Hạ Tân Triều - Chương 23: Ca ca

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:51
Lượt xem: 320

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thu hiu quạnh, thêm mấy hôm liền thấy mặt trời, khiến cũng uể oải theo.

Kỷ Trăn lười biếng dựa giường nệm, một tay cầm sách truyện, một tay ném quả khô miệng, thỉnh thoảng nhấp hai ngụm nóng, thảnh thơi vô cùng.

Đang lúc lim dim sắp ngủ, Cát An vội vã chạy nhà, cao giọng : “Công tử, đại công tử đến phủ Thẩm, đang về phía đấy ạ.”

Y lập tức tỉnh táo, ném sách truyện, đặt chén xuống, hỏi: “Sao ca ca đến đây?”

Kỷ Trăn và Thẩm Nhạn Thanh thành hôn tròn 4 năm, Kỷ Quyết đến cả cổng lớn phủ Thẩm cũng chịu bước . Chuyện bất thường thế khiến tim y đập thình thịch hai tiếng.

Y ngoài trời mưa dầm dề, bỗng dự cảm lành.

Trong phòng đốt lò sưởi, than bạc cháy xèo xèo, do than rơi mà vang lên một tiếng “bốp”, b.ắ.n một chùm lửa nhỏ.

Qua ánh lửa leo lét, y thấy hai bóng cao gầy che ô lướt qua cổng tứ hợp viện. Huynh trưởng vội vã , Thẩm Nhạn Thanh theo nửa bước.

Y chạy hiên, thấy sắc mặt nặng trĩu của trưởng, giọng vốn nên vui mừng cũng khẽ đổi: “Ca ca...”

Kỷ Quyết bước nhanh tới, thẳng vấn đề: “Trăn Trăn, theo về phủ Kỷ.”

Kỷ Trăn vẫn hiểu chuyện gì nhưng chút do dự gật đầu, vội gọi Cát An lấy ô, Thẩm Nhạn Thanh với vẻ mặt cũng nghiêm trọng kém, thấp giọng hỏi: “Xảy chuyện gì ?”

Cả hai đều im lặng.

Lòng y càng thêm bất an, đang định theo trưởng rời viện thì Thẩm Nhạn Thanh lên tiếng: “Khoan .”

Y khó hiểu dừng .

“Cát An, phòng lấy áo bông lông cáo trắng cho thiếu phu nhân khoác .”

Thẩm Nhạn Thanh dứt lời, y mới cảm thấy lạnh. Sự quan tâm như từng , Kỷ Trăn bất giác mỉm với Thẩm Nhạn Thanh.

mày mắt Thẩm Nhạn Thanh trĩu xuống, dời tầm mắt , dường như nỡ nụ của y.

Kỷ Trăn quấn áo bông lông cáo trắng, đặt tay lòng bàn tay trưởng, dắt nhanh khỏi sân.

Thẩm Nhạn Thanh che ô hiên, bóng trắng như tuyết biến mất ở khúc quanh, khớp xương tựa ngọc dần siết chặt.

Dụ Hòa nhắc nhở: “Đại nhân, mưa bụi nặng hạt , nhà thôi.”

Một lúc lâu , Thẩm Nhạn Thanh mới đáp: “Chuẩn xe.”

“Ca ca, rốt cuộc chuyện gì mà vội vã thế?”

Kỷ Trăn xoay giường nệm trong xe, cuối thu mà mặc áo bông lông cáo trắng thì quá dày, y thấy nóng, bèn cởi dây buộc , cởi áo đặt sang một bên.

“Trăn Trăn,” khuôn mặt Kỷ Quyết nửa khuất trong bóng tối, “Vài tháng nữa là ngươi 21 tuổi .”

Kỷ Trăn hiểu vì trưởng đột nhiên nhắc đến tuổi tác của , bèn “” một tiếng.

Năm 21 tuổi Kỷ Quyết đang làm gì? Đã theo cha triều làm quan 3 năm, quen với những thủ đoạn lừa gạt, hiểu những trò giả nhân giả nghĩa. Mỗi ngày khi giả lả với những đồng liêu rõ địch bạn trong triều, điều thoải mái nhất chính là về phủ dạy Kỷ Trăn học bài.

Kỷ Trăn vỡ lòng muộn, tư chất kém, dạy dạy , dù dạy mãi cũng thấy mất kiên nhẫn.

Ngây thơ thì ? Kỷ gia một Kỷ Quyết quyền thế trói buộc là đủ , cần kéo cả Kỷ Trăn vòng xoáy gian trá .

loanh quanh bao năm, ở kinh đô từng bước kinh hoàng , ai ai cũng thấy bất an, Kỷ Trăn thể tránh ?

Chẳng qua là cứ lữa mãi, trì hoãn ngày nào, trì hoãn giờ nào đối mặt với mưa gió thì giờ .

Kỷ Quyết đôi mắt trong veo của Kỷ Trăn – từng thề thốt sẽ bảo vệ mảnh đất trong lành , nhưng cuối cùng khó thành nguyện.

Xe ngựa dừng .

Kỷ Trăn nhảy xuống xe, y gần 4 tháng về phủ Kỷ, thật sự nhớ.

Sau Nam Uyển, y từng lén hỏi trưởng vì phụ đến dự tiệc, phụ cảm lạnh nên về thăm một . Phụ tuy bệnh giường nhưng trông gì đáng ngại, y cũng yên tâm.

Sau đó phe Thái tử và phe Tam điện hạ tranh giành đấu đá, phụ triều chính bận rộn, càng ít gặp hơn.

Kỷ Trăn bước về phía cổng lớn, hầu trong phủ thấy y đều cúi đầu hành lễ. Rõ ràng vẫn là cảnh tượng như xưa, nhưng y cảm thấy phủ Kỷ như một ông lão gần đất xa trời, toát một vẻ uể oải.

Y bước chậm , Kỷ Quyết.

Huynh trưởng giữa sân, trong ánh mắt hoang mang và thấp thỏm của y, bi thương : “Trăn Trăn, theo từ biệt phụ .”

Mưa bụi mịt mờ như sa, Kỷ Trăn lạnh buốt .

Trong phòng tràn ngập mùi thảo dược nồng nặc, đại phu đổ một chén canh sâm cho Kỷ Trọng đang giường với gương mặt như cỏ khô, lắp bắp : “Kỷ đại nhân, thủ phụ đại nhân ngài ... Ngài thì mau .”

Kỷ Trăn ngây , Kỷ Quyết phất tay cho lui .

Cánh cửa lớn khẽ khép , nhốt cả ba cha con nhà họ Kỷ cùng với thở mục rữa ở bên trong.

Kỷ Trăn chậm rãi chớp mắt, phụ với dáng vẻ tiều tụy. Mấy tháng gặp, hai mắt phụ hõm sâu, gầy đến mức chỉ còn bộ xương khô, liên quan gì đến hình tượng nghiêm túc đoan chính trong trí nhớ của y.

Chân y mềm nhũn, run rẩy nhào tới giường: “Phụ ...”

Đôi môi khô nứt của Kỷ Trọng mấp máy.

Kỷ Trăn nắm lấy đôi tay gầy đến chỉ còn da bọc xương, quai hàm run lên: “Tại , tại nông nỗi ?”

Y quá khó hiểu, nước mắt lưng tròng hỏi trưởng đang im lặng: “Mấy tháng phụ còn khỏe mạnh, thời gian qua ngươi cũng với phụ bệnh, đại phu , đại phu...”

Kỷ Quyết giữ lấy Kỷ Trăn đang định chạy ngoài, lạnh giọng gọi: “Trăn Trăn.”

Kỷ Trăn sững , bất an thẳng mắt trưởng.

“Ngươi đây.” Kỷ Quyết nắm vai Kỷ Trăn, trịnh trọng : “Phụ đột phát bệnh nặng, đại phu bó tay cách nào, ngươi theo từ biệt phụ , đừng để ngài phút cuối yên lòng.”

Kỷ Quyết kéo Kỷ Trăn quỳ xuống giường, cho phép giải thích mà ấn cổ y xuống lạy. Kỷ Trăn nặng nề dập đầu ba cái, tai ù mắt hoa.

Mọi chuyện xảy quá đột ngột, y ngờ hôm nay về phủ là ngày trời cách biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-23-ca-ca.html.]

Kỷ Trọng giường đột nhiên trừng lớn mắt, Kỷ Trăn quỳ đến bên mép giường, chỉ thấy hai mắt phụ vẩn đục, đôi môi ngừng mấp máy, là dấu hiệu sắp . Y cắn răng, lau mạnh nước mắt, run rẩy ghé sát lời trăn trối của phụ .

Bỗng nhiên, Kỷ Trọng như dùng hết sức lực cả đời, từ trong cổ họng bật một câu khàn đục: “Thỏ khôn chết, chó săn làm thịt, thỏ khôn chết, chó săn ...”

Chữ cuối cùng một ngụm m.á.u tươi thế, Kỷ Trăn né kịp, cảm nhận m.á.u nóng b.ắ.n lên mặt và bên gáy , vết m.á.u theo da thịt y từ từ chảy xuống, thấm ướt vạt áo.

Kỷ Trăn , phụ trừng lớn hai mắt, miệng đầy m.á.u tươi, còn thở.

Thân hình y mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, quá kinh hãi, khẽ hé môi mà thốt nổi nửa âm tiết.

Kỷ Quyết ôm chầm lấy y, ấn mặt y lồng n.g.ự.c , gọi gọi : “Trăn Trăn, Trăn Trăn...”

Mùi hương thanh mát trưởng thể xua mùi m.á.u tanh nồng y, y sờ lên mặt , dính một tay lạnh lẽo nhớp nháp. Muốn phụ một nữa, nhưng sợ hãi đến dám động đậy.

Một lát , trong phòng vang lên tiếng bi thương tột cùng, cũng thấy não nề.

Biến cố hôm nay chỉ khiến Kỷ Trăn đau thương đến cùng cực, mà còn nghĩa là một thế hệ quyền thần của triều Đại Hành sụp đổ.

Trời sắp đổi .

Kỷ Trăn mặt đẫm nước mắt ngây , mặc cho trưởng rửa tay lau mặt cho , nước trong nhuộm thành màu đỏ, y nhớ cảnh phụ qua đời, hai hàm răng cứ va lập cập.

“Trăn Trăn đừng sợ.” Kỷ Quyết tỉ mỉ lau vết máu, đặt miếng vải dính m.á.u sang một bên, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Trăn trong lòng bàn tay : “Ta ở đây.”

Kỷ Trăn khụt khịt, nước mắt tuôn như vỡ đê.

Hai im lặng tựa , lâu .

Trời dần tối, ngoài phòng tiếng hầu bẩm báo: “Đại nhân, Thẩm đại nhân cầu kiến.”

Kỷ Trăn ngẩng đôi mắt sưng đỏ lên, về phía cửa.

Kỷ Quyết mím chặt môi, cuối cùng : “Chuyện hậu sự của phụ sẽ lo liệu thỏa, ngươi về phủ Thẩm , ngày mai...”

Kỷ Trăn lắc đầu: “Ta nhà để túc trực bên linh cữu cho phụ .”

Kỷ Quyết im lặng vài giây, nắm tay Kỷ Trăn, quả quyết : “Được, nhà.”

Người hầu dẫn Thẩm Nhạn Thanh đến sân: “Thẩm đại nhân chờ một lát, tiểu nhân thông báo.”

Vừa dứt lời, Kỷ Trăn với sắc mặt trắng bệch, chỉ đôi mắt đỏ hoe bước từ con đường lát đá ướt sũng.

Mưa phùn dai dẳng, cỏ cây ngày thu héo úa phủ một lớp nước, hai cách một tầng sương mờ ảo từ xa. Kỷ Trăn một áo tang trắng tinh, tóc đen chỉ dùng một dải lụa xanh buộc , y bao giờ ăn mặc thuần khiết như , nhưng sắc mặt quá u buồn, thoáng cứ như sắp hóa thành mưa tan biến.

Không đợi y về phía Thẩm Nhạn Thanh, Thẩm Nhạn Thanh bước tới .

“Nén bi thương.”

Kỷ Trăn hai chữ của đối phương, mắt liền nóng lên, y nức nở : “Thẩm Nhạn Thanh, ngươi thể ở phủ Kỷ với , ...”

Y nghĩ đến dáng vẻ của phụ lúc lâm chung, nghĩ đến những giọt m.á.u tươi b.ắ.n lên , mười ngón tay lạnh buốt.

Thẩm Nhạn Thanh gì, đưa tay .

Cát An đặt áo bông lông cáo trắng lên khuỷu tay : “Đại nhân, lấy tới ạ.”

Thẩm Nhạn Thanh khoác chiếc áo mềm mại dày dặn lên cho Kỷ Trăn, dắt lấy bàn tay lạnh băng của đối phương nhà.

Đây là sân mà Kỷ Trăn ở khi thành hôn, mấy năm qua đều hầu quét dọn, sạch sẽ ngăn nắp, địa long đốt lên, cả phòng ấm áp.

Kỷ Trăn vẫn cảm thấy lạnh, quấn áo bông giường, một ngày thường hoạt bát như , giờ đây ủ rũ cụp mắt.

hầu treo đèn lồng trắng lên mái hiên sân của y, Kỷ Trăn co cả chân lên, nhắm mắt chịu .

Đây là thứ hai Thẩm Nhạn Thanh đến nơi , là để khuyên Kỷ Trăn đừng cố chấp thành với . Thời gian đổi, cảnh vật đổi , dường như qua mấy kiếp, tâm cảnh cũng khác xưa.

Cát An bưng một chén sứ , cũng hai , sụt sịt mũi, : “Đại công tử sai nhà bếp hâm cháo bí đỏ kê, công tử, ăn chút ạ.”

Kỷ Trăn lắc đầu.

Thẩm Nhạn Thanh nhận lấy chén sứ, Cát An lo lắng Kỷ Trăn một cái sụt sịt ngoài.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ thể thấy tiếng nức nở nhỏ của Kỷ Trăn.

Thẩm Nhạn Thanh đặt chén cháo sang một bên, từ từ kéo áo bông , để lộ khuôn mặt đẫm nước mắt đang vùi trong đó.

Kỷ Trăn khụt khịt : “Ta ăn vô.”

Sơn hào hải vị lúc cũng mất hết mùi vị.

Có lẽ do y quá đau lòng, thế mà thấy sự dịu dàng và thương xót hiếm trong mắt Thẩm Nhạn Thanh.

, khi chén cháo nóng hổi đưa đến bên miệng, Kỷ Trăn vẫn ép ăn một miếng.

Dưới sự kinh hoàng và bi thống, y ăn mà mùi vị gì, hoảng hốt nhớ câu mà y rõ của phụ khi .

“Thẩm Nhạn Thanh.” Kỷ Trăn nghĩ ngợi, cầu cứu mà lẩm bẩm: “Chết con thỏ c.h.ế.t con ch.ó là gì...”

Thỏ khôn chết, chó săn làm thịt.

Động tác của Thẩm Nhạn Thanh khựng , đáy mắt tối .

Kỷ Trăn kiên nhẫn chờ đợi, nhưng chỉ nhận một câu nhàn nhạt của Thẩm Nhạn Thanh: “Ta .”

Y thất vọng cúi đầu, ngay cả Thẩm Nhạn Thanh học rộng tài cao cũng hiểu, chắc đó chỉ là lời mê sảng của phụ lúc lâm chung.

Kỷ Trăn húp một ngụm cháo nhỏ, những giọt nước mắt lớn lã chã rơi trong chén, thành tiếng: “Sau chỉ còn ngươi và ca ca...”

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân: Bà xã ngốc nghếch thật đáng thương, vẫn nên cho y thì hơn...

--------------------

Loading...