Giáo sư lạnh lùng bỏ tiền triệu để được tôi tán tỉnh - Chương 8

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-08-17 17:45:46
Lượt xem: 554

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Duật cũng lập tức nhận sự bất thường của .

 

Ánh mắt cặp kính ngay lập tức sắc bén như băng nhọn, quét qua gò má ửng đỏ bất thường và thở gấp gáp của , cuối cùng dừng chiếc ly rỗng trong tay .

 

Khí chất ôn hòa quanh biến mất ngay lập tức, đó là một luồng lạnh lẽo, đầy áp lực.

 

Anh giật lấy ly rượu trong tay , đầu ngón tay dính một chút chất lỏng còn sót thành ly, đưa lên chóp mũi khẽ ngửi một cái, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo thấu xương.

 

“Ai đưa rượu cho ?” Giọng hạ xuống cực thấp, nhưng như lưỡi d.a.o luyện trong băng.

 

“Người… phục vụ…” Tôi chỉ tay về hướng đó, giọng mềm , sự khô nóng trong cơ thể như lửa rừng lan rộng, ý thức cũng bắt đầu chút mơ hồ.

 

Ánh mắt Thẩm Duật như chim ưng khóa chặt lấy một phục vụ đang cố gắng lặng lẽ rút lui khỏi đám đông.

 

Anh lập tức đuổi theo, mà là mạnh mẽ kéo lòng!

 

Tôi kịp phòng , cả va lồng n.g.ự.c rắn chắc, ấm áp của .

 

Mùi tuyết tùng lạnh lẽo hòa quyện với mùi hương độc đáo, thể cho khác cảm giác an tâm của , ngay lập tức bao bọc lấy .

 

Một cánh tay siết chặt eo , đỡ lấy cơ thể chút mềm nhũn của , bàn tay còn cực kỳ tự nhiên nâng lên, lòng bàn tay lạnh phủ lên vầng trán nóng ran của .

 

“Đừng sợ.”

 

Anh cúi đầu, bên tai bằng giọng chỉ thấy, giọng đó vẫn trầm thấp, nhưng kỳ lạ mang theo một sức mạnh trấn an, xuyên qua ý thức đang hỗn loạn vì tác dụng của thuốc của .

 

Tôi theo bản năng rụt lòng , hít lấy thở lạnh lẽo mang cảm giác an đó.

 

Thẩm Duật ngẩng đầu lên, ánh mắt như lưỡi d.a.o lạnh lùng quét khắp cả hội trường, cuối cùng dừng Thẩm phụ và Tô Vãn Ý đang sải bước tới với sắc mặt tái mét.

 

Giọng lớn, nhưng truyền rõ ràng đến ngóc ngách của đại sảnh, mang theo uy áp thể nghi ngờ:

 

“Người của khỏe, xin thất lễ.”

 

Nói xong, ai nữa, dùng sức cánh tay, vững vàng bế bổng lên.

 

“Á!” Tôi kêu lên một tiếng kinh ngạc, theo bản năng ôm lấy cổ .

 

Trong khoảnh khắc trời đất cuồng, chỉ thấy đường quai hàm căng thẳng của , và đôi mắt lạnh lẽo đến tột cùng cặp kính.

 

Cả hội trường xôn xao!

 

ánh mắt kinh ngạc, dò xét, khinh bỉ như đèn pha chiếu thẳng chúng .

 

Thẩm Duật, thừa kế Thẩm gia, công khai ôm một đàn ông trẻ.

 

Lại còn trong tiệc mừng thọ của gia tộc. Lại còn trong trường hợp vị hôn thê của ở đó.

 

Đây tuyệt đối là một scandal bùng nổ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giao-su-lanh-lung-bo-tien-trieu-de-duoc-toi-tan-tinh/chuong-8.html.]

Tô Vãn Ý vui mừng khôn xiết.

 

lẽ nghĩ đây là "màn trình diễn lớn" cố tình tạo vì nhiệm vụ.

 

trời đất chứng giám, thực sự thói quen tự hạ thuốc bản .

 

Chuyện "thương địch một ngàn, tổn hại tám trăm" , tuyệt đối sẽ ngốc đến mức làm .

 

Không . Tôi nhanh chóng đến bệnh viện.

 

vô lực,

 

Thẩm Duật mặc kệ những lời xì xào bàn tán của , ôm , bước chân vững vàng và nhanh nhẹn, xuyên qua đám đông im ắng như tờ, thẳng khỏi đại sảnh đèn đuốc rực rỡ.

 

Vòng tay vững, ngăn cách tất cả những ánh mắt và lời bàn tán đầy ác ý.

 

áp lớp vải áo sơ mi lạnh của , lắng nhịp tim trầm , mạnh mẽ đang đập thật nhanh.

 

Ngọn lửa nóng rực trong cơ thể dường như vòng tay lạnh lẽo và tiếng tim đập kỳ lạ áp chế xuống một chút.

 

Thay đó là một cảm giác an tâm khó tả và cả…rung động xao xuyến.

 

Trong khoang của chiếc sedan, gian rộng rãi, nhưng bầu khí căng thẳng như dây cung kéo căng.

 

Tác dụng của thuốc hề thuyên giảm, ngược còn cuồn cuộn mãnh liệt hơn trong gian kín.

 

Tôi khó chịu cọ cọ trong lòng Thẩm Duật, vô thức phát tiếng rên rỉ như mèo con.

 

Cơ thể Thẩm Duật lập tức cứng đờ như sắt.

 

Anh siết chặt cánh tay đang ôm lấy , như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.

 

“Nóng… nóng quá…”

 

Tôi lẩm bẩm mơ hồ, theo bản năng kéo lỏng cà vạt đang bó chặt, ngón tay vô tình lướt qua yết hầu của Thẩm Duật.

 

“Ưm…”

 

Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng rên khẽ đè nén.

 

Thẩm Duật đột ngột nắm chặt bàn tay đang quấy phá của , lực mạnh đến đáng sợ.

 

“Đừng động. Lâm Nhiên, .”

 

Giọng khàn đặc đến đáng sợ, như giấy nhám chà qua cổ họng, mang theo một sự căng thẳng khô khốc gần như nguy hiểm mà từng thấy.

 

Tôi mơ màng ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của .

 

Kính gọng vàng tháo từ lúc nào, đôi mắt sâu thẳm trong ánh sáng mờ ảo của khoang xe, tựa như hồ nước lạnh cháy lên ngọn lửa âm u, rõ ràng phản chiếu gương mặt đang ửng hồng vì say thuốc của .

 

Những cảm xúc đang cuộn trào trong đó, còn là sự bình tĩnh tự chủ thường ngày, mà là một ngọn lửa… dữ dội cố gắng đè nén?

Loading...