngàn dặm thì gọi là cứu , ngươi lừa .”
Thẩm Nhạn Thanh ánh mắt căm hận của Kỷ Trăn làm cho nhói lòng, thoáng chốc gật đầu, “Ngươi thấy cứu cũng .”
Hắn đến mặt Kỷ Trăn, “Tránh .”
Kỷ Trăn vịn chặt cửa, “Ngươi ?”
“Nếu ngươi cho rằng lưu đày bằng chết, sẽ lập tức dâng tấu, cầu xin bệ hạ cho Kỷ đại nhân một cái c.h.ế.t thống khoái.”
Kỷ Trăn hoảng sợ, gắng sức chống cửa chịu nhúc nhích, một lúc lâu mới lí nhí, “Ngươi nuốt lời...” Y buông thõng hai tay một cách bất lực, “Ninh Châu là đất cằn sỏi đá, ba ngàn dặm đường sá xa xôi, thôi cũng mất mấy tháng, trưởng của làm chịu nổi?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y như vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giơ tay níu lấy vạt áo mặt, “Thẩm Nhạn Thanh, ngươi lợi hại như , nếu giữ mạng sống cho trưởng của , thì hãy nghĩ cách giữ trưởng kinh đô .”
Ánh mắt Kỷ Trăn tha thiết và khẩn cầu, phảng phất như đang một vị thần linh năng.
dù y thành kính cầu xin thế nào cũng là vô ích.
Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy tay Kỷ Trăn mân mê, nhẹ giọng : “Ba ngày Kỷ Quyết lên đường, sẽ đưa ngươi gặp .”
Kỷ Trăn cục diện định, trong lòng thoáng chốc chủ ý, cũng cầu xin Thẩm Nhạn Thanh nữa, định rút tay về. y càng dùng sức rút , Thẩm Nhạn Thanh càng nắm chặt hơn.
Y ngửi thấy mùi hương mai tuyết dính từ vạt áo Thẩm Nhạn Thanh, theo mùi hương ngày một gần, thở của cũng phả bên má y.
Kỷ Trăn bất giác nhớ đến chuyện hoang đường mấy ngày , thể mềm nhũn, nhưng càng thêm sợ hãi, bèn từ từ đầu .
Thẩm Nhạn Thanh nhận động tác của y, bèn mím môi, bàn tay luồn từ vạt áo.
Cảm giác lạnh lẽo như đuôi rắn từ từ quấn lấy, Kỷ Trăn run lên càng lợi hại hơn, nhưng lo chọc giận Thẩm Nhạn Thanh, đến lúc đó đổi ý đưa y gặp trưởng, cho nên dám trắng trợn chống cự, chỉ đành cứng đờ mặc cho Thẩm Nhạn Thanh vuốt ve.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-34-luu-day-ba-ngan-dam.html.]
Y coi đây là sự trả thù của Thẩm Nhạn Thanh —— giao hoan với một nhiều đẩy chỗ chết, cho dù y từng bao nhiêu ái mộ, cũng chẳng khác nào d.a.o treo đầu. Sợ hãi và đau khổ đan xen, khoái cảm chỉ là thứ yếu.
Thẩm Nhạn Thanh dĩ nhiên cũng thấy rõ sự khác biệt của Kỷ Trăn, khao khát chạm đến thế, giờ đây run rẩy như lá mùa thu, phảng phất như tiếp xúc với là một việc khó chịu đến nhường nào. Hắn chăm chú chiếc cổ trắng ngần của y, qua vạt áo hé mở thấy những vết đỏ nhạt màu, dù bao phủ bao nhiêu , dường như cũng thể xua dấu vết khác để .
Lực bóp của Thẩm Nhạn Thanh mạnh đến mức như véo đứt da thịt Kỷ Trăn.
Kỷ Trăn rên lên một tiếng, chịu nổi mà nắm lấy bàn tay đang làm loạn, dùng những lời Thẩm Nhạn Thanh từng trách mắng y để ngăn cản hành vi của , “Quân tử nên tiết chế ham ...”
Lời khuyên thiếu tự tin của y ngược trở thành mũi d.a.o Thẩm Nhạn Thanh đ.â.m về phía y, “Trước lúc ngươi trơ tráo đòi hỏi, nhớ lời thánh hiền?”
Mặt Kỷ Trăn tái , nhỏ giọng đáp: “Trước là , sẽ nữa.”
Nào ngờ những lời chữ nào chạm vảy ngược của Thẩm Nhạn Thanh, đột nhiên nâng cằm y lên, nặng nề y.
Đôi mắt Thẩm Nhạn Thanh , hàng mi dài đen như mực, đuôi mắt hẹp dài, trong trẻo lạnh lùng như ngọc, phảng phất chút lạnh lẽo . một khi tàn nhẫn thì chỉ còn uy áp sâu thẳm, như sông băng cuồn cuộn, như tuyết trắng mênh mông, khiến mặt trời chói chang cũng hóa thành sương giá.
Kỷ Trăn như , xương cốt mềm nhũn, khỏi run rẩy : “Nếu ngươi còn g.i.ế.c , thể đừng dùng cung tên , rượu độc cũng thích, sợ đau...”
Y nhắm mắt , tựa trán lên vai Thẩm Nhạn Thanh, như thể đang cầu xin, từ từ vòng tay qua ôm lấy eo , “Ít nhất, ngươi hãy đợi gặp trưởng xong, hãy xử lý .”
Lồng n.g.ự.c Thẩm Nhạn Thanh phập phồng, kéo khỏi lòng .
Trong mắt Kỷ Trăn ánh sáng, môi mím chặt, giống như một con nhím rút hết gai, những lớp giáp mềm mại vô hại đều biến mất, chỉ còn sự bất lực và hoảng sợ khi đối mặt với những điều .
Mối uy h.i.ế.p của y nắm trong tay, ngay cả phản kháng cũng là một trò .
Khi Thẩm Nhạn Thanh cúi xuống hôn y, Kỷ Trăn chỉ vô ích mím chặt môi, đầu lưỡi mềm mại dễ dàng cạy mở khớp hàm của y, y ép cửa mà hôn.
Thẩm Nhạn Thanh dùng sức ôm eo y nhấc nhẹ lên, hai chân điểm tựa, Kỷ Trăn chỉ thể dùng hai tay ôm lấy cổ đối phương, nửa quấn lên Thẩm Nhạn Thanh, dán chặt . Kỷ Trăn ngẩng đầu, hôn quá sâu, y khó khăn hô hấp, môi lưỡi m*t liên tục, đầu lưỡi sung huyết tê dại.
Mấy ngày nay hôn nhiều , nhưng dù mỗi triền miên thế nào, y cũng sẽ nhớ hành động lạnh nhạt né tránh của Thẩm Nhạn Thanh . Y cảm thấy chút mờ mịt, cho dù là giữ y bên cạnh tra tấn cả đời, Thẩm Nhạn Thanh cũng cần làm như .
Y quyết định thích Thẩm Nhạn Thanh nữa, bao nhiêu nụ hôn cũng vô dụng.
—
Tiết đại hàn, tuyết rơi nhiều.
Kỷ Trăn mặc áo gấm lót bông màu trắng phấn, bên ngoài khoác áo choàng lông cáo dày cộm, trong tay cầm một chiếc ấm giữ nhiệt, trong sân phủ tuyết mỏng kiễng chân mong ngóng Thẩm Nhạn Thanh đến đón y phủ.
Hôm nay là ngày Kỷ Quyết lưu đày.
Đêm qua Kỷ Trăn nhân lúc Thẩm Nhạn Thanh về, đem một hộp châu ngọc bàn trang điểm tặng hết cho Cát An.
“Những thứ đều là của ngươi, chỉ giữ mấy tờ ngân phiếu và ít bạc vụn. Cát An, chúng quen nhiều năm, ngươi cùng chịu khổ, ngươi cầm những thứ chạy , chạy càng xa càng , đừng để Thẩm Nhạn Thanh bắt nữa. Ta theo trưởng đến Ninh Châu, nếu ngươi nhốt cho đói bụng, cứu ngươi .”
Từ lúc xác nhận trưởng còn cơ hội lật án, Kỷ Trăn quyết tâm hôm nay nhất định xa cùng trưởng.
Đường sá gian khổ thế nào, Ninh Châu nghèo đói ? Chỉ cần trưởng ở bên, y chẳng sợ gì cả.
Còn về Thẩm Nhạn Thanh... Y tự khó thể đoạn tuyệt tình ý, nhưng công mài sắt ngày nên kim, thời gian trôi , chắc hẳn sẽ buông bỏ .
Nếu Thẩm Nhạn Thanh cản y, cùng lắm thì y đ.â.m đầu đao của thị vệ mà chết, còn hơn ở Thẩm phủ lúc nào cung tên b.ắ.n thủng đầu rượu độc làm thối ruột gan.
Cát An chịu , cũng chịu nhận châu ngọc, khăng khăng cùng y đồng cam cộng khổ.
Kỷ Trăn nghĩ thấy cũng , ba bầu bạn, nếu đám quan binh theo dám bắt nạt họ, đánh đông cũng thêm mấy tay.
Con cháu kinh thành đều chế nhạo Kỷ Trăn là kẻ vô dụng, nhưng y cảm thấy chỉ ngốc một chút thôi.
Y lấy lòng Thẩm Nhạn Thanh mới gặp trưởng, còn ngân phiếu chỉ giấu trong lớp lót bí mật của áo khoác, mà đế giày cũng giấu một ít, để trộm sạch.
Nghĩ đến việc thể gặp trưởng, Kỷ Trăn vui mừng khôn xiết, nở một nụ thật tâm nhất trong thời gian gần đây.
Thẩm Nhạn Thanh sân đúng lúc thấy Kỷ Trăn đang giữa trời tuyết mỉm rạng rỡ, dường như lâu thấy nụ như . Gần đây Kỷ Trăn luôn , nước mắt quá nhiều, lên tuy đáng thương nhưng trong khoảnh khắc , Thẩm Nhạn Thanh nảy ý nghĩ Kỷ Trăn nên mãi mãi vô lo vô nghĩ như .
Hắn chút nỡ phá vỡ khung cảnh yên bình mắt, còn kịp thưởng thức đủ, Kỷ Trăn thấy .
Thế là Thẩm Nhạn Thanh thấy rõ ràng đôi mày đang nhướng lên của Kỷ Trăn từ từ hạ xuống, khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng.
Vẫn luôn là cảnh ý vui, nhưng vô cớ khiến lòng chùng xuống.
Kỷ Trăn chạy chậm về phía Thẩm Nhạn Thanh, giống như nhiều đây hân hoan chào đón về phủ, “Chúng ?”
Thẩm Nhạn Thanh thu suy nghĩ, gật đầu.
Kỷ Trăn vẫy tay với Cát An, giọng trong trẻo : “Đi thôi.”
Một chủ một tớ Thẩm Nhạn Thanh một bước qua cửa viện.
Đây là đầu tiên Kỷ Trăn đuổi theo bước chân của Thẩm Nhạn Thanh.
Bốn năm cảnh xưa còn, trong mộng, bạc tình nhất, y còn cưỡng cầu nữa.
Tác giả lời :
Đố vui thưởng, Trăn Trăn trốn thoát , đương nhiên là...
Thẩm đại nhân, ngươi biến tình yêu đôi lứa thành thứ tình cảm mong manh, đúng là hết nổi
--------------------