Hạ Tân Triều - Chương 3: Gió Xuân Vẫy Gọi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:30
Lượt xem: 425

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Trăn cửa phòng sương đông, xuyên qua khung cửa sổ mỏng ánh nến lay động và bóng mờ ảo bên trong.

Gió lạnh mang theo mưa phùn thổi qua, lạnh đến mức y run rẩy. Y cắn răng, giơ tay đẩy cánh cửa phòng cài then.

Thẩm Nhạn Thanh đang cầm sách tựa mép giường, hề ngạc nhiên khi thấy Kỷ Trăn tìm đến. khi ngước mắt trông thấy cách ăn mặc của đối phương, áo ngoài khoác hờ hững , ngay cả đai lưng cũng thắt, cứ giữ dáng vẻ trong viện, sắc mặt tức khắc trầm xuống, trầm giọng trách: “Y phục chỉnh tề, còn thể thống gì nữa.”

Kỷ Trăn đoán Thẩm Nhạn Thanh sẽ cho y sắc mặt , nhưng trách mắng như vẫn vài phần ấm ức: “Trong viện ngoài.”

Tám nô bộc đều là hầu hạ bên cạnh y, đương nhiên tính là ngoài.

Thẩm Nhạn Thanh , sắc mặt lạnh , nhưng còn chấp nhất chuyện nữa, chỉ : “Ngươi tới làm gì?”

Kỷ Trăn cắn môi , gương mặt ửng hồng.

“Nếu ngươi còn định mấy lời ghen tuông, , ngươi về phòng .”

Bị hạ lệnh đuổi khách, Kỷ Trăn vẫn yên nhúc nhích: “Nơi cũng là chỗ ở của , tối nay cũng ngủ ở đây.”

“Được,” Thẩm Nhạn Thanh dậy, “Vậy về phòng.”

Kỷ Trăn chán nản: “Ngươi...”

Thẩm Nhạn Thanh đến mặt y, liếc y một cái: “Ta làm ?”

Kỷ Trăn vô cớ mặt đỏ tai hồng, lấy hết can đảm nắm lấy tay Thẩm Nhạn Thanh, giọng chẳng chút tự tin nào: “Ngươi đừng .”

Thẩm Nhạn Thanh gì, đối diện với ánh mắt lấp lánh của Kỷ Trăn.

Bất cứ ai thấy Kỷ Trăn lúc cũng sẽ chỉ nghĩ đến hai chữ lẳng lơ.

Thẩm Nhạn Thanh phảng phất như gỗ lòng đá, làm như thấy sự khao khát ngấm ngầm của mắt, nhàn nhạt : “Rốt cuộc ngươi thế nào?”

Kỷ Trăn tin đối phương suy nghĩ của y, chẳng qua là xem y bẽ mặt mà thôi. Vì thế y nén nỗi ngượng ngùng, giống như nhiều đây, lí nhí : “Ta ...”

Y ngước đôi mắt long lanh ngấn nước lên, chữ cuối cùng nhẹ đến mức gần như thể thấy: “Ngươi.”

Kỷ Trăn thấy Thẩm Nhạn Thanh mím môi, tưởng rằng chuyện thành, bèn nắm tay đưa trong vạt áo .

Thẩm Nhạn Thanh ngăn cản, nhưng khi y chuẩn áp sát , khẽ giọng chế giễu: “Không hổ.”

Hơi nóng Kỷ Trăn tan biến sạch sẽ, y phảng phất thật sự trở thành kẻ hổ trong miệng đối phương, tay run lên định rụt về.

Thẩm Nhạn Thanh nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay y nữa, hai chỉ cách giường hai ba bước chân, trong khoảnh khắc y đè ngã lên nệm, ngây ngốc dung mạo như ngọc ánh nến.

Chăn đỏ cuộn trào, một quả vải trắng nõn lấp lánh vắt ngang.

Màu trắng là ngọc Dương Chi, màu hồng là gò má hây hây, hai sắc màu tương phản cực độ, như một bức tranh diễm tình bày mắt.

Kỷ Trăn chịu nổi ánh mắt dò xét của Thẩm Nhạn Thanh, hổ định giơ tay che . Thẩm Nhạn Thanh cho, bàn tay chạm đến làn da mềm mại mịn màng, cuối cùng bóp nhẹ hai má y, lắc lắc, dù đến lúc mà ngữ khí vẫn điềm nhiên: “Lại đến Hoàng Oanh Lâu ?”

Hoàng Oanh Lâu là gánh hát nổi danh ở kinh thành, cũng làm cả nghề buôn hương bán phấn, tiểu xướng bên trong ai nấy đều giọng trong trẻo, gương mặt xinh .

Kỷ Trăn một “ mật” ở Hoàng Oanh Lâu tên là Tiểu Mạt Lị, khi thành hôn với Thẩm Nhạn Thanh, Tiểu Mạt Lị tặng y ít tranh xuân cung. Có thể , kiến thức giấy về chuyện chăn gối của Kỷ Trăn đều bắt nguồn từ những bức tranh tục tĩu đó, thậm chí việc y và Thẩm Nhạn Thanh như ý viên phòng cũng là nhờ Tiểu Mạt Lị kiếm cấm dược phố.

Đương nhiên, giờ nghĩ , Kỷ Trăn thực sự cảm thấy lúc đó làm phúc hậu cho lắm. nếu vì thành hôn hai tháng mà Thẩm Nhạn Thanh vẫn luôn tránh y như tránh tà, y cũng chẳng đến nỗi dùng hạ sách .

Kỷ Trăn khó hiểu vì Thẩm Nhạn Thanh nhắc tới Hoàng Oanh Lâu lúc , y thành thật trả lời: “Không .”

Sau vụ cấm dược đó, Thẩm Nhạn Thanh nghiêm cấm y tìm Tiểu Mạt Lị nữa, tuy y trộm mấy nhưng đều đối phương bắt tại trận, từ đó về dám lỗ mãng nữa.

Cũng may y sớm chuộc cho Tiểu Mạt Lị, cũng cần quá lo lắng nàng sẽ bắt nạt.

Lòng bàn tay lạnh của Thẩm Nhạn Thanh áp lên n.g.ự.c y: “Học ở ?”

Kỷ Trăn nghĩ một lúc lâu mới hiểu đang đến chuyện y để sờ vạt áo , y ấp úng: “Trước đây, đây xem...”

Thẩm Nhạn Thanh rõ còn cố hỏi: “Xem cái gì?”

Mặt Kỷ Trăn đỏ như than hồng, y cắn môi, rướn lên định hôn môi Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh quả nhiên né tránh.

Ba năm, dù giường triền miên ướt át đến , Thẩm Nhạn Thanh dường như cố ý nhắc nhở rằng tất cả đều là y đơn phương tình nguyện, một hôn môi cũng , ngay cả chạm một chút cũng từng. Kỷ Trăn nghĩ nhiều cách để hôn trộm, nhưng nào cũng phát hiện , đột kích tự nhiên cũng thể thành công.

Y khó chịu đến mức sống mũi cay cay, cũng may Thẩm Nhạn Thanh tiếp tục truy hỏi y xem cái gì.

Y chuyển sang hôn những nơi khác của đối phương, yết hầu nhô lên, chiếc cổ thon dài, bờ vai trơn bóng...

Kỷ Trăn thể hôn bao lâu, Thẩm Nhạn Thanh dùng sức mạnh, chỉ một lát y như cây bồ liễu trong gió vùi dập tan nát, ý loạn tình mê đến mức là ai.

Y mê man khuôn mặt tuấn tú với quai hàm căng chặt ở phía , một trái tim cứ lật qua lật , đường về chỉ hướng về một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-3-gio-xuan-vay-goi.html.]

Thuở niên thiếu áo xuân mỏng, cưỡi ngựa tựa cầu nghiêng, khắp lầu tay áo hồng vẫy gọi.

Xuân về nắng ấm, phố phường rộn rã, qua chen chúc.

Hôm nay Trạng nguyên tân khoa Thẩm Nhạn Thanh cưỡi ngựa dạo phố, ai ai cũng một chiêm ngưỡng phong thái của vị thiếu niên tài hoa .

Từ sáng sớm, các tửu lầu ven đường chật ních khách khứa, ai cũng cố rướn cổ lên, sợ chỉ một thoáng để ý là chen xuống , tiếng tán thưởng như nước triều, lớp đè lớp .

Thẩm Nhạn Thanh, con trai độc nhất của Đô ngự phó sử, ba tuổi nghìn chữ, năm tuổi thuộc làu kinh thư, tám tuổi làm thơ, mười ba tuổi xuất sư, mười tám tuổi thi Hương đỗ Giải nguyên, năm thi Hội đỗ Hội nguyên, thi Đình thiên tử khen ngớt lời, chấm làm Trạng nguyên.

Triều Đại Hành kiến quốc trăm năm, nay đỗ tam nguyên chỉ thái phó của tiên đế về cõi tiên mà thôi. Giờ đây Thẩm Nhạn Thanh đến tuổi nhược quán một đoạt tam nguyên, còn sớm hơn cả thái phó của thiên tử hai năm, khiến vỗ án tán dương?

Trong một thời gian ngắn, cửa Thẩm phủ ngày ngày khách khứa như mây, bà mối đạp nát cả ngạch cửa, Thẩm Nhạn Thanh trở thành đối tượng săn đón nhất kinh thành.

Nghe lão tướng quân khai quốc Vương Mông ý gả cháu cố gái cho Thẩm Nhạn Thanh, lão tướng quân gần 80 tuổi, trong tay nắm giữ năm vạn tinh binh, là một bậc hào lừng lẫy. Con cháu của ông cũng đang làm trọng thần trong triều, nếu Thẩm Nhạn Thanh thật sự thể kết với Vương gia, chắc chắn sẽ một bước lên mây, trở thành một nhân vật phong vân mới của triều Đại Hành.

“Tới , tới !”

Theo từng tiếng chiêng đồng trong trẻo, chỉ thấy ở cuối con phố dài, một con bạch mã đeo hoa hồng đang lộc cộc tiến đến, ngay ngắn lưng ngựa chính là Trạng nguyên tân khoa Thẩm Nhạn Thanh.

Hắn đội mũ Trạng nguyên đen nhánh, ở giữa nạm một viên mã não đỏ, hai bên cánh mũ vàng đen lấp lánh ánh mặt trời, mặc áo gấm đỏ, khoác lụa hồng, chân đôi hia chỉ vàng, dáng rồng cốt phượng, khí khái trác tuyệt, dáng vẻ tựa tiên.

Hai bên tiểu gõ trống khua chiêng, lớn tiếng hô to: “Trạng nguyên tân khoa Thẩm Nhạn Thanh đến, lui —”

Có phu nhân kinh hô: “Trạng nguyên gia tuấn tú quá!”

Các cô nương hoa lâu tựa lan can duyên, tay cầm giỏ hoa, đợi Thẩm Nhạn Thanh đến lầu liền thi ném xuống những đóa hoa thơm cỏ lạ.

Giữa tiếng hân hoan khắp phố, một bóng nhanh nhẹn lướt qua tầng tầng lớp lớp , chen lên hàng đầu, tùy tùng theo phía tách , lớn tiếng gọi: “Công tử, đợi chúng với.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kỷ Trăn nào thèm để ý đến họ, chỗ nào náo nhiệt nhất thì y đến chỗ đó, y : “Các ngươi chậm quá, đợi các ngươi .”

Hôm nay y Thẩm Nhạn Thanh sẽ dạo phố, dù cố gắng hết sức vẫn chậm, xe ngựa chen , chỉ thể bộ.

Kỷ Trăn từng danh Thẩm Nhạn Thanh, lúc rảnh rỗi cũng từng xa xa qua vài , khi chỉ mơ hồ cảm thấy nọ trông thật sự , dung mạo như sen trong trăng, dáng như ngọc quỳnh, nhưng từng thực sự chuyện.

Cha của Thẩm Nhạn Thanh là quan tứ phẩm, tuy nhờ tài văn chương mà sớm nổi danh ở kinh thành, nhưng vẫn đủ tư cách Quốc Tử Giám. Còn cha của Kỷ Trăn là Nội các thủ phụ đương triều, từ nhỏ y nhờ gia thế hiển hách mà học cùng với dòng dõi hoàng thất.

Cha của hai cùng làm quan trong triều, nhưng nơi học tập khác , qua cũng khác , tự nhiên cũng chẳng gì giao thoa.

Kỷ Trăn kỳ lạ nhớ kỹ Thẩm Nhạn Thanh, mà y chỉ vài gặp mặt, hơn nữa khi tin liên tiếp đỗ tam nguyên cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, dường như nọ sinh là rồng phượng giữa loài , đến nhân gian để hô mưa gọi gió.

Thẩm Nhạn Thanh dạo phố, y nhất định chen lên hàng đầu để cho rõ.

“Nhường một chút.” Kỷ Trăn dùng hết sức lực, dùng vai đẩy phía , mệt đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, trán cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng, cuối cùng cũng chui khỏi đám đông.

Tiếng chiêng đồng vang trời, nổ tung bên tai Kỷ Trăn, tiểu cao giọng hô: “Trạng nguyên tân khoa Thẩm Nhạn Thanh đến, lui —”

Kỷ Trăn đón ánh nắng ngày xuân về phía Thẩm Nhạn Thanh cách đó vài bước, nắng mỏng đậu bóng lưng ngựa, tựa như tiên nhân giáng trần.

Thẩm Nhạn Thanh trong tay cầm một đóa mẫu đơn tươi , đó là do cô nương hoa lâu ném xuống, cúi đầu ngửi hương hoa, ngước mắt nhạt.

Kỷ Trăn chỉ cảm thấy còn hơn hoa, áo bào đỏ của Thẩm Nhạn Thanh ánh đáy mắt y, tựa như một con bướm ngũ sắc bay trái tim y, gõ tan lớp vỏ non ngây thơ mờ mịt, vạn sợi hương thơm tuôn trào.

Giữa tiếng ồn ào, y chỉ thấy tiếng tim đập như trống trận, vang đến mức y giơ tay ôm lấy ngực, sợ rằng một trái tim đang nhảy nhót sẽ chạy mặt .

Có lẽ ánh mắt của y quá mức nóng bỏng, thế mà thu hút sự chú ý của Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh thẳng về phía y, trong mắt mơ hồ lóe lên một tia kinh diễm thoáng qua, nhận y , khẽ gật đầu với y, đó ném đóa mẫu đơn diễm lệ về phía y.

Kỷ Trăn ngẩn , giơ tay bắt lấy, vui mừng như thể tú cầu ném trúng.

Y chớp chớp mắt, Thẩm Nhạn Thanh thu hồi ánh mắt, cưỡi bạch mã về phía .

Kỷ Trăn ngơ ngác tại chỗ, bắt chước Thẩm Nhạn Thanh cúi đầu khẽ ngửi đóa hoa, hít một đầy hương thơm.

Y như yểm bùa, si ngốc về phía Thẩm Nhạn Thanh chỉ còn một bóng lưng, ráng chiều nơi chân trời lộng lẫy, nhưng y chỉ thể thấy một màu đỏ rực như lửa.

Cháy, cháy mãi, đốt cháy cả ngũ tạng lục phủ của y.

Cát An và đám tùy tùng cuối cùng cũng tìm tới, thấy y bất động, sợ đến mức đưa tay huơ huơ mắt y: “Công tử, ?”

Kỷ Trăn m.ô.n.g lung hồn, y cũng làm nữa.

Y sinh trong gia đình quyền quý, dù là châu báu quý giá nhất thiên hạ đưa đến mặt, y cũng chỉ coi như đá cuội để chơi.

Thẩm Nhạn Thanh chỉ dùng một đóa hoa mẫu đơn câu mất hồn phách của y, khiến y ngày đêm thương nhớ, khắc cốt ghi tâm.

Chỉ trách sắc xuân ngày quá , dễ khiến lòng xao xuyến, nảy sinh tình ý trong phút chốc.

Tác giả lời :

Rốt cuộc là ai trêu chọc ai đây, hỡi Thẩm đại nhân?

--------------------

Loading...