Hạ Tân Triều - Chương 16: Sốt Cao Dỗ Dành

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:44
Lượt xem: 397

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Trăn thật sự khiếu học hành, thức khuya dùi mài kinh sử đến mười lăm phút nghiêng đầu gục xuống bàn .

Thơ từ thuộc nổi hai câu, ngược vì ăn mặc phong phanh mà ngủ quên nên nhiễm phong hàn, đến quá trưa ngày hôm liền lên cơn sốt.

Trời đầu hạ, mà Kỷ Trăn co ro trong chăn, lạnh đến run lên bần bật.

Cát An bưng thuốc tới, y ngửi thấy mùi thuốc miệng đắng ngắt, vội xua tay: “Ngươi bưng , cũng bệnh gì nặng, đắp chăn cho mồ hôi là khỏi thôi.”

Ngày ở Kỷ phủ, mỗi Kỷ Trăn bệnh chịu uống thuốc, Kỷ Quyết đều sẽ đến Ngũ Vị Hương Lâu mua đủ loại mứt quả về dỗ dành, cứ uống một ngụm thuốc ăn một viên mứt. Bát thuốc cứ đặt bếp lò nhỏ hâm nóng, chuyện uống xong nửa canh giờ cũng là thường tình.

Kỷ Trăn ít khi bệnh, trừ giả bệnh Thẩm Nhạn Thanh lừa uống thuốc của Thái Y Viện mấy hôm , tính từ lúc đến Thẩm phủ đến nay, y uống thuốc cả thảy ba .

Lần đầu tiên là khi viên phòng thì sốt cao, y mơ màng sốt đến bất tỉnh nhân sự, còn ngỡ đang ở Kỷ phủ, mím chặt môi chịu mở. Thẩm Nhạn Thanh thích y quá nhõng nhẽo, bèn véo má y tự tay rót thuốc hai , sặc đến mức y ho nôn, từ đó về y dám làm nũng mặt Thẩm Nhạn Thanh nữa.

Hai đều là do trời lạnh mà cảm. Thẩm Nhạn Thanh ép y uống thuốc nữa, chỉ sừng sững như tảng băng giường, ánh mắt nặng trĩu y. Y Thẩm Nhạn Thanh nghĩ lớn từng mà uống một bát thuốc cũng phiền phức, nên nào cũng căng da đầu nuốt thuốc bụng, đợi mới bảo Cát An lấy mứt quả ngậm cho đỡ đắng.

Từ đó về , Kỷ Trăn càng thêm ghét uống thuốc, thể bớt ngụm nào ngụm nấy.

Cát An thở dài, đành bưng thuốc , đắp chăn cho chủ tử.

Đêm qua Thẩm Nhạn Thanh và Kỷ Trăn cãi , đám nô bộc trong viện đều thấy. Hắn ngoài thấy hai ba tụm thì thầm to nhỏ, khỏi tức giận : “Bàn tán chuyện riêng của chủ tử, ở Kỷ phủ chúng lôi đánh chết.”

Một nô bộc đáp: “Đây là Thẩm phủ chúng , chứ Kỷ phủ các , Thẩm đại nhân của chúng nhân hậu, giống như...”

Cuối cùng vẫn sợ mất mạng nên dám quang minh chính đại mắng nhà họ Kỷ.

Cát An tức đến mặt tím như gan heo, đang định xông lên ăn thua đủ với bọn họ thì cửa phòng phía đông đột nhiên mở .

Thẩm Nhạn Thanh đón ánh nắng chiều bước từ trong phòng , vạt nắng đậu mày mắt , vẻ mặt rõ ràng ôn hòa nhưng khiến sân rộng rãi thêm mấy phần uy áp.

Ánh mắt chậm rãi lướt qua Cát An đang bất bình, sang đám nô bộc đang cúi đầu, : “Những kẻ bàn tán phạt nửa tháng tiền tiêu vặt, ai ý kiến gì ?”

Đám nô bộc dám thở mạnh.

“Còn , đuổi khỏi phủ.”

Cát An đắc ý đám nô bộc giải tán như chim vỡ tổ, cảm thấy Thẩm đại nhân hôm nay trông thật oai phong lẫm liệt, bèn hỏi: “Đại nhân lên triều ạ?”

“Hôm nay là ngày nghỉ.” Thẩm Nhạn Thanh về phía bát thuốc Cát An đang bưng.

Cát An hiểu ý đáp: “Công tử đêm qua lạnh...” Hắn ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn thấy sức khỏe của Kỷ Trăn quan trọng hơn, bèn thành thật trả lời: “Không chịu uống thuốc ạ.”

Thẩm Nhạn Thanh gật đầu: “Mang thuốc hâm bưng .”

Cát An thấy cất bước về phía phòng chính, vội gọi: “Đại nhân.”

Thẩm Nhạn Thanh hiệu cho tiếp.

“Nô tài cả gan một câu, xin ngài đừng ép công tử uống thuốc nữa, chịu nổi uất ức như .” Cát An dùng từ thỏa đáng, vội tự vả miệng một cái: “Nô tài lỡ lời.”

Thẩm Nhạn Thanh so đo với .

Cát An : “Trong phòng nô tài ít mứt quả, đưa cho đại nhân nhé?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Mứt quả?”

“Vâng ạ,” Cát An gật đầu, “Ngày ở Kỷ phủ, chỉ cần đại công tử lấy mứt quả dỗ một chút là công tử sẽ chịu uống thuốc ngay.”

Thẩm Nhạn Thanh bất giác mím môi: “Không cần, ngươi cứ mang thuốc tới là .”

Cát An đợi đến cửa phòng chính mới thở phào một , vỗ vỗ n.g.ự.c vội vàng hâm thuốc.

Trong phòng chính im phăng phắc.

Kỷ Trăn trốn trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu xù xù, thấy tiếng động còn tưởng là Cát An, bèn giọng khàn khàn: “Ta uống thuốc mà...”

Y ló khuôn mặt đỏ bừng vì ngột ngạt , thấy giường là Thẩm Nhạn Thanh với vẻ mặt lạnh nhạt, tim liền đập thịch một tiếng.

Thẩm Nhạn Thanh kéo chiếc ghế đẩu lục giác bên cạnh xuống, nhẹ giọng hỏi: “Không uống thuốc?”

Hai đêm qua một trận cãi vã nảy lửa, mà giờ đây Thẩm Nhạn Thanh thể bình tĩnh như chuyện gì xảy chuyện với Kỷ Trăn.

Kỷ Trăn thể dễ dàng cho qua như , thấy giọng , mắt y nóng lên.

Y kéo chăn che kín cả mặt lẫn đôi mắt sưng húp vì , thèm chuyện với Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh cũng thấy mất hứng, chỉ im lặng chờ Cát An phòng đặt thuốc lên bàn nhỏ.

Cát An chỉ bưng thuốc mà còn tự ý mang cả mứt quả đến: “Công tử, bánh sơn tra của Ngũ Vị Hương Lâu đây ạ.”

Thẩm Nhạn Thanh liếc mắt: “Mang .”

Nghe , Kỷ Trăn liền ló đầu như ngọn cỏ non, đôi mắt ươn ướt chằm chằm túi vải căng tròn: “Không mang , ăn.”

Thẩm Nhạn Thanh dứt khoát ném túi vải cho Cát An: “Ra ngoài.”

Kỷ Trăn phồng má định giằng , nhưng Thẩm Nhạn Thanh nắm chặt cổ tay đè xuống, y kháng nghị: “Tại cho ăn?”

, đúng .” Cát An hùa theo: “Đại nhân, công tử thích nhất là của Ngũ Vị Hương Lâu...”

Thẩm Nhạn Thanh liếc mắt một cái làm cả hai im bặt.

Kỷ Trăn chỉ đành trơ mắt Cát An mang bánh sơn tra , vốn dĩ trong khó chịu vì bệnh, nay Thẩm Nhạn Thanh đến cả mứt quả cũng cho y ăn, y tủi vô cùng, chui chăn, cuộn thành một cục nhỏ.

Thẩm Nhạn Thanh bưng thuốc lên, dùng thìa sứ khuấy đều: “Ngươi tự đây, để lật chăn?”

Một lát , Kỷ Trăn tóc tai bù xù, áo ngoài xộc xệch, ủ rũ xuất hiện trong tầm mắt của Thẩm Nhạn Thanh.

Y lẩm bẩm: “Ta uống là chứ gì.”

Động tác múc thuốc của Thẩm Nhạn Thanh khựng , chiếc thìa sứ còn đưa tới, Kỷ Trăn bưng lấy bát thuốc, nhắm mắt , vẻ mặt đau khổ uống một cạn sạch.

Chiếc thìa sứ vẫn còn trong tay Thẩm Nhạn Thanh, ngũ quan của Kỷ Trăn nhăn tít , y lè lưỡi hỏi: “Ngươi cầm thìa làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-16-sot-cao-do-danh.html.]

Thẩm Nhạn Thanh đáp.

Kỷ Trăn lấy ấm nhỏ bên cạnh, tu ừng ực mấy ngụm nước ấm để át vị đắng trong miệng, uể oải xuống giường, lẩm bẩm: “Ta vẫn ăn bánh sơn tra.”

Thẩm Nhạn Thanh với giọng nghiêm túc: “Đồ ăn tương khắc sẽ làm giảm dược hiệu.”

Kỷ Trăn ngạc nhiên: “ đây đều ăn như mà.”

Thẩm Nhạn Thanh cởi giày lên giường, Kỷ Trăn ngơ ngác : “Ngươi cũng mệt ?”

“Ừ.”

Tâm tư Kỷ Trăn khẽ động, đợi Thẩm Nhạn Thanh xuống xong, y liền rúc lồng n.g.ự.c ấm áp của .

Mâu thuẫn đêm qua tuy vẫn còn đó, nhưng y vẫn thể ngăn khao khát Thẩm Nhạn Thanh, huống chi là Thẩm Nhạn Thanh chủ động chuyện với y , cứ tạm coi như đang làm hòa với y .

Kỷ Trăn dè dặt nhỏ: “Sau ngươi đừng những lời như nữa ?”

“Lời như thế nào?”

Kỷ Trăn ngẩng mặt lên: “Ta sẽ hòa ly.”

Thẩm Nhạn Thanh im lặng.

Kỷ Trăn sốt ruột, một lát , y sột soạt dậy, quờ quạng tìm thứ gì đó giường.

Y sờ thấy một vật thô ráp, bèn cắn răng lấy sợi mây giấu kỹ , do dự vài giây đưa cho Thẩm Nhạn Thanh: “Ngươi đánh .”

Thẩm Nhạn Thanh nửa dựa thành giường, chăm chú vợ đang quỳ giường của — mái tóc đen nhánh mềm mại rũ xuống, chỉ mặc một chiếc áo trong mỏng manh màu trắng, vẻ mặt sợ hãi ngoan ngoãn, mới hai mươi tuổi ngây ngô, nhưng gạt lớp vỏ non nớt, bên trong là một quả chín.

Thẩm Nhạn Thanh khẽ vuốt ve bằng hai ngón tay, ánh mắt sâu thẳm: “Thích đánh đến ?”

Kỷ Trăn rụt vai, gật đầu lắc đầu, y chỉ cho qua chuyện tối qua thật nhanh mà thôi.

“Nô bộc đêm qua ngươi ngâm thơ?”

Thẩm Nhạn Thanh nhận lấy sợi mây, tay, chỉ đặt đầu roi chỗ cổ áo đang hé mở của Kỷ Trăn.

Kỷ Trăn đỏ mặt: “Chỉ nhớ một câu.”

Sợi mây đẩy vạt áo , Thẩm Nhạn Thanh : “Đọc xem.”

Kỷ Trăn đành cố gắng lờ cảm giác thô ráp da thịt, lắp bắp mở miệng: “Gió thu ngọc, sương một tương phùng, liền thắng , gian vô ...”

Đến cả dấu chấm câu cũng sai.

Thẩm Nhạn Thanh nhắm mắt: “Ngươi đúng là đáng đánh.”

Kỷ Trăn tưởng sợi mây sắp quất xuống, sợ đến nhắm tịt mắt .

cơn đau như dự đoán hề đến, đó là một cảm giác khác.

Sự thô ráp vuốt ve ngực... Hàng mi dài của Kỷ Trăn run rẩy, y chớp mắt tỉnh táo , cúi đầu sợi mây như mê hoặc.

Mặt y đỏ bừng, giọng mềm nhũn: “Đừng cọ nữa...”

khi Thẩm Nhạn Thanh thật sự thu sợi mây về, y dính dính : “Ngứa.”

Thẩm Nhạn Thanh kéo y lòng, : “60 roi cứ nợ đó, đợi ngươi hết bệnh phạt.”

Kỷ Trăn uống thuốc xong mơ màng, ậm ừ một tiếng, dụi Thẩm Nhạn Thanh, nhận lời , bất mãn hỏi: “Sao phạt thật ?”

Thẩm Nhạn Thanh xoa bóp chỗ cọ đến tê ngứa cho y, Kỷ Trăn cuộn , thoải mái rên khẽ hai tiếng, thấy câu trả lời, nửa mê nửa tỉnh ngủ .

Gió chiều hiu hiu, trong phòng yên tĩnh một tiếng động.

Thẩm Nhạn Thanh chỉ cần cúi mắt là thể thấy Kỷ Trăn đang ngủ say trong lòng với đôi má ửng hồng. Hắn khẽ nâng cằm y lên một chút, cẩn thận ngắm .

Ba năm, Kỷ Trăn hề trưởng thành chút nào, vẫn ngốc nghếch và ngây thơ, nhưng tình yêu nồng cháy thì hề vơi bớt.

Bất cứ lúc nào, dù vui vẻ, đau khổ hổ, chỉ cần Thẩm Nhạn Thanh chịu y một cách nghiêm túc, đôi mắt sẽ mãi mãi chứa đựng sự nhiệt tình và tình yêu nồng nàn, dường như dù xua đuổi và coi thường thế nào, Kỷ Trăn vẫn luôn tìm cách để bộc lộ lòng ái mộ của .

Giữa kinh đô đầy mưu mô quỷ quyệt, một tấm lòng son trẻ quả là đáng quý.

Kỷ Trăn quả thật Kỷ Quyết nuôi dưỡng , thế mà rơi lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh, mặc cho tùy ý vo tròn bóp dẹt.

Nếu Kỷ Trăn vụ ám sát phố ngày đó là do một tay sắp đặt, đầu ấp tay gối từng nhẫn tâm tay sát hại , liệu y còn cam tâm tình nguyện dâng hiến tấm chân tình ?

Nếu như phò tá Tam điện hạ thực hiện hoài bão lớn, diệt trừ phe cánh đối địch...

Quá khứ và tương lai, nơi cũng là hiểm nguy.

Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày, từ từ buông lỏng vòng tay đang ôm Kỷ Trăn.

Tranh đấu chính trị bao giờ phân đúng sai, chỉ đơn giản là xem trong cuộc thuộc phe nào, làm vua thua làm giặc, xưa nay vẫn .

Thái tử và Tam điện hạ, nhà họ Kỷ và nhà họ Thẩm, Kỷ Trăn và Thẩm Nhạn Thanh, tất cả đều ở thế đối đầu. Dù đôi lúc giao thoa, cũng sẽ ngày binh đao tương kiến, đến lúc đó đao quang kiếm ảnh, mưa m.á.u gió tanh là điều thể tránh khỏi.

Mà Kỷ Trăn gì cả, sẽ làm ?

Thẩm Nhạn Thanh đến bên cửa sổ, khoanh tay lặng ngắm bóng nắng lả lướt ngoài sân, còn giường vẫn ngủ say sưa, chìm trong những giấc mộng , mưa gió sắp ập đến.

“Nếu cản trở đại kế, thì g.i.ế.c .”

mưu lược thể tính toán, chỉ lòng là khó lường.

Dễ nảy sinh tư dục.

*Tác giả lời :*

*Trăn Trăn lúc đêm khuya (tự tin): Ta lén sách để trở thành bậc thầy văn học, làm kinh ngạc!*

*Trăn Trăn lúc ban ngày ( lớn): Hu hu hu, làm , đúng là đồ vô dụng.*

--------------------

Loading...