Hạ Tân Triều - Chương 13: Trừng Phạt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:41
Lượt xem: 441

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Uy lực của Phù Dung hương thể xem thường, Kỷ Trăn tự rước lấy quả đắng , thể là chịu đủ khổ sở.

Thẩm Nhạn Thanh gia thế trong sạch, hai mươi năm giữ như ngọc, đây cũng là đầu tiên tự thực hành. Ban đầu khó tránh khỏi chút vụng về, nhưng may thông minh tuyệt đỉnh, việc chỉ cần qua một thể nắm yếu lĩnh.

Lúc đầu Kỷ Trăn vẫn còn một tia tỉnh táo, nhưng càng về ý thức càng mơ hồ, rõ ràng thể mệt đến mức nhấc một ngón tay cũng khó, nhưng ngọn lửa lớn thiêu đốt đến mức một khắc cũng chịu ngừng.

Y ngất đánh thức một cách cứng rắn, ngửa mặt đến đáng thương.

chuyện còn lâu mới dừng ở đó.

Trong đông sương phòng vật dụng của khuê các, Thẩm Nhạn Thanh lục tung một hồi mới tìm một hũ kem dưỡng da tay dùng mùa đông để thế, giảm bớt phần lớn đau đớn cho Kỷ Trăn.

Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh , ngoài cửa sổ hửng sáng, mà hũ kem dưỡng da vứt mặt đất cũng thấy đáy.

Một đêm hỗn loạn khó mà miêu tả, ngày hôm Kỷ Trăn liền phát sốt, vật lộn hai ngày hai đêm mới thể xuống giường, bây giờ nhớ vẫn còn thấy sợ hãi.

Kỷ Trăn vốn tưởng rằng những sớm mây chiều mưa với Thẩm Nhạn Thanh là thể loan phượng hòa minh, chỉ tiếc là đợi đến khi y khỏe , Thẩm Nhạn Thanh tuy truy cứu chuyện y hạ dược, nhưng thái độ đối với y vẫn nóng lạnh.

thể cùng Thẩm Nhạn Thanh sự thật vợ chồng, Kỷ Trăn khỏi mừng thầm.

Từ đó về , để thể tiếp cận Thẩm Nhạn Thanh, y năm bảy lượt chủ động mời gọi, tác dụng của Phù Dung hương, y chịu nổi nhiều như , luôn nhẹ giọng xin tha. Thẩm Nhạn Thanh cũng là thanh tâm quả dục, ham thích niềm vui giường chiếu, chủ động, cũng ép buộc, hai ở chuyện vô cùng hòa hợp.

“Ngươi tới đây, Thẩm đại nhân ?”

Giọng uyển chuyển của Tiểu Mạt Lị cắt ngang dòng hồi tưởng của Kỷ Trăn.

Y hừ nhẹ một tiếng: “Ta thì đó, quản .”

Tiểu Mạt Lị bật , trêu chọc : “Ngươi đừng hại nữa, ngươi đến chỗ hát, chẳng Thẩm đại nhân bắt quả tang . Ta thấy sắc mặt Thẩm đại nhân như ăn tươi nuốt sống , sợ đến mức cả đêm gặp ác mộng.”

Kỷ Trăn bĩu môi.

Từ khi Thẩm Nhạn Thanh Phù Dung hương là do Tiểu Mạt Lị đưa, liền lệnh cấm y đến Hoàng Oanh Lâu nữa, đơn giản là lo y chốn lầu xanh thấy sẽ làm ô nhục gia môn.

y đường đường chính chính, đến Hoàng Oanh Lâu một là tìm phường hát tiếp khách, hai là uống rượu, chẳng qua chỉ Tiểu Mạt Lị hát vài khúc nhạc mà thôi. Người khác thích bậy thì cứ , dù y đơm đặt cũng chỉ một chuyện , thêm một chuyện nữa thì ?

Thẩm Nhạn Thanh nghĩ , thậm chí một ngang qua Hoàng Oanh Lâu y ở bên trong, tận lầu để tự đưa y về phủ.

Tiểu Mạt Lị hát xong một khúc đang nghỉ ngơi, Kỷ Trăn và đối phương tuổi tác tương đương, quen hơn năm năm, hành sự câu nệ nhiều như .

Hai đều bồ đoàn, Kỷ Trăn nửa ngả lòng đối phương đút nước cho , còn học theo những vị khách lầu, nâng cằm Tiểu Mạt Lị, tủm tỉm : “Đêm nay tiểu gia nhất định khiến ngươi ...”

Thẩm Nhạn Thanh chính là lúc đẩy cửa phòng riêng , ánh mắt nặng nề quét qua hai thiếu niên đang tư thế mật.

Tay Kỷ Trăn run lên, nước văng vài giọt, nhưng y nhận , nửa chống dậy ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi tới đây?”

Tiểu Mạt Lị mang vẻ mặt như sắp gặp đại họa, kinh hoảng thất thố dậy hành lễ với Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh lạnh nhạt liếc qua Tiểu Mạt Lị, với Kỷ Trăn: “Trong phủ chuyện quan trọng, theo về.”

Kỷ Trăn tin là thật, vội vàng từ bồ đoàn bò dậy, chạy lon ton về phía Thẩm Nhạn Thanh, đến cửa đầu với Tiểu Mạt Lị: “Đợi tới, ngươi hát nốt khúc nhạc nhé.”

Tiểu Mạt Lị liếc Thẩm Nhạn Thanh với vẻ mặt lạnh lùng, dám đáp lời, Kỷ Trăn cũng để ý.

Lên xe ngựa, Kỷ Trăn chủ động hỏi: “Trong nhà chuyện gì ?”

Thẩm Nhạn Thanh im lặng .

Kỷ Trăn mặt mày mờ mịt, bỗng cảm thấy lưng lạnh toát.

Chờ về đến sân, Thẩm Nhạn Thanh liền cho lui hết đám nô bộc trong phòng. Cát An vốn chịu , Kỷ Trăn xua tay: “Ngươi cũng .”

Y cho rằng Thẩm Nhạn Thanh lời gì riêng với , bèn đóng chặt cửa. Vừa đầu , thấy trong tay Thẩm Nhạn Thanh thêm một cây roi mây mảnh, còn kịp hỏi, Thẩm Nhạn Thanh xuống ghế chính, lạnh giọng bảo y qua đó.

Kỷ Trăn hiểu nguyên do mà đến mặt đối phương: “Sao , a...”

Roi mây hề báo mà quất xuống, nghiêng lệch đánh bắp chân y, khiến y đau đớn kêu lên một tiếng ngắn.

Kỷ Trăn cúi che bắp chân lùi về , nửa giận nửa kinh Thẩm Nhạn Thanh: “Ngươi làm gì ?”

Sắc mặt Thẩm Nhạn Thanh lạnh lùng: “Ngươi tuân thủ gia quy, đáng gia pháp xử lý.”

Kỷ Trăn xoa bắp chân : “Ta khi nào tuân thủ...”

Y hiểu ý của Thẩm Nhạn Thanh, phục ngẩng mặt lên: “Ta và Tiểu Mạt Lị quen nhiều năm, tìm chơi đùa thì gì là tuân thủ gia quy?”

Thẩm Nhạn Thanh hờ hững : “Ta sớm báo cho ngươi, đến Hoàng Oanh Lâu nữa. Nơi đó đều là hạng tam giáo cửu lưu, nếu ngươi dính chút thói hư tật nào, đừng mong bước cửa lớn Thẩm gia thêm một bước.”

Kỷ Trăn thẳng , đáp một cách đanh thép: “Ta ngoài hát , chẳng làm gì khác.”

“Vậy ?” Thẩm Nhạn Thanh ngước mắt, “Thế còn Phù Dung hương?”

Kỷ Trăn lập tức mất hết khí thế, đuối lý.

“Nể tình ngươi là đầu vi phạm, hôm nay chỉ đánh ngươi mười roi.” Thẩm Nhạn Thanh , “Lại đây, tự ngươi xắn ống quần lên.”

Kỷ Trăn thấy cây roi mây , trong lòng run sợ, yếu ớt : “Ngươi dựa cái gì mà đánh ?”

Y lớn đến từng , dù phạm lớn đến , phụ cũng từng động đến gia pháp với y.

Thẩm Nhạn Thanh đánh trúng yếu huyệt: “Bằng việc ngươi bước cửa Thẩm gia.” Dừng một chút, đặt cây roi mây lên bàn, “Ngươi phạt cũng , cứ coi như ngươi quan hệ gì với Thẩm gia, tự nhiên cần chịu sự ràng buộc của gia quy.”

Kỷ Trăn khó khăn lắm mới gả cho Thẩm Nhạn Thanh, thể để đối phương phủi sạch quan hệ với , quả nhiên mắc câu: “Ta chịu phạt.”

Thẩm Nhạn Thanh im lặng y, chờ đợi hành động tiếp theo của y.

Y căng da đầu tiến lên, do dự cởi giày, chỉ để đôi tất trắng rộng thùng thình đến bắp chân, chậm rãi xắn ống quần lên đến đầu gối, vén vạt áo lên, để lộ bắp chân mềm mại mặt Thẩm Nhạn Thanh.

Lúc Thẩm Nhạn Thanh mới cầm cây roi mây, lập tức tay, mà dùng roi đặt lên đôi tất trắng, từng tấc từng tấc chậm rãi ấn xuống.

Roi mây thô ráp cọ da thịt non mịn ở bắp chân, Kỷ Trăn cảm thấy ngứa, khỏi khép chặt hai chân.

Bỗng nhiên, cây roi mây “vút” một tiếng đánh bắp chân trắng nõn, chân Kỷ Trăn tê rần, cắn răng kêu lên một tiếng nén.

Thẩm Nhạn Thanh vung roi liên tiếp ba cái, dùng lực , để mấy vệt đỏ nhàn nhạt. Chưa là đau đến mức nào, nhưng Kỷ Trăn nuông chiều từ bé hiển nhiên chịu nổi, y nhịn lùi về tránh, liền Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy cổ tay.

Kỷ Trăn thấy đối phương đánh, bèn xin tha: “Đủ , đủ .”

Thẩm Nhạn Thanh làm , chút lưu tình, mặc kệ Kỷ Trăn né tránh, roi mây vẫn chính xác quất bắp chân, mười roi, nhiều một roi, thiếu một roi.

Kỷ Trăn uất ức ngã đất, hai mắt long lanh lệ, ôm chân nức nở, thấy Thẩm Nhạn Thanh còn buông roi định chạm , sợ đến mức run lên.

Thẩm Nhạn Thanh kéo dậy ôm lòng, thấy bắp chân trơn bóng chằng chịt những vệt đỏ, : “Lần phát hiện, sẽ là hai mươi roi, cứ thế mà tính, 30 roi, 40 roi, ?”

Kỷ Trăn vẫn chút phục, nhưng thật sự sợ thủ đoạn của Thẩm Nhạn Thanh, uể oải ừ một tiếng: “Rõ .”

Y nên ngoan ngoãn, đáng tiếc chỉ nhớ đòn chứ nhớ đau, lén lút Hoàng Oanh Lâu nhiều .

Thẩm Nhạn Thanh tin tức nhanh nhạy, đến Hoàng Oanh Lâu bắt y nữa, nhưng chỉ cần y về phủ là tránh khỏi roi mây hầu hạ, tích lũy đến nay là 60 roi.

Kỷ Trăn sờ sờ bắp chân đang âm ỉ đau của , chút hối hận vì thấy Dịch Chấp mà đầu óc mê , vứt chuyện phạt đầu, nhưng đến thì cũng đến , chừng Thẩm Nhạn Thanh đang cùng Dịch Chấp “mặn nồng tình ý”, rảnh quản y.

Y cắn môi: “Ngươi đừng những lời chán nản đó, sẽ làm gì ngươi .”

“Được, nhắc đến chuyện đó nữa.” Tiểu Mạt Lị nhận tâm trạng Kỷ Trăn , bèn chuyển chủ đề, “Ta mấy hôm ngươi ở Tử Vân Lâu cãi với tiểu hầu gia và bọn họ ?”

Chuyện lan truyền khắp nơi, Kỷ Trăn chống cằm bằng mu bàn tay, : “Cũng liên quan đến Tưởng Uẩn Ngọc, chủ yếu vẫn là do đám Trương Trấn gây sự.”

“Tiểu hầu gia nay vẫn luôn bênh vực ngươi.” Tiểu Mạt Lị phụ họa, “Hắn dạo khỏe ?”

Trước khi Kỷ Trăn và Tưởng Uẩn Ngọc trở mặt, y từng đưa đối phương đến Hoàng Oanh Lâu vài , Tiểu Mạt Lị cũng quen Tưởng Uẩn Ngọc.

Y thuận miệng đáp: “Ta và lâu qua , nhưng với phận của , chắc hẳn là đang hô mưa gọi gió.”

Lầu xanh chốn lầu son là nơi dễ dò la tin tức nhất, Tiểu Mạt Lị hạ giọng: “ phe Thái tử gần đây liên tiếp đàn hặc, tiểu hầu gia cũng dâng sớ tố cáo.”

Lúc Kỷ Trăn mới nghiêm mặt hỏi: “Tố cáo cái gì?”

“Nói là ỷ phận ngoại thích mà hành sự ngang ngược...”

Chuyện triều đình Kỷ Trăn sơ sơ, nhưng đại khái cũng là chia làm hai phe Thái tử và Tam điện hạ.

Phụ y phò tá Thái tử nhiều năm, Tưởng Uẩn Ngọc là em họ của Thái tử, cùng một phe. Nếu Tưởng Uẩn Ngọc tố cáo, chẳng phụ cũng liên lụy ?

Kỷ Trăn yên, vọng ngoài: “Cát An, ngươi hỏi thăm xem, ca ca bây giờ đang ở .”

Tiểu Mạt Lị bốc một vốc hạnh nhân đặt chiếc bát sứ nhỏ mặt Kỷ Trăn: “Ngươi cần quá lo lắng, chỉ là trong lầu nhắc qua một miệng, lời đồn truyền sai sót cũng là bình thường, cũng tiểu hầu gia thế nào.”

Kỷ Trăn nghi ngờ Tiểu Mạt Lị: “Sao ngươi quan tâm Tưởng Uẩn Ngọc như ?”

Tiểu Mạt Lị khựng , chớp mắt: “Ngoài ngươi , cũng chỉ quen một nhân vật lớn như , quan tâm một chút cũng là nên làm.”

Kỷ Trăn nghi ngờ gì, bỏ hạnh nhân miệng. Thật y cũng vài phần thương cảm, Tưởng Uẩn Ngọc là coi trọng thể diện như , tố cáo mặt chắc chắn dễ chịu, nghĩ đến cưỡi Xích Kim đến núi chạy vài vòng mới thấy thỏa mãn.

Y nghĩ đến Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm phụ là thanh lưu trong triều, một lòng trung thành với triều đình, về phe nào. Thẩm Nhạn Thanh cũng giống như cha , mấy năm nay cũng từng thiết với hoàng tử nào, bớt nhiều tranh chấp.

Kỷ Trăn cũng nghi ngờ tầm của phụ , như , ngày nào đó Thái tử kế vị, Thẩm Nhạn Thanh tuyệt đối sẽ cuốn vòng xoáy quyền lực.

Y khẽ thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng cũng thả lỏng, đem hạnh nhân nhai nát nuốt ực bụng.

Kỷ Trăn trưởng Kỷ Quyết đang dùng bữa ở Phúc Lộc Lâu, liền vội vã chạy tới.

Người hầu thấy Kỷ Trăn liền nở nụ quen thuộc đón chào, nhưng lập tức dẫn y lên lầu: “Kỷ đại nhân đang bàn chuyện, tiểu Kỷ công tử chờ một lát, để tiểu nhân bẩm báo một tiếng.”

Kỷ Trăn để tâm: “Ta gặp ca ca cần gì bẩm báo, ngươi tránh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-13-trung-phat.html.]

Kỷ Quyết ở Phúc Lộc Lâu quanh năm bao một phòng riêng, Kỷ Trăn tự do.

Y một lòng lo lắng cho phụ , màng hầu ngăn cản, nhanh chân chạy lên lầu. Chờ chạy đến cửa phòng riêng mới phát hiện ngoài cửa hai thị vệ đeo đao, một trong đó Kỷ Trăn từng gặp vài ở Kỷ phủ, chính là hộ vệ bên Thái tử Lý Mộ Duy.

Thị vệ thấy Kỷ Trăn xông tới, vẻ mặt nghiêm túc nắm chặt trường đao bên hông.

Kỷ Trăn rụt vai , bước chân chậm , hầu đuổi theo vội vàng kéo y: “Tiểu Kỷ công tử, bây giờ ngài thông báo chứ, mau theo tiểu nhân xuống lầu chờ một chút.”

Chỉ trong chốc lát, hai đang chuyện trong phòng riêng thấy động tĩnh.

Kỷ Trăn thấy giọng trong trẻo của trưởng: “Ai đang gây rối?”

Hộ vệ đáp: “Là tiểu Kỷ công tử.”

Bên trong im lặng một thoáng, mở cửa, một bóng màu xanh nhạt chậm rãi bước , chính là Kỷ Quyết.

Hắn dáng cao gầy thẳng tắp như trúc xanh, mái tóc đen búi lên bằng ngọc quan, đôi mắt tựa lá liễu trong nước, toát lên phong thái của bậc trí thức, xuất hiện mặt , liền giống như làn gió xuân ấm áp trong nháy mắt xoa dịu sự ồn ào bên ngoài.

Kỷ Trăn vui mừng gọi: “Ca ca!”

Vừa thấy trưởng, ngay cả những hộ vệ đeo đao đầy sát khí cũng trở nên hiền từ.

Y còn kịp tiến lên, bên trong truyền đến một câu : “Kỷ đại nhân cùng nhà ôn chuyện, bổn cung sẽ làm phiền thêm nữa.”

Theo tiếng đến gần, Lý Mộ Duy mặc mãng bào màu nâu khói cũng từ trong phòng riêng hiện .

Thái tử Lý Mộ Duy mày kiếm mắt sáng, đoan trang nghiêm túc, ung dung lịch sự, trong các hoàng tử, tính tình cũng là dễ gần nhất, bá tánh yêu mến.

Dân gian lén truyền tai , Lý Mộ Duy sinh tướng đế vương, Kỷ Trăn cũng cho là như . Một vị hoàng tử uy nghi như núi cao thế , nhất định thể làm cho triều Đại Hành càng thêm phồn vinh thịnh vượng.

Kỷ Trăn dám lỗ mãng mặt Thái tử, ngoan ngoãn chắp tay hành lễ: “Thái tử điện hạ.”

“Một thời gian gặp của ngươi, tính tình cũng thu liễm ít.” Lý Mộ Duy với Kỷ Quyết, “Bổn cung nhớ hồi nhỏ nó dám leo núi bơi lội trong phủ, còn hoạt bát hơn cả ngựa con núi.”

Kỷ Quyết bất đắc dĩ lắc đầu: “Trăn Trăn tính tình , Thái tử điện hạ đừng chấp nhặt với nó.”

Hai đều lớn hơn Kỷ Trăn gần mười tuổi, coi Kỷ Trăn như trẻ con mà trêu chọc, Kỷ Trăn ngượng ngùng. y e ngại phận của Lý Mộ Duy tiện mở miệng phản bác, chỉ phồng má.

Kỷ Quyết tiễn Lý Mộ Duy , Kỷ Trăn đợi đến khi còn thấy bóng dáng hộ vệ, mới vui vẻ đến bên cạnh trưởng, : “Ca ca, ăn Phật nhảy tường và thỏ xào Cung Bảo.”

Hai món là món sở trường nhất của Phúc Lộc Lâu, mỗi ngày đều cung đủ cầu, nếu đặt , sẽ dọn lên bàn.

Kỷ Quyết chỉ cần thuận miệng dặn một tiếng, món ngon vật lạ nào cũng thể nối đuôi mang đến.

Chỉ trong mười lăm phút, mỹ thực bày đầy một bàn. Kỷ Quyết dùng nước sôi tráng đôi đũa bạc đặc chế, đưa cho Kỷ Trăn, lấy Mao Tiêm cho ấm tử sa — Mao Tiêm là vật phẩm ngự dụng do Thái tử ban tặng, chỉ giữ phần tươi non nhất của lá , hương vị tươi mát, tinh khiết và thơm ngọt.

Ngay cả thưởng như Kỷ Trăn cũng thể uống sự kỳ diệu của nó.

Y gắp một miếng thịt cá vược bỏ miệng, cá vược là buổi sáng mới vớt từ sông lên, khi cho nồi vẫn còn quẫy đạp, tươi ngon. Kỷ Trăn thỏa mãn chép miệng hai tiếng, thấy trưởng đang , liền tự giác gắp miếng thịt nạc cá béo ngậy đút cho đối phương.

Đôi đũa bạc Kỷ Trăn dùng qua, nhưng từ nhỏ hai quen chia sẻ đồ ăn, . Kỷ Quyết mở miệng ăn thịt cá, lấy khăn ướt lau môi, mới hỏi: “Sao tìm đến đây?”

Mỹ thực mắt, Kỷ Trăn suýt nữa quên mất chính sự. Y buông đũa bạc, : “Ta triều đình tố cáo Tưởng Uẩn Ngọc, phụ và ca ca thì , vẫn chứ?”

Kỷ Quyết ôn tồn : “Ta và phụ chuyện đều , cần lo lắng.”

Tảng đá lớn trong lòng Kỷ Trăn rơi xuống một ít, nghĩ nghĩ thấp giọng : “Tưởng Uẩn Ngọc ...”

“Chỉ là chút chuyện nhỏ, đáng ngại.”

Triều đình là chiến trường đổ máu, nhưng những chuyện sóng to gió lớn đến miệng Kỷ Quyết đều thể hóa thành nhẹ nhàng. Kỷ Trăn tin tưởng trưởng nhất, chỉ cần trưởng ở đó, vạn sự y đều cần lo lắng, mưa gió đều liên quan đến y, y chỉ cần trốn trong vòng tay trưởng chờ trời quang mây tạnh, thưởng thức ánh mặt trời rực rỡ là .

Kỷ Trăn còn lo lắng, tò mò hỏi: “Vừa ca ca và điện hạ chuyện gì ?”

“Sinh nhật mười tuổi của tiểu điện hạ sắp đến, bệ hạ định mở tiệc ở Nam Uyển khoản đãi các quan viên và gia quyến để chúc mừng tiểu điện hạ.”

Lý Mộ Duy năm nay hai mươi chín tuổi, mười tám tuổi thành hôn với Thái tử phi, vợ chồng ân ái, năm thứ hai khi kết hôn sinh hạ hoàng trưởng tôn. Bệ hạ vô cùng yêu thương cháu trai , lúc đầy tháng còn đại xá thiên hạ, tiệc tùng bày ba ngày ba đêm, đãi ngộ hậu hĩnh như , cũng đủ để thấy bệ hạ coi trọng Thái tử đến mức nào.

Vốn là chuyện vui, Kỷ Trăn đột nhiên cảm thấy khó nuốt. Quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều thể tham gia cung yến, Thẩm Nhạn Thanh thuộc Hàn Lâm Viện, chắc chắn cũng nhận thiệp mời, nhưng từng nhắc đến nửa lời mặt y, là đơn thuần dẫn y dự yến hội, là cũng đang âm thầm trách y làm hại hương khói Thẩm gia khó nối?

Kỷ Trăn tỏ u sầu mặt trưởng, : “Vậy đến lúc đó thể cùng trưởng uống một trận đời.”

Kỷ Quyết múc nửa chén chè hạt sen đẩy cho Kỷ Trăn, hai chuyện phiếm, chút buồn bực khi khỏi cửa của Kỷ Trăn tan thành mây khói.

Y nửa dựa trưởng, lấy mặt cọ vai trưởng, lẩm bẩm : “Ta lâu chuyện với ca ca như .”

Kỷ Quyết dùng ngón tay nhẹ nhàng búng trán y: “Lớn từng còn làm nũng.”

Lời , nhưng ngăn cản hành động của Kỷ Trăn.

Kỷ Trăn nửa ngẩng đầu, hai tay ôm lấy cánh tay trưởng: “Ta dù lớn đến bảy tám mươi tuổi cũng vẫn như .”

Kỷ Quyết nhẹ, thấy trời còn sớm, liền dậy đưa Kỷ Trăn về Thẩm phủ.

Hai ngầm hiểu ý , ai nhắc đến Thẩm Nhạn Thanh, phảng phất như đều quên mất những khúc mắc năm đó khi Kỷ Trăn đòi thành hôn với Thẩm Nhạn Thanh.

Nếu chọn phản đối Kỷ Trăn và Thẩm Nhạn Thanh kết hợp nhất, ai khác ngoài Kỷ Quyết.

Từ nhỏ đến lớn, Kỷ Trăn thứ gì, làm chuyện gì, chỉ cần với trưởng một tiếng là thể như ý. Duy chỉ ba năm , y quỳ gối mặt trưởng y thích Thẩm Nhạn Thanh, trưởng giúp , Kỷ Quyết đầu tiên kiên quyết phản đối.

“Cả kinh đô đều lão tướng quân Vương Mông ý định gả cháu gái cho Thẩm Nhạn Thanh, nếu ngươi chen ngang một chân, khác sẽ ngươi thế nào?”

“Ngươi và Thẩm Nhạn Thanh đó chỉ gặp qua vài ít ỏi, cứ thể?”

“Trăn Trăn, từ nhỏ ngươi đều đáp ứng, chỉ chuyện , đừng nhắc nữa.”

Khuyên cũng khuyên, giận cũng giận, Kỷ Trăn nửa điểm cũng chịu lùi bước, ngày thứ hai liền làm ầm lên tuyệt thực.

Kỷ Quyết tự bưng thức ăn đến giường y, y lưng về phía trưởng, một miếng cũng chịu nuốt.

“Là quá nuông chiều ngươi.” Kỷ Quyết thở dài, “Thích đến ?”

Kỷ Trăn đói một ngày một đêm, đói đến đầu óc choáng váng, liền xoay dùng đôi mắt đẫm lệ trưởng bất lực, sụt sịt : “Ta một ngày thấy , liền ruột gan cồn cào, nghĩ đến sắp thành hôn với khác, liền cảm thấy cuộc đời vô vị. Ca ca, ngươi thích là tư vị gì, ngươi sẽ hiểu .”

Kỷ Quyết im lặng một lúc lâu, chăm chú : “Sao ngươi ...” Hắn nhắm mắt, nhẹ nhàng gọi: “Trăn Trăn, ngươi nên tùy hứng như .”

Kỷ Trăn giống như khi còn bé nhào lòng trưởng, rầu rĩ : “Ca ca, ngươi là thương nhất đời , giúp .”

Kỷ Quyết cuối cùng thể trơ mắt Kỷ Trăn ăn uống, rốt cuộc cũng gật đầu.

Chuyện đó, cần nhiều.

Sau khi Kỷ Trăn gả cho Thẩm Nhạn Thanh, chỉ cần Kỷ Quyết em trai ở Thẩm phủ chịu uất ức, chắc chắn sẽ tìm cách gây khó dễ cho Thẩm Nhạn Thanh triều đình. Gần một năm nay Kỷ Trăn còn để Cát An báo cáo chuyện cho Kỷ Quyết, tình hình mới giảm bớt một chút.

Hai lên xe ngựa.

Kỷ Trăn một thời gian thiết với trưởng như , dọc đường líu lo ngừng, nhất thời quên cả hình tượng.

Đợi xe ngựa dừng cửa Thẩm phủ, Kỷ Quyết xuống xe , Kỷ Trăn còn làm nũng đòi trưởng cõng .

Y nhẹ nhàng nhảy lên lưng trưởng, hai tay vòng qua bờ vai vững chãi, áp đầu má Kỷ Quyết: “Ca ca trong một lát .”

Trời tối, cửa Thẩm phủ thắp đèn, một chiếc xe ngựa từ con phố tối tăm lăn bánh tới.

Kỷ Quyết nắm lấy chân Kỷ Trăn nhấc lên một chút để cõng cho vững, lắc đầu: “Ta còn công vụ làm.”

Kỷ Trăn trong lòng trưởng bước qua ngưỡng cửa Thẩm phủ, cũng ép buộc, chỉ : “Vậy ca ca cõng đến cửa hãy .”

Lần Kỷ Quyết từ chối, vững vàng cõng Kỷ Trăn về phía .

Xe ngựa dừng .

Thẩm Nhạn Thanh nửa cúi khỏi rèm gỗ, thấy nhà họ Kỷ ánh đèn lồng mờ ảo, ánh nến làm bóng hai chồng lên , trông vô cùng mật.

Kỷ Quyết là đầu tiên đối mặt với ánh mắt của Thẩm Nhạn Thanh, thoáng chốc thu vẻ ôn nhuận, bàn tay đặt ở đùi Kỷ Trăn siết chặt.

Kỷ Trăn cũng phát hiện tới, trong lòng vẫn còn nhớ chuyện buổi trưa đối phương và Dịch Chấp chuyện vui vẻ, nụ cũng vơi một nửa.

Ba mỗi một tâm sự, một lát , Thẩm Nhạn Thanh vẻ mặt tự nhiên tiến lên: “Kỷ đại nhân.”

Hai tuy là quan hệ cháu, nhưng nay đều dùng chức quan để xưng hô với .

Kỷ Quyết gật đầu coi như chào hỏi, cõng Kỷ Trăn lên bậc thềm mới buông tay, sửa sang vạt áo cho Kỷ Trăn, cất cao giọng : “Không cần tiễn, thôi.”

Kỷ Trăn : “Ca ca đường cẩn thận.”

Y dõi theo trưởng về. Ánh trăng bạc sáng tỏ chiếu lên Thẩm Nhạn Thanh và trưởng, đều là những nhân vật trong sạch như băng, uyên thâm như vực, thể so sánh ai hơn ai.

Kỷ Quyết ngang qua vai Thẩm Nhạn Thanh, bước chân dừng , liếc mắt, ánh mắt chứa đầy cảnh cáo.

Thẩm Nhạn Thanh thản nhiên đối mặt, cho đến khi xe ngựa của Kỷ Quyết biến mất ở góc đường mới bước lên bậc thềm.

Kỷ Trăn mở miệng: “Thẩm Nhạn Thanh, ngươi...”

Nào ngờ đối phương lờ y phủ.

Kỷ Trăn bực bội theo : “Ngươi .”

Thẩm Nhạn Thanh đầu y, trong mắt nhàn nhạt gợn sóng, tựa như đang chỉ trích y gây sự vô cớ.

Kỷ Trăn lập tức yếu thế: “Ta chỉ là ngươi đợi một chút.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thẩm Nhạn Thanh im lặng y, một lúc , phảng phất như thấy lời Kỷ Trăn , chậm rãi bước chính sảnh, bỏ Kỷ Trăn xa xa phía .

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân trông vẻ đường hoàng nhưng ngầm chơi (nghiến răng): Người khác mất ngủ thì đếm , mất ngủ thì đếm tình địch, thế hợp lý ?

--------------------

Loading...