Chợ vẫn , cũng thể ăn cơm.
Kế hoạch mua cá trích, thịt ba chỉ, canh gà đây bộ giảm một nửa. Liễu Nhất nhịn đau rút tờ năm mươi tệ từ ống tiết kiệm kẹp giữa hai trang vở. Cậu suy nghĩ rút thêm mười tệ bỏ ngăn trong cùng của cặp sách.
Tuy trai nam sinh luôn chằm chằm đáng sợ, nhưng hiện tại Liễu Nhất còn sợ cướp hơn. Dù tiền trong ống tiết kiệm của cũng còn nhiều.
Vì thế, sáng hôm , Liễu Nhất quyết định hối lộ Hạ Nghị một chút.
Thời tiết hôm nay như hai ngày . Buổi sáng tỉnh dậy tiếng gió thổi đập cửa sổ. Liễu Nhất kéo rèm cửa lên , rõ ràng mới sáng sớm mà mây đen dày đặc, thấy một tia nắng nào.
Bầu trời âm u như bất cứ lúc nào cũng thể sụp xuống. Không khi nào những hạt mưa lớn sẽ rơi xuống.
Liễu Nhất lấy một chiếc áo khoác dài rộng màu đen trong tủ . Sau khi mặc , chiếc áo che đến nửa đùi, tay áo dài che kín hai bàn tay. cảm thấy trói buộc chút nào. Liễu Nhất đeo cặp sách lên lưng, tâm trạng khác thời tiết hôm nay, vui vẻ rời nhà.
Gió càng lúc càng lớn, Liễu Nhất đưa tay đè tóc mái gió thổi bay xuống bước nhanh hơn.
Con hẻm vốn nên là màu vàng kim giờ theo thời tiết mà đột nhiên đổi nhuộm lên vẻ âm u. Hôm nay Liễu Nhất đường vòng, đầu hẻm vẫn giống hôm qua, bóng dáng cao lớn ở đấy khiến khác thể bỏ qua.
Lần lui , cũng cố ý vòng qua đối phương mà lập tức thoải mái bước tới mặt .
Hạ Nghị thấy thế kìm kinh ngạc nhíu mày: Sao hôm nay thỏ con tự chui đầu lưới ?
Ánh mắt Hạ Nghị sáng, cho dù thời tiết âm u, ánh sáng nhưng đôi mắt vẫn sáng đến dọa như . Liễu Nhất né tránh cặp mắt như hút , sợ hãi nhỏ giọng mở miệng: "Ngày hôm qua, cảm ơn bữa sáng của ."
Hạ Nghị vốn chuẩn để bắt thỏ, nghĩ tới nào đó hôm nay ngoan ngoãn như . Hắn đưa tay nâng cái cằm đầy đặn của lên, lưu manh hỏi: "Ăn ngon ?"
"Ngon." Liễu Nhất quen đối mặt với khác, nhưng sức cằm lớn, thể thoát nên tự nhiên đáp .
Hạ Nghị nghĩ chiều qua đợi đến lúc trời tối đen cũng đợi đến tâm trạng nhịn nóng nảy, dứt khoát mở miệng: "Chiều qua đường vòng hửm?"
Liễu Nhất ngốc, nam sinh hỏi câu ý là chiều qua đợi ở đây ?
Tuy đắc tội từ khi nào nhưng Liễu Nhất vẫn quyết định lấy phương thức ôn hòa hóa giải, vì thế mở miệng : "Cậu buông , cái cho ."
"Hửm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giao-ba-tieu-my-nhan/chuong-7-cho-cau-10-te.html.]
Hạ Nghị hứng thú, lập tức nới lỏng tay.
Liễu Nhất mở cặp sách lấy mười tệ từ ngăn trong cùng đưa cho Hạ Nghị: " Hôm qua cướp, hôm nay chỉ còn từng , cho ."
Hạ Nghị đen mặt lấy, giọng điệu lạnh băng: "Ai cướp?"
"Tôi , bọn họ năm nhuộm tóc khác . Có một nhuộm tóc đỏ, má trái sẹo, còn cầm gậy bóng chày. Chắc là học sinh trường ."
Liễu Nhất hỏi cái làm gì, chỉ theo bản năng cảm thấy Hạ Nghị là thích lừa gạt, vì thế thành thật khai báo.
Biểu cảm mặt Hạ Nghị còn tức giận hơn đương sự là . Liễu Nhất cũng vì tức giận như , chẳng lẽ là chê "Hiếu kính" quá ít tiền hả?
là mười tệ ít, nhưng cũng đủ ăn hai món mặn một món chay ở quán ăn cạnh trường, còn thể thêm một quả trứng kho.
"Tôi thật sự chỉ từng ."
Liễu Nhất cố gắng bình tĩnh thương lượng với : "Nếu đây từng đắc tội với , hiện tại chính thức xin . Cậu về đừng... đừng cái ?"
Ánh mắt Hạ Nghị lúc đúng lắm, vốn tâm trạng nóng nảy bởi vì lời ngốc ngốc của đối phương mà thoáng bình tĩnh một chút, ý hỏi : "Tôi cái gì ?"
Không trách Hạ Nghị hiểu sai, Liễu Nhất dùng từ thật sự làm cho cách nào suy nghĩ miên man.
Đáng thương Liễu Nhất còn phản ứng đùa giỡn lưu manh, đỏ mặt giải thích : "Chính là hôn, thể hôn ."
[Không khả năng hôn , ông đây chỉ hôn , về còn ăn .]
Hạ Nghị ác liệt nghĩ thầm nhưng mặt làm bộ hiểu hỏi: "Vì cho hôn ?"
[Bởi vì sẽ gặp ác mộng!]
Đương nhiên Liễu Nhất dám ăn ngay thật, ngập ngừng lấy cớ: "Tôi cũng con gái, con trai hôn con trai kì quái."
"Quê mùa, hiện tại con trai hôn con trai mới là trào lưu, hiểu ?"
Hạ Nghị trào phúng lạnh một tiếng. Nói xong, quen thuộc nâng cái cằm đầy đặn của lên. Liễu Nhất còn kịp phản ứng, môi chợt lạnh, hôn.