Hạ Tân Triều - Chương 11: Chuyện Cũ Và Cấm Dược
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:39
Lượt xem: 324
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Trăn Hoàng Oanh Lâu, một tiểu xướng nhận y liền mừng rỡ mặt, cất giọng uyển chuyển gọi: “Tiểu Kỷ công tử!”
Lúc quá trưa, phần lớn tiểu xướng ở Hoàng Oanh Lâu đều đang nghỉ ngơi, nên yên tĩnh.
Kỷ Trăn dấu im lặng, “Tiểu Mạt Lị trong phòng ?”
Sau khi nhận câu trả lời, y ngựa quen đường cũ lên lầu hai, rẽ gian phòng cuối hành lang bên trái đưa tay gõ cửa.
Bên trong truyền một giọng dịu dàng, “Ai đó?”
Kỷ Trăn đáp, gõ thêm hai cái.
Tiểu Mạt Lị giục đến sốt ruột, một tay giữ búi tóc búi xong, một tay mở cửa, đến khi rõ bên ngoài thì kinh ngạc vui sướng há to miệng.
Kỷ Trăn bước phòng, xoay : “Sao thế, vui đến ngây ?”
Tiểu Mạt Lị vội búi tóc cho gọn gàng đóng cửa , giọng tràn ngập niềm vui, “Ta đương nhiên là vui , ngươi bao lâu tới đây.”
Kỷ Trăn xuống ghế, tự rót cho một ly , ngẫm , y thế mà gần ba tháng đặt chân đến Hoàng Oanh Lâu.
Trước khi thành với Thẩm Nhạn Thanh, y cứ dăm ba hôm chạy tới đây. Một là để hát, hai là lo lắng Tiểu Mạt Lị y che chở sẽ bắt nạt.
Năm mười ba tuổi, y trốn nhà ngoài chơi, xe ngựa đến cửa Hoàng Oanh Lâu thì thấy tiếng la, nhịn vén rèm xe lên xem, liền thấy một thiếu niên gầy yếu đánh bằng gậy đến hộc máu, ngay cả cũng nổi.
Tuy Kỷ Trăn hùng hảo hán gì, nhưng cũng thể trơ mắt chuyện bắt nạt khác như , bèn lập tức xuống ngựa tìm hiểu ngọn ngành.
Xe ngựa treo ngọc bài chữ Kỷ, ai dám bất kính với Kỷ Trăn. Dưới sự tra hỏi của y, mới thiếu niên đánh tên là Tiểu Mạt Lị, là tiểu xướng của Hoàng Oanh Lâu, vì đắc tội khách nên đang chuẩn đánh chết.
Tiểu xướng ở các triều đại đều thuộc tầng lớp hạ lưu, mạng còn rẻ hơn cả kiến. Kỷ Trăn cuối cùng vẫn đành lòng, nhất thời nóng đầu bỏ 300 lượng cứu Tiểu Mạt Lị. Có Kỷ Trăn làm chỗ dựa, Tiểu Mạt Lị còn chịu khác khinh nhục nữa.
Khi lớn hơn một chút, Kỷ Trăn cũng từng đề nghị với trưởng đưa Tiểu Mạt Lị về Kỷ phủ, nhưng bản Tiểu Mạt Lị , Kỷ Trăn hỏi thế nào cũng chịu hé răng.
Sau Kỷ Trăn mới , tiểu xướng ở Hoàng Oanh Lâu ngoài ca hát còn bán , Tiểu Mạt Lị trạc tuổi y nhưng chuyện đời, chịu theo y về Kỷ phủ là vì lo phận của sẽ khiến Kỷ Trăn phụ trách phạt.
Sau đó Kỷ Trăn chuộc cho Tiểu Mạt Lị, vẫn ở Hoàng Oanh Lâu, chỉ cần lên sân khấu hát chứ cần tiếp khách.
Trước đại hôn của Kỷ Trăn, Tiểu Mạt Lị tặng ít tranh xuân cung cho y, thần bí với y rằng những thứ ích.
Y lén trốn trong phòng lật lật những cuốn sách đó, xem đến đỏ cả mặt, nhưng đến đêm tân hôn chẳng dùng việc gì.
Thẩm Nhạn Thanh uống say, gương mặt như ngọc hề nửa phần tình ý, ánh nến vàng vọt lạnh lùng một Kỷ Trăn e lệ ngượng ngùng, ngay cả rượu hợp cẩn cũng uống, chỉ tặng cho y bốn chữ “Tự giải quyết cho ” phất tay áo bỏ .
Từ đó về suốt hai tháng, Thẩm Nhạn Thanh đừng là viên phòng với Kỷ Trăn, ngay cả cửa phòng ngủ chính cũng từng bước .
Kỷ Trăn khi đó còn trẻ non , mặt mỏng như cánh ve, Thẩm Nhạn Thanh chịu chung giường với y, trong lòng y tuy lo lắng, nhưng cũng làm hành động tự dâng đến tận giường.
Tiểu Mạt Lị lăn lộn chốn phong nguyệt nhiều năm, bạo dạn sắc sảo, dăm ba câu moi lời của Kỷ Trăn.
“Sao thể như ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỷ Trăn bịt miệng Tiểu Mạt Lị , “Ngươi nhỏ chút!” Lại lẩm bẩm, “Bị khác thấy sẽ thế nào.”
Y là ân nhân cứu mạng của Tiểu Mạt Lị, bao giờ xem thường xuất của , Tiểu Mạt Lị nỡ y buồn khổ, mấy ngày đưa cho y một lọ thuốc màu vị.
Kỷ Trăn khẽ ngửi, khó hiểu hỏi: “Đây là cái gì?”
“Tất nhiên là thứ giúp ngươi và Thẩm đại nhân thành đôi .”
Rồi ghé tai Kỷ Trăn thì thầm mấy câu, Kỷ Trăn xong suýt nữa thì ném vỡ đồ.
“Như ?” Kỷ Trăn nhét đồ lòng Tiểu Mạt Lị, “Ta cần.”
Tiểu Mạt Lị buông tay, “Cái , cái cũng xong, ngươi thật sự sống cảnh góa bụa khi chồng còn sống ?”
Kỷ Trăn cụp mắt xuống, vẫn lắc đầu, y sợ làm Thẩm Nhạn Thanh sẽ căm hận y.
Nào ngờ hai ngày xảy chuyện chuỗi ngọc trai hồng.
Câu “Công tử thật lòng cưới thiếu phu nhân” của gia nô và lời của Thẩm mẫu “Vô tài vô đức, so bì ” cứ quanh quẩn trong đầu y ngày đêm, khiến y tâm ma trỗi dậy, vội vàng chứng thực phận thê tử của Thẩm Nhạn Thanh.
Kỷ Trăn vì thế mà nảy sinh ý đồ , nhận lấy cấm dược mà Tiểu Mạt Lị đưa.
Trăng lên đầu ngọn cây, y cửa phòng phía đông, bưng ấm mà hầu mới , lòng do dự quyết.
Thẩm Nhạn Thanh phát hiện ngoài cửa, nhẹ giọng bảo y .
Kỷ Trăn thấy giọng Thẩm Nhạn Thanh, do dự đều tan biến, chỉ còn lòng dũng cảm của con thiêu lao lửa. Y cố gắng làm cho trông như bình thường, đẩy cửa bước .
Thẩm Nhạn Thanh đang sách, thấy là y thì khẽ nhíu mày, nhưng cũng gì thêm.
đôi khi sự thờ ơ còn làm tổn thương hơn bất kỳ cách đối xử nào khác.
“Ta, đến cho ngươi.”
Cổ họng Kỷ Trăn nghẹn , một câu lắp ba lắp bắp, y tự nhiên.
Thẩm Nhạn Thanh rõ chuyện mờ ám, nhưng cũng ngăn Kỷ Trăn trong, thản nhiên lật trang sách.
Kỷ Trăn đặt ấm xuống, đôi tay run rẩy, cầm ly sứ rót . Y chột đến mức dám Thẩm Nhạn Thanh, ngập ngừng, “Ngươi khát , uống một ngụm .”
Y đang định bưng ly sứ qua, Thẩm Nhạn Thanh chẳng mảy may động lòng, “Ta khát, ngươi thể ngoài.”
Kỷ Trăn hổ tại chỗ, cũng , ở cũng xong. Lòng bàn tay y là mồ hôi lạnh vì căng thẳng, cứng đờ bước về phía hai bước, “Vẫn nên uống một chút , là Long Tỉnh hảo hạng......”
Thẩm Nhạn Thanh lúc mới đặt sách xuống, “Vì cứ nhất quyết bắt uống?”
Tim Kỷ Trăn như nhảy khỏi lồng ngực, lưỡi líu , “Ta, .....”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-11-chuyen-cu-va-cam-duoc.html.]
Thẩm Nhạn Thanh dậy, ánh nến kéo dài bóng , chằm chằm ly sứ, “Chỉ là bình thường thôi ?”
Kỷ Trăn vội vàng gật đầu.
Thẩm Nhạn Thanh dường như tin lời y, ung dung bước về phía y, nhận lấy ly sứ từ tay y.
Kỷ Trăn đang định thở phào nhẹ nhõm, đối phương đưa vành ly đến bên môi y, nhẹ như mây bay gió thoảng: “Uống .”
Y trố mắt c.h.ế.t lặng, “Cái gì?”
Thẩm Nhạn Thanh đưa ly về phía một tấc, vành ly ấm nóng vì dán lên môi Kỷ Trăn.
“Trà bình thường, ngươi uống ?”
Kỷ Trăn con ngươi đen như mực của đối phương, tim đập như trống dồn, y nghi ngờ Thẩm Nhạn Thanh sự khác thường của , nhưng đến bước y cũng thể diễn cho trót. Hơn nữa, đừng Thẩm Nhạn Thanh đưa cho y chỉ là một ly pha thuốc, dù là rượu độc y sợ cũng sẽ uống cạn.
Cùng lắm thì mặt thêm một nữa thôi.
Kỷ Trăn nhắm mắt, hé môi ngậm lấy ly sứ, cứ theo tư thế của Thẩm Nhạn Thanh mà ừng ực nuốt hết ly .
Y uống xong liền chuồn, ấp úng : “Vậy đây.”
“Chờ một chút,” Thẩm Nhạn Thanh cố tình gọi y lúc , “Ta việc bàn với ngươi.”
Có thể ở cùng Thẩm Nhạn Thanh thêm một lát, y cầu còn . Y tự thấy cơ thể gì khác thường, liền yên tâm, thầm mắng cấm dược “Phù dung hương” trong truyền thuyết cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thẩm Nhạn Thanh thế mà cùng y hàn huyên chuyện nhà, Kỷ Trăn vui sướng vô cùng, lúc thì hoa trong viện nở, lúc thì trong phòng mới bình phong... Toàn là y luyên thuyên, Thẩm Nhạn Thanh thỉnh thoảng đáp một hai tiếng, cũng đủ khiến y vui vẻ thỏa mãn.
đến mười lăm phút, Kỷ Trăn cảm thấy .
“Ừm, bức tranh mẫu đơn đó, là mời họa sư trong cung vẽ, sống động như thật.....”
Trước mắt y hoa lên, tay chân cũng ngày một nóng rực, trong cơ thể như một luồng lửa đang chạy loạn, từ n.g.ự.c đốt đến bụng , khiến y chuyện cũng thấy mệt.
Y dừng , Thẩm Nhạn Thanh liền : “Nói tiếp .”
Kỷ Trăn miệng khô lưỡi rát, hai má vì thuốc mà ửng hồng. Y , lắc lắc đầu, giọng khàn khàn, “Mẫu đơn, thích mẫu đơn.....”
Cuối cùng nữa.
Ngọn lửa càng cháy càng dữ dội, một cảm giác nóng bỏng từng bao trùm lấy y, y hai tay chống bàn, mờ mịt : “Ta hình như, chút kỳ lạ.....”
Nói ngẩng đôi mắt ngấn nước Thẩm Nhạn Thanh mặt.
Người như tiên cung trăng, y chỉ cần đưa tay là thể chạm tới.
Kỷ Trăn bao giờ khao khát đến gần đối phương như lúc , thậm chí quên cả việc Thẩm Nhạn Thanh chán ghét y đến mức nào, theo bản năng lảo đảo nhào về phía Thẩm Nhạn Thanh.
Nào ngờ đối phương nhẹ nhàng né , y chẳng bắt gì, ngược mềm nhũn ngã xuống đất. Thẩm Nhạn Thanh nhấc chân chặn , y mới ngã đau .
Kỷ Trăn khó chịu đến mức hô hấp cũng khó khăn, hai tay ôm lấy chân Thẩm Nhạn Thanh, mặt đỏ bừng, nghẹn ngào cầu cứu , “Ta khó chịu, thật sự khó chịu......”
Thẩm Nhạn Thanh lạnh lùng vợ đang động tình của , giọng lạnh như băng, “Ai đưa thuốc cho ngươi?”
Kỷ Trăn rõ, ngây ngốc lắc đầu, chỉ một mực khó chịu.
Ngọn lửa như thiêu rụi cả ngũ tạng lục phủ của y, trong đau đớn xen lẫn sự trống rỗng vô hạn, dường như cần dùng thứ gì đó lấp đầy y mới thể thoát khỏi khổ sở.
Mà mặt thể cứu y cũng chỉ Thẩm Nhạn Thanh.
Kỷ Trăn bám chặt lấy Thẩm Nhạn Thanh, thở nóng rực, “Ngươi giúp , Thẩm Nhạn Thanh, giúp .”
Thẩm Nhạn Thanh thờ ơ sự chật vật và dâm đãng của Kỷ Trăn, ngay cả giọng cũng nhuốm màu sương tuyết, “Tự làm tự chịu.”
Kỷ Trăn cũng cảm thấy mất mặt, nhưng vì nóng lòng giải tỏa, vẫn khó khăn bò dậy ôm Thẩm Nhạn Thanh. Những bức tranh xem lúc phát huy tác dụng , y vụng về chu môi, Thẩm Nhạn Thanh né tránh.
Thẩm Nhạn Thanh cho y hôn.
Nhận sự thật , Kỷ Trăn đau khổ đến tim gan cháy thành tro.
Y cũng vững, hai mắt đẫm lệ, như gì nghẹn ở cổ họng, “Vì , cần ?”
Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dính bết bên má y, chiếc cổ trắng nõn đẫm mồ hôi nóng. Vạt áo y cũng ướt một nửa, đôi mắt long lanh ngấn nước, như vớt từ nước lên, lộ ẩm ái .
Đối mặt với cảnh , Thẩm Nhạn Thanh vẫn bình tĩnh như thường, trả lời câu hỏi của y.
Kỷ Trăn khó chịu tủi , vứt bỏ tia thể diện cuối cùng để ôm lấy Thẩm Nhạn Thanh. Thẩm Nhạn Thanh một nữa đẩy y , trầm giọng : “Ngươi thần trí rõ, bình tĩnh một chút.”
Đối phương tránh y như rắn rết, Kỷ Trăn hổ đến cực điểm, nhưng y làm bình tĩnh ? Phù dung hương đốt y sắp hóa thành tro, nếu còn kéo dài, y sợ rằng đến xương cốt cũng sẽ tan chảy ở đây.
Thẩm Nhạn Thanh chịu cứu y, ai thể cứu y?
Kỷ Trăn linh quang chợt lóe, loạng choạng về phía cửa, miệng lẩm bẩm, “Ta cần viên phòng nữa, từ bỏ......”
tay y còn chạm tới cửa phòng Thẩm Nhạn Thanh chặn đường.
Giọng Thẩm Nhạn Thanh pha chút khàn khàn khó nhận , “Đi ?”
Kỷ Trăn chỉ khỏi cánh cửa y sẽ cứu, lóc : “Ngươi giúp , tìm khác.....”
Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh đột nhiên đổi, trong nháy mắt hóa thành ngàn vạn lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m về phía Kỷ Trăn đang ý thức hỗn loạn.
Tác giả lời :
Thẩm đại nhân, hận ngươi là một khúc gỗ
--------------------