Hạ Tân Triều - Chương 17: Dự Yến Nam Uyển

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:45
Lượt xem: 286

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Uyển của hoàng gia ở phía nam kinh thành, quanh năm trọng binh canh gác, tiệc sinh nhật mười tuổi của hoàng trưởng tôn định tại nơi .

Từ phủ Thẩm đến Nam Uyển mất gần hai canh giờ xe ngựa, trời còn sáng y Cát An đánh thức để rửa mặt chải đầu. Y buồn ngủ đến mơ màng, ngáp ngớt, thấy Thẩm Nhạn Thanh ăn mặc chỉnh tề nên dám trì hoãn thêm.

Bởi vì tiệc trong cung, các quan viên đều thể mặc thường phục tham dự.

Thẩm Nhạn Thanh dùng quan bạc búi nửa mái tóc đen, vận trường bào màu mực nền trắng, khoác ngoài một lớp sa mỏng thêu hoa văn lá sen. Khi , phần đuôi cá ở cổ tay áo rộng khẽ đung đưa theo từng động tác, phảng phất như cá lượn trong nước, phong thái yểu điệu, thanh tao lịch sự đầy vần vị.

Hắn thường ngày ăn mặc giản dị, chỉ những bữa tiệc lớn mới ăn vận long trọng như , Kỷ Trăn đến ngây , đến khi Thẩm Nhạn Thanh nhận ánh mắt của y mà , mặt y càng đỏ ửng.

Cát An cầm hai bộ y phục ướm lên Kỷ Trăn, “Công tử, mặc bộ nào ạ?”

Kỷ Trăn về phía Thẩm Nhạn Thanh, tha thiết hỏi: “Bộ nào hơn?”

“Tùy ngươi.”

Kỷ Trăn nản lòng phồng má, thoáng thấy cổ tay áo của bộ bào rộng màu tím dâm bụt thêu một đóa sen, lòng vui như mở cờ, bèn : “Bộ .”

Vừa hợp với hoa văn lá sen áo khoác của Thẩm Nhạn Thanh.

Y thường phục mới, đội một chiếc quan cài tóc kiểu dáng tương tự Thẩm Nhạn Thanh, vô cùng vui vẻ gương đồng, mân mê đuôi tóc của xoay hỏi Thẩm Nhạn Thanh, “Thế nào?”

Lúc Thẩm Nhạn Thanh mới về phía Kỷ Trăn.

Màu tím dâm bụt rực rỡ càng tôn lên vẻ diễm lệ của Kỷ Trăn, tựa như một đóa mẫu đơn mùa thu đẫm sương sớm kiêu sa nhất trong khe núi, tươi tắn diễm lệ.

Vốn là một cảnh tượng vô cùng mắt, Thẩm Nhạn Thanh lạnh lùng : “Phô trương.”

Khuôn mặt Kỷ Trăn xịu xuống, ngượng ngùng véo véo ống tay áo.

Gia phong nhà họ Thẩm mộc mạc, chuộng những thứ xa hoa lộng lẫy. trang phục của Kỷ Trăn đều là hàng thượng hạng, cứ lấy bộ y phục của y mà , riêng hoa văn n.g.ự.c mất hai tháng thợ thêu mới làm xong, kể đến đai lưng nạm mã não châu ngọc và viên phỉ thúy tím cực kỳ hiếm thấy quan cài tóc, tùy tiện lấy một mảnh nhỏ cũng bằng chi tiêu mười đời của một gia đình nghèo khó.

Kỷ Trăn thấy Thẩm Nhạn Thanh chau mày, bèn nhỏ giọng hỏi: “Vậy đổi bộ khác nhé?”

Thẩm Nhạn Thanh dậy, “Thôi, muộn nữa sẽ lỡ giờ.”

Hai một một rời khỏi phủ Thẩm.

Thẩm phụ là Đô ngự phó sử, cũng dự tiệc, Thẩm mẫu cáo mệnh nên chỉ thể ở trong phủ.

Trước khi , Thẩm mẫu vỗ tay Thẩm Nhạn Thanh dặn dò: “Mọi sự cẩn thận.”

Bà đưa mắt Kỷ Trăn đang cúi đầu mân mê đai lưng, dừng một chút thêm một câu, “Ngươi cũng .”

Kỷ Trăn vui mừng ngẩng mắt, cất cao giọng : “Con cảm ơn mẫu .”

Thẩm Nhạn Thanh và Thẩm phụ lên xe ngựa , Kỷ Trănเหยียบ lên ghế đẩu nhảy lên, vì một câu của Thẩm mẫu mà vui sướng đến suýt nữa đụng đầu.

Thẩm Nhạn Thanh vội giữ y xuống, y : “Mẫu dặn dò đó.”

“Ta thấy .”

Kỷ Trăn đắc ý định dựa Thẩm Nhạn Thanh, Thẩm phụ ho nhẹ một tiếng, y mới nhớ trong xe ngựa chỉ hai , vội vàng ngay ngắn , nhưng vẫn nén niềm vui, cong cong đôi mắt lén túm lấy tay áo Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh để ý đến y, “Dụ Hòa, khởi hành .”

Xe ngựa lăn bánh con đường mờ sương.

Cha con nhà họ Thẩm tinh thần tỉnh táo, nhỏ giọng bàn luận vài chuyện triều chính quan trọng, Kỷ Trăn buồn ngủ đến mí mắt cứ díp , nhưng mặt Thẩm phụ dám ngả đầu ngủ ngay, đành cố gắng mở to mắt.

Kỷ Trăn vốn chuẩn tinh thần rằng Thẩm Nhạn Thanh sẽ đưa y dự tiệc cung đình, nào ngờ hôm Thẩm Nhạn Thanh chủ động nhắc tới.

Chỉ một câu bình thường “Mấy ngày nữa là tiệc sinh nhật hoàng trưởng tôn, quan viên thể mang theo gia quyến, ngươi cùng ”, lọt tai Kỷ Trăn, y nhẩm nhẩm hai chữ “gia quyến”, vui đến nỗi cả đêm trằn trọc giường như lật bánh rán.

Thẩm Nhạn Thanh y làm ồn đến ngủ , dùng hai chân đè y , mắng y yên phận.

Kỷ Trăn mắng cũng giận, nếu Thẩm Nhạn Thanh thể thật lòng xem y là gia quyến, y mắng một ngàn một trăm câu thì ?

Đường ở ngoại ô gập ghềnh, Kỷ Trăn đang gà gật, xe ngựa xóc nảy một cái khiến y vững, ngã thẳng xuống sàn.

Thẩm Nhạn Thanh đang chuyện bèn nhanh tay ôm lấy eo y kéo , trầm giọng, “Đứng như tùng, như chuông, ngươi xem bộ dạng gì.”

Kỷ Trăn dụi đôi mắt mơ màng, ngập ngừng , “Thẩm Nhạn Thanh, mệt.”

Thẩm phụ hắng giọng, mặt chỗ khác.

Thẩm Nhạn Thanh dường như bất lực y, khẽ hít một : “Nằm ngủ .”

Kỷ Trăn liếc Thẩm phụ, thấy trưởng bối im lặng phản đối, liền định xoay cởi giày.

Thẩm Nhạn Thanh đè tay y , “Không cần cởi.”

mà...” Kỷ Trăn chạm ánh mắt của Thẩm Nhạn Thanh, lẩm bẩm, “Sẽ bẩn mất.”

Cuối cùng y dám trái lời Thẩm Nhạn Thanh, bèn cẩn thận co chân lên, gối đầu lên đùi , quyến luyến vùi mặt bụng .

Dậy quá sớm, Kỷ Trăn thật sự mệt lả, mặc kệ trưởng bối ở đó, mắt nhắm ngủ say.

Cha con nhà họ Thẩm , Thẩm Nhạn Thanh hạ giọng : “Phụ đừng chấp nhặt với nó, nó...”

Thẩm phụ hiểu ý tiếp, “Vẫn còn tính trẻ con ?”

Thẩm Nhạn Thanh úp lòng bàn tay lên tai Kỷ Trăn che , khẽ thành tiếng, “ .”

Một canh giờ rưỡi , Kỷ Trăn ngủ no nê, tinh thần phấn chấn nhảy xuống xe ngựa, thỏa mãn vươn một cái vai thật dài.

Thẩm Nhạn Thanh kéo cánh tay đang giơ cao của y xuống, “Đứng cho nghiêm chỉnh.”

Kỷ Trăn đang định chuyện, khóe mắt thoáng thấy chiếc xe ngựa cách đó xa, Kỷ Quyết trong bộ áo gấm màu xanh nhạt vén rèm châu bước , y vui mừng gọi: “Ca ca!”

Tiếng gọi trong trẻo vang xa, khiến các quan viên dự tiệc khác cũng ngoái .

Tưởng Uẩn Ngọc giao Xích Kim cho nô bộc, cũng tiếng gọi của Kỷ Trăn thu hút.

Kỷ Trăn đang chú ý, nhấc chân định chạy về phía Kỷ Quyết thì Thẩm Nhạn Thanh nắm cổ tay .

“Đến giờ tiệc .”

“Ta với một tiếng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-17-du-yen-nam-uyen.html.]

Thẩm Nhạn Thanh cho xen : “Vào trong .”

Kỷ Trăn các quan viên đang túm năm tụm ba tiến Nam Uyển, đành chịu, chỉ thể lớn với Kỷ Quyết: “Ca ca, lát nữa sẽ đến tìm .”

Kỷ Quyết ở đằng xa mỉm hiệu với y.

Thẩm Nhạn Thanh nắm tay Kỷ Trăn đến cổng chính, lúc Tưởng Uẩn Ngọc cũng tới.

Ba , Thẩm Nhạn Thanh khẽ gật đầu.

Tưởng Uẩn Ngọc chỉ thẳng Kỷ Trăn, đến mức y bất giác đưa tay sờ mặt mới thu hồi ánh mắt, với vẻ mặt kiêu ngạo lướt qua hai , cửa .

Người đến cả việc ai cũng tranh hơn thua với ? Kỷ Trăn cảm thấy thật khó hiểu, lẳng lặng lườm bóng lưng của Tưởng Uẩn Ngọc một cái.

Lực cổ tay dần siết chặt, Kỷ Trăn hiểu hỏi: “Tại ngươi véo ?”

Thẩm Nhạn Thanh mím môi đáp, trực tiếp buông tay Kỷ Trăn .

Nội thị dẫn đường cung kính hành lễ, giơ tay : “Thẩm đại nhân, tiểu Kỷ công tử, nô tài dẫn hai vị chỗ.”

“Làm phiền nội giám.”

Kỷ Trăn bước hai ba bước đuổi kịp Thẩm Nhạn Thanh, một nữa nắm lấy tay , sợ gạt , vội vàng chuyển chủ đề, “Nghe hôm nay sắp xếp ít trò vui cho các triều thần tham gia, thể thắng bao nhiêu tiền thưởng nhỉ...”

Y lải nhải ngừng, mãi cho đến khi chỗ trong yến tiệc cũng cho Thẩm Nhạn Thanh cơ hội buông tay .

Thẩm Nhạn Thanh tuy là tài năng xuất chúng, nhưng dù cũng mới triều ba năm, chỉ là quan ngũ phẩm, vì chỗ khá thấp, cách ngự tọa của thiên tử một xa. Kỷ Trăn đây dự tiệc cùng cha và trai, nào cũng cạnh hoàng quốc thích, nào cũng trưởng dặn dò ăn uống thỏa thích, bây giờ xa trung tâm quyền lực của triều đình, ngược vô cùng vui vẻ.

Y chống tay lên bàn, nghển cổ về phía tìm bóng dáng cha và trai, nào ngờ chạm ánh mắt của Tưởng Uẩn Ngọc , cứ như thể Tưởng Uẩn Ngọc lúc nào cũng đang chú ý đến y .

Hôm nay Tưởng Uẩn Ngọc mặc một bộ huyền phục thêu chỉ vàng, tóc dài búi cao, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiêu ngạo.

Kỷ Trăn nghĩ đến chuyện ở cổng chính ban nãy, hừ một tiếng đầu .

Vị trí của Kỷ Quyết ở ngay các hoàng tử, nhưng nhà họ Kỷ chỉ một chỗ , chẳng lẽ phụ dự tiệc ?

Kỷ Trăn lấy làm lạ, nhưng vì cách quá xa thể hỏi trưởng, đành tạm thời xuống, dựa sát Thẩm Nhạn Thanh cầm quả táo xanh đặt bàn lên ăn.

Y đang gặm ngon lành, mắt bỗng một bóng đen che phủ, ngẩng đầu lên xem thì suýt nữa nghẹn .

“Tam điện hạ.”

Thẩm Nhạn Thanh kéo Kỷ Trăn dậy, trong miệng Kỷ Trăn vẫn còn ngậm thịt táo, cũng lí nhí gọi một tiếng.

Lý Mộ Hồi với đôi mắt hẹp dài mỉm , “Thẩm khanh phía thế , bản điện cho nội giám đổi chỗ cho hai lên phía nhé?”

Thẩm Nhạn Thanh còn kịp , Kỷ Trăn từ chối , “Ta cần .”

Y khó khăn lắm mới chọn một chỗ yên tĩnh, tại đổi?

Lý Mộ Hồi đáp: “Lát nữa vũ nhạc của Hồ cơ, đây sẽ thấy rõ .”

Kỷ Trăn lẩm bẩm: “Có từng xem ...”

Y nhớ tới những lời đồn về Lý Mộ Hồi, sợ đắc tội đối phương, bèn lo lắng quan sát sắc mặt của . Thấy đối phương vẫn giữ nụ , dường như hề để tâm đến sự mạo phạm của y, y bỗng cảm thấy Tam điện hạ cũng đáng sợ như lời đồn.

“Thần xin ghi nhận ý của Tam điện hạ.” Thẩm Nhạn Thanh , “Chỉ là thần nên tuân thủ lễ pháp quy tắc, dám vượt quá giới hạn.”

Lý Mộ Hồi cũng ép, thêm vài câu hỏi thăm rời .

Kỷ Trăn đặt hạt táo lên đĩa sứ, ghé sát tai Thẩm Nhạn Thanh nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ Tam điện hạ sẽ lột da làm thành trống mặt , là thật ?”

Thẩm Nhạn Thanh đáp lời y, “Lén bàn luận về hoàng tử là tội lớn.”

“Ngươi , ai bàn luận về ?” Kỷ Trăn thẳng dậy, nghịch tua rua bên hông, “Ta chỉ cảm thấy lẽ lời đồn là sai, ...”

Thẩm Nhạn Thanh đột nhiên nắm lấy năm ngón tay của Kỷ Trăn, nghiêm mặt : “Bớt hỏi thăm chuyện của Tam điện hạ .”

Kỷ Trăn giọng điệu nghiêm khắc của dọa sợ, khó hiểu, “Ta chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi mà.”

Thấy Thẩm Nhạn Thanh mặt mày nghiêm nghị, Kỷ Trăn tuy nguyên do nhưng cũng ngoan ngoãn đáp: “Biết , nhắc đến nữa là chứ gì.”

Lúc Thẩm Nhạn Thanh mới buông tay y .

Kỷ Trăn cầm một miếng bánh bột hạt dẻ hấp đường hoa quế, điểm tâm trong như ngọc, cắn một miếng, hương quế nồng nàn hòa quyện với vị hạt dẻ thanh nhạt, ngọt thanh ngon miệng, lập tức tan mịn trong miệng. Mắt y sáng lên, đưa miếng bánh mềm đến bên môi Thẩm Nhạn Thanh, “Ngươi nếm thử .”

Chỗ của hai tuy ở phía , nhưng vẫn thường xuyên ngó.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thẩm Nhạn Thanh ngửa đầu, “Ta ăn.”

Kỷ Trăn lấy bào rộng che , chút giấu đầu hở đuôi, “Giờ ai thấy .”

Thẩm Nhạn Thanh đối diện với ánh mắt mong chờ của Kỷ Trăn, nếu ăn miếng điểm tâm y đút mặt , lời đồn phu thê bất hòa tự khắc sẽ công mà phá...

Trong giây lát, môi mỏng của khẽ động, chạm miếng bánh bột hạt dẻ mềm lạnh, một giọng a thé của nội thị từ xa vọng , “Bệ hạ giá lâm, Hoàng hậu nương nương giá lâm ——”

Toàn bộ quan viên trong yến tiệc dậy cung nghênh.

Kỷ Trăn chút mất mát thu tay về, một miếng nhét nốt phần bánh còn miệng.

Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, đè nén sự vui thoáng qua, cúi đầu chắp tay hành lễ về phía thiên tử đang tiến đến.

Kỷ Trăn hành lễ nhai bánh mềm, nhưng vị ngọt thơm ban nãy biến thành vị chua chát vì Thẩm Nhạn Thanh chịu ăn điểm tâm y đút. Y chau mày, bực bội thở dài, nhưng vẫn quên liếc trộm long nhan.

Tại cánh cửa lớn hoa lệ, các nội thị vây quanh đế hậu uy nghi vạn phần tiến .

Các thần hô lớn, “Thần chờ yết kiến bệ hạ, Hoàng hậu nương nương.”

Kỷ Trăn theo tiếng hô , thiên tử gần 50 tuổi khoác hoàng bào, thần sắc trang nghiêm, giận mà uy.

Cuối cùng y cũng nuốt miếng bánh xuống, cùng các thần hô vang: “Ngô hoàng vạn tuế, ngô hậu thiên tuế...”

Tác giả lời :

Có một chân lý rằng, thế giới một loại càng để tâm thì càng vịt c.h.ế.t cái mỏ vẫn còn cứng, loại tên là Thẩm đại nhân.

Thẩm Trạng Nguyên (mặt lạnh): Không buồn .

--------------------

Loading...