Giang Hồ Phong Ba Ác Liệt - Chương 3: Nổi danh

Cập nhật lúc: 2025-10-20 05:42:26
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong vòng hai ngày, Thiên Thủy Phái Ngụy gia chủ sát hại, bà tám mươi tuổi của ông cũng vì kinh hãi chịu nổi mà qua đời. Sự kiện Ma Giáo hạ sát gây xôn xao trong giới giang hồ suốt bảy ngày qua cuối cùng cũng hạ màn.

Vốn dĩ lý do Ma Giáo ám sát Ngụy Thanh Nguyên, đáng lẽ sẽ trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của trong giang hồ, nhưng phàm là các vị đại hiệp giang hồ từng tham gia yến tiệc hôm đó, đều đang truyền tai một cái tên khác — Văn Chung Ngư.

Nghe chỉ mới mười bảy tuổi, võ công cao đến lạ thường, tướng mạo tuấn dật, còn là sư điệt của Minh chủ Võ Lâm Minh đương nhiệm Lý Hoài Nam.

Võ Lâm Minh? Lý Hoài Nam? Sư điệt? Mười bảy tuổi? Võ công cao cường?

"Phải để , sư môn của Lý Minh chủ quả thật lợi hại. Trước ma đầu Lý Hoài An, Lý Hoài Nam, đến con trai là Lý Vân Chi, bây giờ , thêm một Văn Chung Ngư. Chẳng lẽ hết thảy tài trong thiên hạ , kỳ thật đều sư môn của bọn họ thâu tóm cả ."

"Ha ha ha, lý."

"Ma đầu Lý Hoài An, cái tên qua, là ai ?"

"Khụ khụ, ngươi tuổi còn trẻ, quả thật nhận nhân vật tầm cỡ trong giang hồ. Thế nhưng nhắc tới Lý Hoài An , nhớ lúc thành danh hình như là mười chín tuổi thì ?"

"Ngươi nhớ lầm, giang hồ lúc đó thể so với bây giờ, giáo chủ Ma Giáo khi cũng là giáo chủ Ma Giáo hiện tại thể sánh . Còn nhớ võ công cái thế, thuộc hàng thiên hạ nhất, trong võ lâm, đám đồ Ma Giáo của vô cùng ngang ngược, giang hồ lúc thể một mảnh hắc ám bao trùm."

"Các hiệp khách giang hồ năm xưa nghĩ đến việc vây đánh Ma Giáo, nhưng làm khi thực sự đánh đây!"

Tại lầu một của khách điếm, Văn Chung Ngư đang cùng Lý Hoài Nam dùng bữa, tai thính, chẳng tốn sức nào cuộc thảo luận của đám khách ở bàn bên cạnh.

Lý Hoài Nam thì , còn Lý Hoài An là ai? Sư phụ còn khác ?

Văn Chung Ngư ngừng động tác và cơm, ngẩng đầu Lý Hoài Nam bên cạnh, hỏi: "Sư thúc, bọn họ như , Lý Hoài An cũng là sư thúc của ?"

Lý Hoài Nam , khóe miệng khẽ nhếch, đôi mắt ôn hòa. Ông trả lời câu hỏi của Văn Chung Ngư, mà hỏi ngược : "Lúc ở núi, sư phụ con từng kể cho con về sư môn ?"

Văn Chung Ngư thành thật lắc đầu.

Lý Hoài Nam nhẹ, gắp một đũa thức ăn bát Văn Chung Ngư, với : "Nếu sư phụ con nhắc tới, cũng tiện nhiều. Tóm đợi con tìm sư phụ , ông tự sẽ cho con Lý Hoài An là ai thôi?"

"Mau ăn , ăn , đừng hỏi nữa."

Văn Chung Ngư cúi đầu, mỉm , tiếp tục và cơm.

Lý Hoài Nam , tự nhiên cũng bắt buộc. Cuộc thảo luận ở bàn bên vẫn tiếp tục, đến chuyện Lý Hoài An c.h.é.m g.i.ế.c giáo chủ Ma Giáo đương thời để trở thành thiên hạ nhất mới.

Văn Chung Ngư ăn tò mò: Lý Hoài An thật sự lợi hại đến thế ?

"Haiz, tiếc thật, nếu cấu kết với Ma Giáo, lượt sát hại bao bá tánh vô tội cùng hiệp sĩ giang hồ, cũng đến mức cuối cùng chuốc lấy kết cục táng nơi Đông Hải, lúc tìm t.h.i t.h.ể đàn cá rỉa đến mức còn nhận nữa?"

"Lời đồn giả, lúc đó lão phu may mắn mặt tại hiện trường. Khi Lý Hoài Nam vẫn tiếp nhận Võ Lâm Minh, Lý Hoài An vẫn là Minh chủ đời đầu của Võ Lâm Minh, lúc tìm thấy thi thể… cảnh tượng đó… ọe…"

"Này, ngươi làm gì thế, chúng còn đang ăn cơm đấy?"

"Ha ha ha, xem bộ dạng của ngươi kìa, mỗi ngươi thấy ."

Nội dung còn Văn Chung Ngư nữa, chỉ vì tử Võ Lâm Minh tìm đến, việc cần mời Lý Hoài Nam về thương nghị.

Trong xe ngựa, Lý Hoài Nam hỏi là chuyện gì, vị tử liếc Văn Chung Ngư một cái, thấy Lý Hoài Nam ngăn cản, liền : "Vừa trong minh bồ câu đưa thư tới, là phát hiện tung tích của Tiêu Sanh ở bên thành Ngân Nguyệt Hồ, khiến bá tánh nơi đó khổ nổi, mời Minh chủ về định đoạt."

Tiêu Sanh.

Lý Hoài Nam trầm tư một lát, liền với Văn Chung Ngư bên cạnh: "Tiểu Ngư Nhi, cá nhỏ tới ."

Mắt Văn Chung Ngư sáng ngời, tôm khô là cá nhỏ.

Lý Hoài Nam : "Tiêu Sanh là Tả hộ pháp của giáo chủ Ma Giáo đương nhiệm Đông Phương Lâm Hy, nơi nào xuất hiện, Đông Phương Lâm Hy nhất định sẽ mặt. Dù ở đó, cũng nhất định Đông Phương Lâm Hy hiện đang ở ."

"Tiểu Ngư Nhi, con xem tình hình , đợi sư thúc về Võ Lâm Minh sẽ điều một ít tử qua giúp con."

"Con nhất định cẩn thận, Tiêu Sanh lợi hại hơn đám sát thủ Ma Giáo mà con gặp hôm qua nhiều."

Văn Chung Ngư ngoan ngoãn gật đầu.

Còn về việc rõ Tiêu Sanh lợi hại, tại bản Lý Hoài Nam tự ? Thật là vì đó ông giáo chủ Ma Giáo làm thương, thương thế vẫn lành hẳn, hiện tại chính là lúc cần tĩnh dưỡng.

Bằng , chỉ phái một thiếu niên như Văn Chung Ngư đến Thiên Thủy Phái giúp đỡ , còn chính ông thì chậm chạp đến .

Văn Chung Ngư tình huống của ông, nên mới để ông cùng bôn ba khắp giang hồ tìm sư phụ.

Nhận lấy một phần bản đồ, Văn Chung Ngư liền lên ngựa lên đường.

Ngân Nguyệt Hồ cách thành Thiên Thủy nơi Văn Chung Ngư đang ở chút cách, Lý Hoài Nam , thúc ngựa hết tốc lực, nhanh nhất cũng mất ba ngày đường.

Văn Chung Ngư tha thiết tìm sư phụ, nên tốc độ cưỡi ngựa của chỉ nhanh chứ giảm, nhưng mới lên đường ngày thứ hai, dừng vì bắt gặp một cuộc c.h.é.m giết.

Phía đường là năm hắc y nhân ăn mặc như sát thủ, đang dùng pháp quỷ dị để ám sát một thiếu hiệp trẻ tuổi bọn họ vây ở giữa phá vòng vây. Thiếu hiệp trông trạc tuổi Văn Chung Ngư, vẻ non nớt mất, tướng mạo nho nhã, nếu đang giơ một thanh bảo kiếm c.h.é.m giết, là một thư sinh cũng sai.

Phù Quang khỏi vỏ, thấy thì thể quản.

Năm tên sát thủ ban đầu vì sự tham gia của Văn Chung Ngư mà từ bỏ việc ám sát thiếu hiệp trẻ tuổi, ngược , bọn họ còn cho rằng Văn Chung Ngư tự đến tìm chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giang-ho-phong-ba-ac-liet/chuong-3-noi-danh.html.]

Keng keng!!!

Vũ khí va chạm phát âm thanh chói tai, thiếu hiệp trẻ tuổi bóng lưng của Văn Chung Ngư đang mặt khi giúp phá vây, đôi mắt lóe lên vẻ kinh hỉ vì cứu.

Năm tên sát thủ mãi đến khi giao thủ mới sự lợi hại của Văn Chung Ngư, lúc thể g.i.ế.c thiếu hiệp trẻ tuổi nữa, bọn họ một cái ném một quả b.o.m khói, đó bộ rút lui.

Văn Chung Ngư truy cùng g.i.ế.c tận, Phù Quang về vỏ, lưng thiếu hiệp trẻ tuổi cứu, chớp mắt: "Ngươi chứ?"

Thiếu hiệp trẻ tuổi gật đầu, ôm quyền: "Đa tạ thiếu hiệp tương trợ, tại hạ Tạ Hủ An."

"Văn Chung Ngư."

Cái tên , Tạ Hủ An lập tức kinh hỉ hỏi: "Là thiếu hiệp Văn Chung Ngư một địch nhiều , cứu giúp ít đại hiệp giang hồ ở Thiên Thủy Phái đó ?"

Văn Chung Ngư gật đầu, mắt Tạ Hủ An càng sáng hơn, một phen tiến lên nắm lấy tay Văn Chung Ngư, kích động : "Ta ngươi, danh tiếng của ngươi lớn. Ta chính là vì sự tích của ngươi nên mới quyết định ngoài bôn tẩu giang hồ."

"Năm nay cũng mười bảy tuổi, nhưng cha đặc biệt thích giang hồ, họ luôn giang hồ là đao quang kiếm ảnh, thích hợp với thiếu niên ở tuổi của . Vì một bản lĩnh mà đất dụng võ. Vốn dĩ chấp nhận phận, nhưng khi sự tích của ngươi truyền đến chỗ chúng , càng quyết tâm ngoài."

"Văn thiếu hiệp, ngươi đang đường , nơi nào cần ngươi tương trợ chăng?"

Văn Chung Ngư chút chịu nổi sự nhiệt tình của , nhưng câu hỏi của xong, tiên là gật đầu, đó lắc đầu. Dưới ánh mắt khó hiểu của Tạ Hủ An, giải thích: "Ta đến thành Ngân Nguyệt Hồ, sư thúc bảo ở đó tung tích của Tả hộ pháp Ma Giáo Tiêu Sanh, bắt , ép hỏi tung tích của giáo chủ Ma Giáo, tìm sư phụ của ."

Tạ Hủ An chớp chớp mắt: "Ý của ngươi là, sư phụ ngươi thực giáo chủ Ma Giáo Đông Phương Lâm Hy bắt , ngươi đến đó là để tìm Tả hộ pháp Ma Giáo Tiêu Sanh, ép hỏi tung tích của sư phụ ngươi?"

Văn Chung Ngư gật đầu, cảm thấy Tạ Hủ An thật thông minh!

Tạ Hủ An đột nhiên bắt đầu ngây ngô, : "Vậy ngươi cho cùng , cũng ."

Văn Chung Ngư đang chuẩn lắc đầu từ chối, Tạ Hủ An lập tức tiếp: "Ngươi cứu khỏi tay đám sát thủ , đương nhiên báo đáp ngươi. Ngay lúc cơ hội như , đây là ý trời thì là gì?"

"Ân công, hãy cho cơ hội !"

Nói chính khí lẫm liệt, nhưng Văn Chung Ngư hiểu cảm thấy chủ yếu là vô giúp vui.

Văn Chung Ngư ngây thơ chớp mắt, : "Thế nhưng, ngươi ngay cả năm cũng đánh , ngươi theo , chẳng sẽ là gánh nặng ?"

Cái giọng điệu thành thật , nếu Tạ Hủ An thấy dáng vẻ của Văn Chung Ngư giống đang châm chọc , nhất định sẽ thầm oán thán vị thiếu hiệp nổi danh vài câu.

Tạ Hủ An gãi đầu: "Võ công của đám sát thủ đó tầm thường, đều xuất từ một tổ chức sát thủ tên là Đằng Giao, chuyên làm những việc lấy tiền mua mạng."

"Bọn họ g.i.ế.c , chỉ thể là bỏ tiền mua mạng của . mới bước chân giang hồ, khả năng nhanh như nhắm đến, thật sự đáng ngờ. Để đề phòng bọn họ tìm , ở bên cạnh ngươi lẽ mới là an nhất."

"Ân công, ngươi thể thấy c.h.ế.t cứu."

"Ngươi cứ cho cùng , cam đoan làm vướng chân ngươi."

Văn Chung Ngư , thấy lý, chỉ sợ đám sát thủ đến ám sát Tạ Hủ An, liền gật đầu đồng ý.

Lúc giao chiến với năm tên sát thủ , Văn Chung Ngư quả thực cảm nhận thực lực của bọn họ phi phàm, quy , võ công của Tạ Hủ An hẳn cũng xem là thượng thừa, cùng chắc sẽ làm vướng chân .

Hai ngày , Văn Chung Ngư và bằng hữu mới quen Tạ Hủ An mỗi một ngựa, cuối cùng cũng thấy bóng dáng của Ngân Nguyệt Hồ, nhưng kịp vung roi ngựa, tinh mắt bắt gặp một cuộc truy sát.

Người đang chạy trốn phía nhận , nhưng đôi mắt đó tuyệt đối thể nhận lầm.

Văn Chung Ngư lập tức tiến lên, ngay khi đang chạy trốn sắp bắt, kiếm ảnh Phù Quang chợt lóe, tay trái ôm đó lòng.

Xoẹt——!

Vệt m.á.u nhanh chóng trượt dọc theo kiếm, ánh mắt Văn Chung Ngư lành chằm chằm tên sát thủ đối diện.

"Giết bọn chúng." Người trong lòng yêu cầu.

Sắc mặt y trắng bệch, trán còn lấm tấm mồ hôi, đầu ngón tay dùng sức, dường như đang chịu đựng nỗi đau cực lớn.

Văn Chung Ngư hiểu , ánh mắt trong phút chốc trở nên âm trầm, lời nào bắt đầu tay, g.i.ế.c như điểm mực.

Tạ Hủ An căn bản kịp giúp đỡ, Văn Chung Ngư thu gặt hết kiếm, đây là đầu tiên thấy Văn Chung Ngư g.i.ế.c , khỏi chút kinh ngạc sát khí của .

Thì , giang hồ thật sự như lời trưởng bối của : Đao quang kiếm ảnh, mạng như cỏ rác.

"Ực… phụt…"

Chỉ trong lòng Văn Chung Ngư tiên phát tiếng rên đau đớn, đó phun một ngụm m.á.u tươi lên bạch y của Văn Chung Ngư, lúc Văn Chung Ngư lo lắng hỏi y , nhắm nghiền hai mắt ngất .

Hết thảy chuyện xảy quá nhanh, Văn Chung Ngư căn bản kịp phản ứng, trong thời gian ngắn luống cuống tay chân.

Vẫn nhờ Tạ Hủ An tiên thành tìm đại phu, Văn Chung Ngư lúc mới vội vàng ôm ngất lên ngựa, ngừng phi về phía Ngân Nguyệt Hồ, tiến thành.

Tạ Hủ An bỏ quên tại chỗ: Ta vẫn còn ở đây mà!

Thôi , Tạ Hủ An lên ngựa đuổi theo, đó đối với Văn Chung Ngư nhất định đơn giản, nhất thời bằng hữu mới quen để ý cũng chuyện gì to tát.

Tàn dương lụi tàn, ba hai ngựa cuối cùng cũng Nguyệt Hồ Thành khi cổng thành đóng .

Loading...