(H) Xuyên Nhanh Chi Mặc Trần Thừa Hoan - Chương 147:
Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:07:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
[Mặc Trần] ý vị thâm trường liếc [Tưởng Quỳnh] một cái, “Tốt nhất là ngươi chỉ tùy tiện . Ta sẽ ở phòng khách chờ ngươi, làm việc .”
“Được.”
Trong phòng khách, kệ sách bày đủ loại sách báo, tạp chí. Sau khi tỉnh , [Mặc Trần] lật xem qua hết thảy tin tức những năm gần đây, giờ đây y rút một cuốn sách nhỏ về nhân văn, địa lý và phong tục .
Sau khi “lãng” nửa ngày trong ổ rắn ở phòng ngủ của [Mặc Trần], [Tinh thần thể] Sói Đen và Bạch Xà tiến đến bên cạnh y.
Bạch Xà mệt mỏi rã rời, vui bò, liền quấn lấy Sói Đen làm tọa kỵ.
[Mặc Trần] vươn tay vuốt ve Sói Đen một lượt từ đầu đến đuôi. Không tồi, nó béo hơn một chút, lông cũng đen bóng và mượt mà hơn.
Cũng khó trách [Mặc Trần] và [Tưởng Quỳnh] độ phù hợp cao đến .
Cả y và [Tưởng Quỳnh] đều thuộc loại trung tính đặc biệt trong những đặc thù. Thay vì hai họ động phân hóa thành [Lính Gác] hoặc [Dẫn Đường], chi bằng họ đều khả năng tự quyết định sẽ trở thành [Lính Gác] [Dẫn Đường]. Trong tình huống bình thường, [Mặc Trần] căn bản cần [Dẫn Đường] an ủi, Bạch Xà thể dựng lên lá chắn ngăn cách sự quấy nhiễu của dòng thông tin hỗn độn từ bên ngoài. [Tưởng Quỳnh] cũng cần dựa [Lính Gác] để bảo vệ, chỉ cần thêm chút huấn luyện, Sói Đen cũng thể trở thành một chiến lực tồi.
Trước khi [Mặc Trần] “c.h.ế.t”, đám sâu bọ thèm kiêng kỵ năng lực đặc biệt của y. Sau khi [Mặc Trần] “c.h.ế.t”, chúng lập tức lấy danh nghĩa “gian lận học thuật” để che giấu các báo cáo nghiên cứu về “trung tính” với dân chúng, ngừng lén lút tiến hành nghiên cứu vi phạm đạo đức nhân luân.
Trong mấy năm qua, của [Mặc Trần] vẫn luôn âm thầm theo dõi, hành động thiếu suy nghĩ, chỉ dùng thủ đoạn ẩn nấp để viện trợ những hãm hại.
Khoảnh khắc [Mặc Trần] một nữa mặt họ với tư thái oai phong lẫm liệt như xưa, lòng lập tức sôi trào bùng cháy – mà họ thề sống c.h.ế.t trung thành, tâm phúc của họ, trở .
Để ăn mừng, cũng để chứng minh với [Mặc Trần] rằng bấy nhiêu năm qua họ từng lơi lỏng, đêm đó họ phá hủy hai ổ [Viện Nghiên Cứu]. Ngày hôm , một mặt họ xem tin tức báo đài về “tấn công khủng bố” trong nhà ăn, một mặt nâng chén hoan hô.
Sự c.h.ử.i rủa và sợ hãi của kẻ địch chính là lời tán dương cao nhất dành cho họ.
Chuyện cũng trong sự sắp xếp của [Mặc Trần].
Y đ.á.n.h giá tình thế, cho rằng thời cơ kết thúc ngủ đông đến, là lúc để thuộc hạ nới lỏng gân cốt, x.é to.ạc lớp mặt nạ dơ bẩn của lũ sâu bọ, đá chúng khỏi vị trí cao quý vấy bẩn.
Hiện tại [Tưởng Quỳnh] – bảo bối bất ngờ ở đây, bước chân trở về của y thể nhanh hơn một phần.
Lời trong hiệp ước về việc cung cấp [Tinh thần lực] trị liệu cho [Tưởng Quỳnh] hàm hồ, chính là vì y chuẩn dùng phương thức trị liệu “ đắn” cho lắm.
[Tinh thần thể] độ phù hợp cao chỉ cần bầu bạn với hiệu quả trị liệu tồi, huống chi là phương thức tiếp xúc càng thêm sâu sắc, ngươi tới , tuần lặp , liên tục lâu dài...
Hiệu quả dựng sào thấy bóng.
Sói Đen từ đầu đến chân đều tản thở thỏa mãn vui sướng. Trên nền đất lạnh sẽ làm Bạch Xà lạnh, nên nó liền cuộn ghế sofa, đầu cẩn thận l.i.ế.m láp từng chút một lên rắn, trong cổ họng thường xuyên phát tiếng khò khè hừ kêu như làm nũng, hỏi Bạch Xà thích nó , hài lòng với màn hầu hạ , tiếp theo còn cùng chơi như nữa .
[Tinh thần thể] tự thành một hệ thống ngôn ngữ riêng.
[Mặc Trần] thể hiểu, nhưng [Tưởng Quỳnh] – đang đoạn liên với Sói Đen – hiểu. Hắn thậm chí hai [Tinh thần thể] làm chuyện đó với . Hắn bưng mâm đồ ăn đây, thấy Sói Đen đang quấn quýt rời Bạch Xà, vội vàng mặt .
Đặt mâm đồ ăn xuống, dọn bộ đồ ăn xong, nắm tạp dề cúi đầu chằm chằm mũi giày, “Làm xong .”
[Mặc Trần]: “Không giới thiệu một chút ?”
[Tưởng Quỳnh] liếc nhanh Sói Đen một cái, “Ta đặt tên cho nó.” Chủ yếu là những cái tên đặt Sói Đen đều thích, thèm để ý đến .
“...” [Mặc Trần] chỉ đồ ăn nóng hổi mặt, “Ta là giới thiệu những món ăn .”
“À, .” [Tưởng Quỳnh] đỏ bừng mặt, “Ta ngươi thích ăn gì, nên làm những món tủ của tiệm: đậu phụ thịt băm, rau chân vịt xào trứng, địa tam tiên và mì kéo sợi.”
[Lính Gác] khẩu phần ăn lớn, làm phần ăn đủ. Không chắc [Mặc Trần] thích món chính nào hơn, mì, màn thầu cơm, đều chuẩn cả.
[Mặc Trần] khẽ gật đầu, “Nghe thơm, vất vả cho ngươi .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
[Tưởng Quỳnh] suýt nữa vò nát tạp dề, “Không gì.”
Hắn một bên lặng lẽ chờ [Mặc Trần] ăn xong. [Mặc Trần] tiên động đũa món mì kéo sợi nóng hổi, xé mặt, ăn nhanh chậm, an an tĩnh tĩnh, nhưng tốc độ nhanh.
Mì và đồ ăn kèm ăn sạch sẽ, nước dùng cũng uống cạn.
Cơm và màn thầu cũng đều ăn hết cùng đồ ăn.
Nào đầu bếp nào thấy món làm thực khách ăn sạch sành sanh mà vui , [Tưởng Quỳnh] cũng ngoại lệ, đặc biệt là [Mặc Trần] còn tiện miệng khen hai câu.
Đuôi ch.ó sói của đều vểnh lên trời, tung tăng dọn dẹp.
Hắn rửa nồi rửa chén xong , [Mặc Trần] thấy bóng dáng. Nụ khóe miệng lập tức vụt tắt. Hắn theo ký ức về phòng ngủ, con đường gọi là “phòng tối”, ma xui quỷ khiến bước .
Đèn bật sáng, khác gì phòng ngủ bình thường.
Trong nhà khôi phục sạch sẽ. Khăn trải giường, đệm chăn bẩn thỉu, bọt nước văng khắp nơi trong phòng tắm, tất cả đều vô tung vô ảnh, như thể từng chuyện gì xảy .
Chỉ những sợi xích bày biện chỉnh tề mới chứng tỏ đó một giấc mơ.
Bên cạnh xiềng xích chỉ bịt mắt, mà còn [ngăn c.ắ.n khí], tơ hồng, roi dài mềm mại, những chiếc vòng nhỏ kỳ lạ, que silicon siêu mảnh mềm mại... đủ loại đồ chơi hỗn độn và rực rỡ.
[Tưởng Quỳnh] mơ hồ đoán công dụng của một thứ, còn nhiều thứ khác thì từng thấy, từng .
Tất cả, tất cả đều sẽ dùng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/h-xuyen-nhanh-chi-mac-tran-thua-hoan/chuong-147.html.]
[Tưởng Quỳnh] cả đều mềm nhũn.
Khi cửa, lén lút, dùng vạt áo che lấp sự “vượt gian”, một đường nhanh, vội vàng rời .
Mấy ngày , [Tưởng Quỳnh] suýt nữa nhàn rỗi đến mức mọc nấm. Hắn ở lì trong phòng, mỗi cửa đều xin chỉ thị từ canh gác ở cửa phòng ngủ mới phép , lên lầu, cũng sân biệt thự.
Người canh gác khá dễ chuyện, chính xác hơn là, ngoài hai điều đó , [Mặc Trần] cũng hạn chế quá nhiều. Hắn thể tự do sắp xếp ba bữa ăn, tự nấu hoặc sai mang tới đều , thời gian hoạt động cũng tự do, nếu , ngủ ghế sofa phòng khách tầng một cũng ai quản.
Hắn thường xuyên thấy Sói Đen từ lầu chạy xuống, lắc đầu vẫy đuôi, Bạch Xà ngoan ngoãn quấn nó, mặc cho Sói Đen mang nó nơi khác vui vẻ chơi đùa.
[Tưởng Quỳnh] nhàm chán đến cực điểm, máy chơi game canh gác đưa tới chơi chán, sách thì tâm tư lật.
Mỗi ngày đều sẽ ở trong bếp lâu, làm một ít món ngon tốn thời gian và công sức, nhưng bao giờ thấy ai xuống .
Suốt sáu ngày, chỉ chạm mặt [Mặc Trần] một .
[Tưởng Quỳnh] bật dậy, hỏi [Mặc Trần] ăn gì .
[Mặc Trần] vội vàng liếc một cái, “Không cần.” Rồi nhanh rời .
[Tưởng Quỳnh] tại chỗ một lúc lâu.
Hắn thể nắm giữ dày của nhiều thực khách trung thành, nhưng thể nắm giữ [Mặc Trần].
[Tưởng Quỳnh] vẫn nhớ lời hẹn “một tuần một ”. Lúc tắm rửa đ.á.n.h răng , sức kỳ cọ, đầu gối đều sáng bóng đến mức thể soi bóng , còn dùng sữa tắm ba . Lúc đừng râu ria mặt, ngay cả lông gà ở háng cũng cẩn thận sửa sang.
[Dương vật] rửa lâu nhất, đẩy bao quy đầu rửa sạch sẽ, từng nếp nhăn của tinh đều tiếp xúc và cọ xát kỹ lưỡng với sữa tắm. Hắn rửa quá cẩn thận, rửa rửa liền cương cứng.
Hàm răng chải chải ba , súc miệng, l.i.ế.m mu bàn tay, xác nhận mùi lạ, lúc mới quần áo, lặng lẽ chờ đến mang .
Lần vẫn là [Bạch Du] đến, cũng giống như , đưa đến “phòng tối” trói , mặt biểu cảm tiêm cho một mũi thuốc, đóng cửa mất.
Lần hôn mê, hẳn là chỉ [thuốc thôi tình].
[Tưởng Quỳnh] về phía cánh cửa phát tiếng động nhỏ, hô hấp căng thẳng, bắt đầu cả nóng lên, tim đập gia tốc, “gà nhi” giơ lên thật cao.
Cùng lúc đó, [Bạch Du] chặn [Mặc Trần] , : “Lần cho dùng thuốc, chỉ tiêm một mũi nước muối sinh lý.”
[Mặc Trần]: “?” Vậy làm gì thừa thãi tiêm mũi .
“Còn nữa, chú ý chừng mực, đừng mệt.”
“... Được.”
Lần “chó con” khi hết tác dụng xuân d.ư.ợ.c còn mạnh mẽ cưỡng ép y lăn lộn gian thao, y liền [Tưởng Quỳnh] “chó” lành gì.
Tư thế đổi nhiều, “huyệt ẩn” y cũng bại lộ, sưng đỏ đáng thương, phun [tinh dịch]. “Chó con” chằm chằm xem xét một lúc lâu mới tiếp tục thao.
[Mặc Trần] lúc đó dùng cánh tay che mắt, biểu cảm của đàn ông. Trong lòng y chút ngượng ngùng, chút khó chịu, nhưng nghĩ , là y nhất thời mềm lòng, “điểu mê tâm hồn” tháo xích chó.
Y [Tưởng Quỳnh] khúc mắc gì với cơ thể y .
Cho đến khi thấy “gà nhi” cương cứng xí.
[Tưởng Quỳnh] thẳng tắp chằm chằm y. [Mặc Trần] chẳng làm gì cả, mặt đàn ông đỏ bừng, mở miệng giọng t.ì.n.h d.ụ.c hun đến khàn đặc, “[Mặc Trần]... Lần , thể đừng cho dùng xuân d.ư.ợ.c , khó chịu.”
[Mặc Trần]: “...”
[Mặc Trần] lập tức hiểu mục đích của [Bạch Du], là y thấy rõ bản tính súc sinh thèm khát cơ thể y của [Tưởng Quỳnh]. Y sự thật tàn khốc rằng “ tiêm t.h.u.ố.c là do tác dụng tâm lý thuần túy.”
Bề ngoài lạnh nhạt vô tình từ chối: “Không , khó chịu thì chịu.”
Cách nhiều ngày, cơ thể y vẫn còn nhớ khoái cảm cực hạn lúc đó. Tuy đó chút mất kiểm soát, nhưng đàn ông thể tùy ý thao làm thật sự mãnh liệt, khiến y sảng khoái đến mức đầu óc choáng váng, gần như mất ý thức. Hiệu quả trị liệu... kết quả phúc tra cho thấy khá , cao hơn mong đợi 200%.
Di chứng , liên tiếp hai ngày đều cảm thấy “huyệt khang” còn tàn lưu chút cảm giác lấp đầy căng phồng, chỗ sâu bên trong thao tàn nhẫn. Tuy [quy đầu] “tạc khai” cắm “cung khang”, bụng vẫn chút trĩu nặng chua xót.
[Mặc Trần] hầu như động đậy mà vẫn đau eo mỏi đùi, ngược là [Tưởng Quỳnh] – xuất lực – từ camera giám sát cho thấy mỗi ngày ở biệt thự tung tăng nhảy nhót bận rộn, một chút cũng ảnh hưởng.
Điều càng khiến [Mặc Trần] ý thức rõ ràng hơn về thể năng hiện giờ của .
Tuần tự tiệm tiến.
Hôm nay gì cũng tuần tự tiệm tiến!
Lời tác giả:
Mảnh hồn đ.á.n.h ngược đếm ngược ——3
Hình ảnh thấy trong một quyển manga xúc tua play siêu mặn, tên là “Xúc tua [Báo cáo kiểm tra tính tương thích]”, nếu xem thì hãy tải trang, hoặc chờ vài tiếng.
Xúc tua play thật sự ô ô ô thật sự siêu cấp sáp, điên cuồng hướng các ngươi trong miệng tắc thịt, ăn, cần thiết ăn, hạ chương tiếp tục ăn!
Chủ đ.á.n.h một cái chay mặn phối hợp!
Quyển hai: Nam Phụ Thiên