Giao đồ ăn cho người ngoài hành tinh - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-05-10 23:34:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chai Hoàn liếc một cái đầy khinh bỉ: “Lại học mấy lời thoại ở nữa ?”

Almos: “…”

Chai Hoàn cũng giấu : “Ba thích đàn ông.”

Almos: “??” Vậy ?

Chai Hoàn thở dài, đúng là Almos thể hiểu nổi cảm xúc của con , gia đình trói buộc, xã hội trói buộc, trách nhiệm, hiếu đạo, đạo đức trói buộc.

Chai Hoàn : “Ở chỗ chúng , hai cùng giới yêu là trái lẽ thường, chấp nhận.”

Almos hình như hiểu một chút: “ đó là cuộc sống của em.”

họ là của .” Chai Hoàn : “Tôi khiến họ thất vọng.”

Almos nhíu mày, dường như hiểu nữa. Một lúc mới hỏi: “Em chạy làm thêm khắp nơi… là vì chuyện ?”

“Tôi chẳng thể làm gì cho họ.” Chai Hoàn : “Tuy trong lòng áy náy, họ vì mà đau lòng, nhưng cũng thể tự lừa dối bản . Tôi sống cuộc đời . Đã … ít nhất đừng khiến họ gánh thêm gánh nặng.”

Cậu sớm nghĩ xong , cố gắng tự lập sớm, tự nuôi sống bản , giảm gánh nặng cho gia đình, như thể làm thể bù sai lầm của .

Chai Hoàn : “Mỗi về đều hỏi chuyện bạn gái, nên thích về nhà nữa.”

Almos xoa đầu : “Thử chuyện với họ xem? Không ?”

Chai Hoàn lên tiếng, nhưng Almos thấy sự sợ hãi cuộn trong lòng .

Hắn thêm gì nữa, tư cách can thiệp quyết định của Chai Hoàn.

Máy bay trễ, khi Chai Hoàn kéo hành lý trong, còn đầu Almos: “Anh thể ? Lý do với .”

Almos chỉnh tay áo, vẻ tinh : “Không thể.”

Chai Hoàn: “…”

Cuộc gọi ban ngày đó là giục về sớm. Hơn một năm về, nghỉ lễ nào cũng làm, cuối cùng chờ kỳ nghỉ đông, ba tự nhiên gặp con sớm hơn.

cứ nghĩ đến việc nơi đó, lòng Chai Hoàn co thắt thành một cục, ngay cả dày cũng đau theo.

Một giờ sáng, Chai Hoàn về đến cổng khu tập thể, nhà ở một thành phố hạng tư bình thường, đường phố nhỏ, đô thị lớn. Một năm về nhưng cảnh vật hầu như chẳng gì đổi khác, thật dù ba bốn năm về, thành phố cũng như thời gian đóng băng, chẳng hề chuyển động.

Khác hẳn tốc độ đổi xoành xoạch của thành phố lớn.

Chai Hoàn sang Almos: “Anh thuê khách sạn , gần đây chắc đấy.”

Almos cũng tranh cãi chuyện . Chờ khu nhà, mới bảo tài xế taxi chạy tìm một khách sạn gần đó để nghỉ.

Gần tết, trong thành phố bỗng đông lên, phần lớn là những trẻ từ nơi khác trở về. Sự của họ khiến thành phố nhỏ vốn yên bình như bừng tỉnh, khí trẻ trung làm cả thành phố trở nên náo nhiệt hẳn.

Chai Hoàn ngủ một mạch đến trưa, vui vẻ kéo dậy rửa mặt ăn cơm.

Hương vị vẫn là hương vị quen thuộc, bầu khí gia đình vẫn ấm áp như cũ. Điều đó càng khiến Chai Hoàn nỡ phá vỡ.

Ba đeo kính lão báo, thấy Chai Hoàn nghịch điện thoại thì nhẹ nhàng nhắc: “Ăn cơm thì ăn cơm, đừng xem điện thoại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giao-do-an-cho-nguoi-ngoai-hanh-tinh/chuong-15.html.]

Chai Hoàn lập tức đặt xuống. Mẹ gắp thức ăn cho , cả nhà ríu rít kể chuyện vụn vặt một năm qua. Mẹ nhiều nhất, chuyện hàng xóm họ hàng. Ba ít , đợi Chai Hoàn hỏi thì mới đáp vài câu.

Ăn xong, rửa bát, ba uống . Chai Hoàn đồng hồ, ngoài dạo.

Ba liếc : “Mới về mà yên? Ở nhà trò chuyện với chút .”

Chai Hoàn ngoan ngoãn xuống, gật đầu cái rụp.

Cậu vốn là đứa ngoan, hiền, ít gây chuyện. Ba yên tâm về , chỉ một điều lo lắng, tính cách thế thì bao giờ mới bạn gái? Sinh viên năm cuối , sắp nghiệp đến nơi, lo c.h.ế.t .

Điện thoại của Almos gọi đến khi Chai Hoàn từ nhà vệ sinh , kể chuyện suốt cả buổi chiều, buồn chán. Thấy điện thoại, lập tức bắt máy và ban công.

“Cả ngày thèm liên lạc với .” Giọng Almos mang chút ấm ức: “Bỏ một ở đây ?”

“Là tự đòi theo mà.” Chai Hoàn cảm thấy buồn . Cả ngày nay sự bối rối, trống rỗng trong lòng dường như tìm một chỗ để đặt xuống, trong chớp mắt liền lấp đầy. Giọng cũng vô thức mang theo ý : “Nếu buồn chán thì về cũng .”

“Em về . Chúng mà.” Almos đáp.

Nụ của Chai Hoàn càng dịu . Không hiểu , bỗng gặp Almos.

Cậu im lặng mấy giây, còn Almos như bất chợt linh cảm: “Em gặp .”

Chai Hoàn: “…”

Cậu : “Anh tùy tiện suy nghĩ chứ gì, qua điện thoại mà ?”

“Đương nhiên thể.” Almos vẻ tâm trạng . “Tôi đoán đúng ?”

Tửu Lâu Của Dạ

Chai Hoàn: “…” Không khí đang kiểu thì còn gì lãng mạn nữa.

Almos dường như chợt hiểu lời đồng đội từng , đừng chỉ chăm chăm suy nghĩ, hãy thật sự con mắt.

Một cảm giác xa lạ trào lên trong lòng : căng thẳng, phấn khích, hồi hộp, lạc lõng mà cũng hạnh phúc. Cảm giác từng trải qua trong đời.

Almos lấy thiết kiểm tra, đo nhanh chỉ của ghi , đó : “Một lát nữa đến tìm em.”

Chai Hoàn: “!!!”

May mắn là Almos vẫn còn lý trí, đường đường chính chính xuất hiện trong nhà Chai Hoàn.

Hắn kiên nhẫn đợi đến buổi tối, đợi Chai Hoàn phòng ngủ, trong nhà yên tĩnh hẳn. Lúc mới xuất hiện ngoài cửa sổ phòng.

Chai Hoàn đàn ông lơ lửng giữa trung, mặt biểu cảm. Nếu khác thấy chắc chắn sẽ nghĩ là gặp ma, mà chuyện trong thị trấn nhỏ lan nhanh lắm, phiền phức nối tiếp phiền phức.

Cậu mở cửa sổ. Almos lập tức chui , kéo một cái ôm chặt. Bao nhiêu kìm nén, mong nhớ suốt một ngày như lôi tuột ngoài, Chai Hoàn vòng tay ôm lấy cổ , hai hôn mãnh liệt, như tia lửa chạm trúng t.h.u.ố.c nổ.

Almos ôm thật chặt, động tác mang theo một chút nôn nóng vì nhớ nhung. Sự gần gũi khiến Chai Hoàn mềm nhũn, trái tim đập loạn, căng đầy cảm giác run rẩy thể gọi tên. Cậu bối rối, thẹn thùng, nhưng thể rời , chỉ khẽ dụi Almos, mong đừng dừng .

Almos gì thêm, cúi đầu hôn sâu hơn.

Phòng của Chai Hoàn cách phòng ba qua phòng khách, cách âm cũng tệ, cộng thêm tiếng ngáy như sấm của ba , nên Chai Hoàn quá lo sẽ phát hiện.

Cậu ngẩng đầu, căn phòng quen thuộc nơi lớn lên. Ở chính cái giường , đang ôm lấy Almos, trái tim hỗn loạn giữa cảm giác nửa như mơ nửa như thật.

Sự gần gũi làm choáng váng đến mức chẳng nghĩ nổi gì nữa, chỉ cảm thấy ngọt ngào và tràn ngập.

Almos ôm siết bằng sức mạnh quen thuộc của , như thể chỉ đem bảo vệ lòng.

Loading...