Hạ Tân Triều - Chương 18: Trò Chơi Ném Thẻ và Mũi Tên Bất Ngờ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:46
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đế triều Đại Hành, Lý Thượng Huy, là một nhân vật truyền kỳ.

Lý Thượng Huy là hoàng tử thứ bảy của tiên đế, mẫu phi chỉ là một cung nga nhỏ bé trong cung, tiên đế nhất thời hứng khởi mà sủng hạnh.

Vị cung nga phúc dày mà phận cũng mỏng, hưởng hoàng ân sinh hạ hoàng tử, nào ngờ hoàng tử đầy tháng đột ngột mắc bệnh lạ mà qua đời. Mẫu phi của hoàng tử phận hèn mọn, lòng tiên hoàng hậu, ở trong cung bước vô cùng khó khăn.

chính vị hoàng tử xem thường như , thế mà khéo léo trăm bề, lôi kéo vô đại thần trong triều về phe cánh của , nổi bật lên trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị đẫm máu, trở thành thiên tử thế hệ mới của triều Đại Hành.

Trên phố lời đồn rằng, mẫu của thiên tử hãm hại, cho nên ngay khi thiên tử kế vị thì bà cũng vô cớ qua đời. Bí sự của hoàng gia luôn là thứ thu hút lòng nhất, lời đồn đoán xôn xao, chân tướng rốt cuộc thế nào e rằng chỉ trong cuộc mới .

Kỷ Trăn gặp Lý Thượng Huy nhiều .

Khi còn nhỏ, phụ thường xuyên dẫn y tham gia cung yến, ba năm nay khi y thành hôn với Thẩm Nhạn Thanh, cung ít . Mấy tháng cũng từng gặp một , chỉ là bây giờ , do triều chính bận rộn , giữa mày thiên tử vẫn uy nghiêm nhưng chút mệt mỏi.

Kỷ Trăn về phía Hoàng hậu.

Tiết hậu xuất tôn quý, phụ là một võ tướng lừng lẫy, năm đó thiên tử thể kế vị, nhà của Hoàng hậu trợ giúp ít. Tình cảm đế hậu sắt son hòa hợp nhiều năm, là một giai thoại.

Y đang nghĩ ngợi thì Thái tử cùng Thái tử phi và hoàng trưởng tôn .

Ba tiến triều kiến đế hậu, hoàng trưởng tôn phong thái của phụ , tuổi còn nhỏ vô cùng chững chạc, quỳ xuống đất dập đầu, giọng trẻ con non nớt vang lên trong điện: “Tôn nhi khấu kiến hoàng gia gia.”

Quả là một cảnh tượng hòa thuận vui vẻ.

Kỷ Trăn lén lút gắp một viên mơ chua, dùng tay áo che nhét miệng, chua đến mức y rùng một cái.

Đế hậu chỗ , yến tiệc mới thật sự bắt đầu.

Kỷ Trăn để ý đến những lời chúc phúc dành cho hoàng trưởng tôn bên cạnh, cũng xem ca múa tạp kỹ, chỉ mải mê thưởng thức những món mỹ thực dọn lên như nước chảy.

Món cũng ngon, món cũng ngon. Y hận thể mọc thêm mấy cái dày để gói hết cả bàn thức ăn mang về.

Ăn no đến tám phần, y mới thỏa mãn sờ sờ bụng , thiên tử cho các vị đại thần đến trại nuôi ngựa, tâm tư cũng rục rịch, hỏi Thẩm Nhạn Thanh: “Đến phần vui chơi ?”

Thẩm Nhạn Thanh gật đầu, cùng Kỷ Trăn sánh vai khỏi phòng cùng các quan viên khác.

Ánh nắng rực rỡ, trại nuôi ngựa bày sẵn mấy cái bia, quan viên trẻ tuổi nóng lòng lên ngựa b.ắ.n tên.

Phần thưởng do các triều thần mặt ở đây cung cấp, thắng sẽ nhận .

Kỷ Trăn cưỡi ngựa giỏi, cũng b.ắ.n tên, tiết mục chỉ thể xem, mắt tròn xoe đảo tới đảo lui, lên đế hậu đài cao, một lượt qua. Nhìn đến chỗ của nữ quyến, y : “Công chúa Linh Việt cũng đến kìa.”

Công chúa Linh Việt xếp hàng thứ chín, là em gái cùng của Tam điện hạ Lý Mộ Hồi, nhỏ hơn Kỷ Trăn hai tuổi, tính tình hiền hòa.

Kỷ Trăn từng chơi đùa cùng nàng, định chào một tiếng, giơ tay lên Thẩm Nhạn Thanh ngăn , y hiểu tại : “Sao ?”

Thẩm Nhạn Thanh : “Có trò ném thẻ bình rượu.”

Kỷ Trăn giỏi cái khác, nhưng ném thẻ bình rượu là một tay cừ khôi, lập tức thu hút sự chú ý.

Y kéo Thẩm Nhạn Thanh lên hàng đầu, đang bàn bạc xem cuối cùng ai sẽ là phần thưởng.

Kỷ Trăn vô tình thoáng thấy miếng ngọc dương chi cài mãng phục, là hình hoa mẫu đơn độc đáo, y theo miếng ngọc lên , là Lý Mộ Hồi.

Lý Mộ Hồi đón lấy ánh mắt của Kỷ Trăn, dứt khoát tháo miếng ngọc dương chi xuống, : “Cứ lấy miếng ngọc thô của bản điện làm phần thưởng .”

Nội thị cúi bước lên, miếng ngọc treo giá gỗ, ánh nắng lấp lánh ánh sáng trong suốt.

Kỷ Trăn thích vô cùng, cũng chẳng quan tâm chủ nhân của miếng ngọc dương chi là ai, hô lên: “Ta cũng chơi.”

Thẩm Nhạn Thanh chau mày, nội thị tiến lên dâng mũi tên làm bằng tre.

“Thẩm đại nhân cũng chơi ?”

Kỷ Trăn vị trí quy định, chắp tay với Thẩm Nhạn Thanh : “Đọc sách thắng ngươi, nhưng ném thẻ bình rượu thì chắc chắn giỏi hơn ngươi. Thẩm Nhạn Thanh, chúng thi một ván nhé?”

Thiếu niên ánh mặt trời rạng rỡ mà phóng khoáng, tùy ý ném một mũi tên, “keng” một tiếng, chuẩn xác rơi miệng bình đồng.

Ngay cả những ngày thường vẫn thầm nhạo Kỷ Trăn là kẻ vô dụng lúc cũng khỏi bỏ chút thành kiến.

Thẩm Nhạn Thanh khẽ nhếch môi , ném mũi tên về phía , mũi tên cắm lỗ tai trái nhỏ hẹp hơn.

Kỷ Trăn hề hoảng hốt, lấy hai mũi tên, nheo mắt ném , trúng cả hai tai bình.

Xung quanh tiếng vỗ tay: “Hay, chuẩn quá!”

Kỷ Trăn đắc ý với Thẩm Nhạn Thanh: “Thế nào?”

Thẩm Nhạn Thanh hiếm khi phủ nhận y: “Không tệ.”

“Chỉ là tệ thôi ?” Kỷ Trăn hừ nhẹ, “Để ngươi xem bản lĩnh của .”

Y xin hai mũi tên, đó lưng về phía bình đồng.

Đã lâu chơi ném thẻ bình rượu, y nhất thời chút chắc chắn, cổ tay xoay chuyển ước lượng cách.

Thẩm Nhạn Thanh chỉ lặng lẽ y, lẽ là do ánh nắng quá chói chang, Kỷ Trăn thế mà cũng trở nên rực rỡ chói mắt.

Kỷ Trăn đột nhiên ném mũi tên , mấy tự tin mà đầu xem. Thấy trúng cả hai tai bình, mày mắt y ánh lên nụ rạng rỡ, vui đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ mấy cái, cao giọng hỏi : “Thế nào?”

Tâm thần Thẩm Nhạn Thanh khẽ động, động tác ném tên thế mà hỏng, trúng tai bình.

Hắn thu tay Kỷ Trăn đang vui mừng nhảy nhót, khen ngợi: “Rất .”

Lý Mộ Hồi đang xem ở bên cạnh vỗ tay theo nhịp, hỏi: “Thẩm đại nhân nhận thua ?”

Thẩm Nhạn Thanh cũng giải thích, gật đầu: “Hổ thẹn bằng.”

“Nếu như , miếng ngọc dương chi của bản điện thuộc về Kỷ Trăn.”

Kỷ Trăn mặt mày hớn hở quanh một vòng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c tiến lên nhận phần thưởng. Y đến mặt Lý Mộ Hồi, đưa tay nhận, nào ngờ Lý Mộ Hồi đột nhiên giơ miếng ngọc lên cao, đầu ngón tay y chỉ sượt qua tua rua, khỏi ngơ ngác đối phương.

Đuôi mắt của Lý Mộ Hồi hẹp dài tựa mắt hồ ly, luôn mang ba phần ý , cho nên mới danh xưng “ngọc diện hồ ly”. Kỷ Trăn lúc gần như , cảm thấy danh xưng quả là thể thích hợp hơn, chỉ là y luôn cảm thấy nụ thật cho lắm, giống như một chiếc mặt nạ treo mặt, nếu gỡ chiếc mặt nạ xuống, bên chừng là tâm tư quỷ quyệt gì.

Kỷ Trăn giơ tay nắm lấy tua rua của miếng ngọc, giật hai cái, Lý Mộ Hồi như đang trêu trẻ con, chịu buông tay.

“Chỉ một miếng ngọc dương chi, chẳng lẽ Tam điện hạ định nuốt lời ?”

Lý Mộ Hồi liếc Kỷ Trăn đang phồng má trợn mắt, một tiếng, lúc mới buông tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-18-tro-choi-nem-the-va-mui-ten-bat-ngo.html.]

Kỷ Trăn cầm miếng ngọc hình hoa mẫu đơn, ngắm tới ngắm lui, yêu thích rời tay.

Thẩm Nhạn Thanh đến bên cạnh y, ánh mắt y long lanh, nắm lấy tay Thẩm Nhạn Thanh, “cạch” một tiếng đặt miếng ngọc dương chi lòng bàn tay đối phương, vui vẻ : “Tặng cho ngươi.”

Đôi mắt Lý Mộ Hồi nheo .

Thẩm Nhạn Thanh vốn đang bâng khuâng vì Kỷ Trăn quên lời dặn của sang trêu chọc Lý Mộ Hồi, thì ngẩn : “Tặng ?”

Kỷ Trăn mặt mày rạng rỡ: “Đây là do chính thắng .”

Không là thứ gì của Kỷ gia, mà là thứ y dùng chính bản lĩnh của thắng để tặng cho Thẩm Nhạn Thanh.

Thấy Thẩm Nhạn Thanh động đậy, Kỷ Trăn lo đối phương nhận, sốt ruột : “Để đeo cho ngươi.”

Cũng đợi Thẩm Nhạn Thanh đồng ý, y liền giật lấy miếng ngọc dương chi, cúi đầu nhanh nhẹn đeo nó lên đai lưng màu đen.

Người khác đều cho rằng hai vợ chồng xưa nay hòa thuận, ngờ hôm nay thấy, Thẩm Nhạn Thanh dường như cũng chán ghét Kỷ Trăn như lời đồn, ai nấy đều vài phần tò mò họ.

Nếu bỏ qua học thức và nhận thức, một phong thái như gió thoảng tuyết bay, một tú mỹ ngây thơ, ngoại hình quả thật vô cùng xứng đôi.

“Chút tài mọn.”

Giọng điệu khinh miệt phá vỡ khung cảnh hòa hợp.

Kỷ Trăn đeo xong miếng ngọc dương chi, về phía , là con trai của Thị lang bộ Lễ, Trương Trấn, kẻ từng tranh chấp với y ở Tử Vân Lâu.

Tên công tử ăn chơi cứ luôn kiếm chuyện vô cớ thế nhỉ?

Kỷ Trăn miếng ngọc dương chi hằng ao ước, tâm trạng vô cùng sảng khoái, nghĩ đến lời dặn của Thẩm mẫu khi , gây xung đột với kẻ , bèn lườm một cái kéo Thẩm Nhạn Thanh định rời .

Trương Trấn vì chuyện ở Tử Vân Lâu mà bất mãn với Kỷ Trăn, đến nay vẫn bạn bè nhạo rằng ngay cả một kẻ vô dụng ai cũng mà cũng cãi , mất hết cả mặt mũi, thể để cứ thế rời .

“Kỷ Trăn, ngươi dám đua ngựa với ?”

Cưỡi ngựa là điểm yếu của Kỷ Trăn, y hề mắc lừa: “Ta chỉ chơi ném thẻ bình rượu.”

“Ngươi sợ chứ gì?”

Kỷ Trăn ngẩng mặt lên: “Ai ...”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y giọng ôn hòa của Thẩm Nhạn Thanh cắt ngang: “Trương đại nhân, Kỷ Trăn , mà thực y hẹn với xem cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hai chúng xin một bước.”

Hắn cũng mặc kệ Trương Trấn gì, cáo lui với Lý Mộ Hồi nắm tay Kỷ Trăn về phía khu cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

Kỷ Trăn tức giận : “Hắn là một kẻ quanh năm lêu lổng ở chốn hoa lâu, một tên ăn hại, còn sợ chắc, thi thì thi, gì to tát ...”

Đối diện với ánh mắt “ còn ngươi mấy cân mấy lạng” của Thẩm Nhạn Thanh, y tình nguyện im bặt.

Hai thong thả bước , gió nhẹ hiu hiu, xung quanh là tiếng cổ vũ ngớt, thỉnh thoảng ném về phía hai họ ánh mắt tò mò. Kỷ Trăn nép sát Thẩm Nhạn Thanh, trong lòng như rót một dòng suối trong, khiến cả y tràn đầy sức sống, ngay cả bước cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Nếu thể mãi mãi với Thẩm Nhạn Thanh như thế thì bao?

Kỷ Trăn đá văng một viên sỏi nhỏ chân, ngẩng mắt thấy trưởng đang ở cách đó xa, vui vẻ : “Ta tìm ca ca .”

Y định rút tay khỏi lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh nhưng , khó hiểu đối phương.

Thẩm Nhạn Thanh chăm chú niềm vui trong mắt Kỷ Trăn, mấy giây mới từ từ buông năm ngón tay .

“Ta sẽ ngay.”

Đôi mắt Kỷ Trăn sáng rực, cất bước về phía Kỷ Quyết.

Đi hai bước, một tiếng hét thất thanh vang lên trong trại nuôi ngựa, chỉ thấy một mũi tên xé toạc gian lao nhanh về phía mặt Kỷ Trăn.

Sự việc xảy quá đột ngột, Kỷ Trăn kịp né tránh, kinh ngạc đến sững sờ tại chỗ.

Cách đó xa, Kỷ Quyết và Tưởng Uẩn Ngọc thấy cảnh , sắc mặt đều kịch biến, buông việc trong tay chạy về phía Kỷ Trăn.

Trong chớp mắt, một đôi tay bỗng nhiên ôm lấy vai Kỷ Trăn đẩy y sang một bên, Kỷ Trăn chỉ thấy hoa mắt, mũi tên “vèo” một tiếng sượt qua tai y.

Y ngã mạnh xuống đất, lòng bàn tay ma sát mạnh nền cát, trầy mất một lớp da, bên tai truyền đến một tiếng rên khẽ.

Kỷ Trăn hoảng sợ cùng ngã xuống đất với , thấy Thẩm Nhạn Thanh vốn nay hỉ nộ lộ ngoài sắc mặt tái , tưởng Thẩm Nhạn Thanh vì cứu thương, lòng y rối như tơ vò, sợ đến mức thốt nửa lời.

Kỷ Quyết chạy tới, một tay kéo Kỷ Trăn từ đất dậy che lưng , ánh mắt sắc bén về phía Thẩm Nhạn Thanh.

Kỷ Trăn thấy Thẩm Nhạn Thanh khẽ với trưởng: “Chỉ là ngoài ý .”

Y chút hiểu, ngoài ý thì còn thể là gì?

Cơn đau rát ở lòng bàn tay làm Kỷ Trăn tỉnh táo đôi chút, y vội vàng Thẩm Nhạn Thanh, thấy đối phương chỉ dính chút bụi bẩn quần áo, hề thương, trong mắt y thoáng hiện chút nước.

Thẩm Nhạn Thanh dậy, khôi phục vẻ bình tĩnh, chỉ là cũng ngờ rằng trong khoảnh khắc sinh tử, sẽ liều mạng cứu Kỷ Trăn — khi nhận mũi tên nhắm Kỷ Trăn, căn bản kịp suy nghĩ, gần như là một phản ứng bản năng mà lao tới.

Nếu… nếu cho thêm chút thời gian để suy nghĩ, liệu đưa lựa chọn tương tự .

Mọi vây xem xét tình hình, thấy gì đáng ngại thì đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngự y theo băng bó vết thương tay cho Kỷ Trăn, y vẫn hồn, đau đến mức hít hà liên tục, ngừng về phía Thẩm Nhạn Thanh đang im lặng.

Quan viên b.ắ.n tên mồ hôi lạnh đầy đầu, liên tục xin : “Móng con ngựa đó kẹt đá, phát hiện , nào ngờ nó đột nhiên phát điên, mũi tên của mới lệch, Kỷ đại nhân, hạ quan là vô ý...”

Kỷ Quyết mặt trầm xuống, xua tay: “Được , đều giải tán .”

Kỷ Trăn xử lý xong vết thương ngoài da, đang định lời cảm ơn với Thẩm Nhạn Thanh thì một nội thị chạy tới.

“Mấy vị đại nhân, bệ hạ tiểu Kỷ đại nhân kinh sợ, mời mấy vị lên đài quan sát.” Nội thị liếc , “Ây da, tiểu hầu gia cũng ở đây, bệ hạ đang tìm ngài, mời theo nô tài .”

Kỷ Trăn liền Tưởng Uẩn Ngọc đang khoanh tay đó, gương mặt mỹ nhân trông đáng sợ như g.i.ế.c .

Y rõ ràng thấy khi y gặp chuyện, Tưởng Uẩn Ngọc cũng chạy về phía y...

“Đi thôi, Trăn Trăn.”

Kỷ Trăn thu hồi tâm tư, cùng trưởng và diện thánh.

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân, thừa nhận , ngài yêu lắm

--------------------

Loading...