Sáng sớm Hạ Nghị chờ ở đầu ngõ. Nhìn từ xa thấy bóng dáng mảnh khảnh đang tới gần, bày dáng vẻ ưu nhã một tay đút túi, tay cầm túi đựng đồ ăn sáng là một phần mì bò, miệng nở nụ lưu manh.
"Này!"
Thấy Liễu Nhất chậm rãi tới gần tùy ý mở miệng chào hỏi, còn tặng kèm một nụ tự cho là đầy thiện ý, lộ hàm răng trắng sáng.
Dáng vẻ trong mắt Liễu Nhất giống như con sói đang chuẩn thưởng thức bữa ăn. Cậu lập tức sợ tới mức dám động, như con thỏ nhỏ gặp sói xám căng thẳng im, sợ đối phương đột nhiên nổi điên xông lên c.ắ.n động mạch chủ của .
"Tôi... Tôi là con trai."
Não Liễu Nhất trống rỗng, hai tay nắm chặt quai cặp. Cậu nhớ tới ác mộng đêm qua, cùng nụ hôn khó hiểu , đầu óc động, buột miệng .
Hạ Nghị cố ý dùng ánh mắt đảo qua đảo , ánh mắt càn rỡ như đang bình phẩm một món hàng đó ác liệt mở miệng tổng kết : "Không ."
Liễu Nhất hổ và giận dữ siết chặt quai cặp, giận giữ vì nhục nhã, nhát gan ngay cả liếc mắt trừng đối phương cũng dám. Người chính là học sinh cá biệt sẽ đ.á.n.h . Cậu sợ đau.
Hạ Nghị lười biếng mở miệng: "Lại đây."
Liễu Nhất theo bản năng lui về phía từng bước. Cậu nhanh chóng tính toán cách giữa và Hạ Nghị, đến hai mươi mét.
Hiện tại cơ hội chạy trốn của đến 10%... Liễu Nhất vòng eo thon gầy của Hạ Nghị. Chân quá dài, hơn nữa là chăm vận động hơn .
cho dù chỉ 10%, cũng luôn cơ hội thắng.
Liễu Nhất cũng ngẩng đầu lên, nhanh chóng xoay chạy ngược . Trông giống con thỏ đuổi bắt đồng cỏ, sợ đuổi theo ăn luôn.
Hạ Nghị thấy thế kinh ngạc nhíu mày, nghĩ tới dám chạy trốn ngay mắt . Sau khi kinh ngạc con ngươi tràn đầy hứng thú, đúng là thú vị.
Liễu Nhất chạy một tới đường lớn, hai tay đỡ đầu gối ở ven đường thở hổn hển. Sau lưng đột nhiên dùng lực vỗ một cái, sợ tới mức thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên.
"Nhất nhất, làm ?"
Âm thanh quen thuộc truyền đến từ phía , Liễu Nhất đầu . Người tới thấp hơn nửa cái đầu, trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn mang theo chút trẻ con, khi mở miệng sẽ thấy ngay chiếc răng nanh nhỏ. Là bạn cùng bàn của , Hứa Niên.
Nhìn phía Hứa Niên nhân vật khả nghi, lúc Liễu Nhất mới nhẹ nhàng thở một , may mắn đuổi theo.
"Nhìn cái gì ?" Hứa Niên theo tầm mắt của , thấy ngõ nhỏ trống rỗng thì trêu ghẹo hỏi: "Không là vì quá nên đuổi g.i.ế.c chứ?"
Liễu Nhất khoát tay, giống phần lớn con trai, Hứa Niên thuộc kiểu mê cái . Cậu thích gái chỉ yêu cái , sở thích lớn nhất là sưu tầm ảnh trai .
Hứa Niên cũng so đo, quen thuộc khoác vai , hưng trí bừng bừng mở miệng: "Nói , nam chính trong phim thần tượng tối qua tớ xem thực sự trai. Tớ hận thể thế nữ diễn viên."
Liễu Nhất cho một ánh mắt, lười biếng đáp: you can you up, no can no bb.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giao-ba-tieu-my-nhan/chuong-4-toi-se-khong-chay.html.]
"Thật sự, tớ từng rung động với thần tượng nào. Nam diễn viên giống crush của tớ."
Hứa Niên xong còn làm bộ như "Thẹn thùng" chà chà chân, đúng lúc lên cao giọng, ít sang bọn họ. Liễu Nhất yên lặng túm vạt áo Hứa Niên kéo nhanh hơn.
"Nhất nhất, lát tới phòng học cho tớ mượn vở chép bài một chút."
"Chuyện của tự làm."
"Cậu cũng tiết thứ nhất chính là toán học, dựa theo đầu óc của tớ thì căn bản làm kịp."
"Tớ đến căn tin."
"Cảm ơn bạn , thật tớ vẫn yêu nhất, hơn cả nam diễn viên ."
Câu một ngày Liễu Nhất Hứa Niên ba , sớm c.h.ế.t lặng, cho nên thẳng trường học.
Sau đó và Hứa Niên tách , căn tin.
.
Nhất Trung trường học nội trú, khu ký túc trong trường chỉ để giáo viên tại chức và nhà ở. Người tới căn tin ăn sáng phần lớn đều là giáo viên và nhà. Đương nhiên cũng học sinh, tuy nhiên lượng nhiều.
Buổi sáng căn tin chỉ mở cửa tầng hai, hơn nữa bởi vì lượng khách nhiều nên chỉ mở hai quầy. bữa sáng coi như đầy đủ các món: bánh bao, bánh hành, bánh rán, sữa đậu nành, cháo, trứng chần nước sôi. Đương nhiên chỉ từng đó, mỗi ngày đều các món đổi đa dạng.
Bởi vì hôm nay lộ trình vòng vèo nên Liễu Nhất đến muộn hơn 10 phút so với bình thường, đúng lúc gặp cảnh xếp hàng.
Cậu ở cuối hàng, trong lòng tính toán kịp ăn ở căn tin . Nếu mang bánh bao phòng học mùi sẽ ảnh hưởng đến khác. Vì thế định mua một ly sữa đậu nành cho bữa sáng.
Liễu Nhất đang cầm sữa đậu nành trở về phòng học, lúc xuống lầu giống như gặp quỷ suýt kêu tiếng. Cậu lui về phía từng bước, dùng ánh mắt phòng chằm chằm nam sinh vẻ mặt tức giận cách sáu bước. Thật sự là âm hồn tan mà!
Hạ Nghị ngoắc ngoắc ngón tay gọi : "Lại đây."
Liễu Nhất đề phòng trừng mắt , đại não nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn xác suất thành công cao nhất. đây là căn tin. Căn tin trường học chỉ hai tầng. Cậu thể xoay chạy đây?
"Tôi sẽ chạy."
Giọng Liễu Nhất run rẩy, giọng bóp nghẹt, chút đáng thương, dễ dàng kích thích ham tàn bạo của đối diện.
Hạ Nghị cũng tức giận, thậm chí ý ở khóe môi càng sâu, ánh mắt cũng trở nên càng lưu manh, tầm mắt như máy quét qua .
Liễu Nhất dám động, đôi mắt giấu gọng kính chậm rãi đỏ lên.
Bởi vì trai từng , một con trai luôn chằm chằm tám phần là ý . Nam sinh như còn đáng sợ hơn cướp!
Liễu Nhất cảm thấy đây là đáng sợ nhất từng gặp, mà hiện tại trai ở đây, làm bây giờ?