Giam Cầm - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-31 12:42:47
Lượt xem: 58

Tôi Phó Diên nhốt trong căn biệt thự hòn đảo hải đăng là ngày thứ bảy mươi ba.

Sợi xích bạc nơi cổ chân khẽ vang lên theo mỗi cử động của , độ dài của nó tính toán tỉ mỉ, vặn chỉ đủ để đến rìa ban công, rõ những con sóng tuyệt vọng đang vỗ ghềnh đá bên .

Mọi chuyện đều bắt nguồn từ một quyết định sai lầm trong con hẻm nhỏ thời trung học năm .

Nếu lúc đó dừng bước, lo chuyện bao đồng mà báo cảnh sát, càng xuống lau vết m.á.u mặt ... thì liệu xảy tất cả những chuyện ?

---

“Phó Diên? Hạng nhất khối đó ?” Tôi nhận gương mặt luôn chễm chệ đỉnh bảng vàng thành tích, đôi mày khẽ cong lên vẻ thích thú.

“Tôi là Trì Ngẫu, hạng nhì. Cái luôn đè đầu cưỡi cổ đây.”

Phó Diên siết chặt tờ giấy ăn mang hương cam chanh thanh mát — mùi hương lạc lõng với bầu khí ẩm mốc xung quanh — chôn chân tại chỗ lâu. Lúc dậy, ống tay áo sơ mi trắng lấm lem một vệt m.á.u của .

“Hẹn gặp nhé, bạn học Phó.”

Tôi hề ngoảnh đầu . , ánh mắt của như một thanh sắt nung đỏ, găm chặt lưng .

---

 

Học kỳ hai năm lớp mười một, bắt đầu công cuộc “tình cờ gặp gỡ” Phó Diên.

Từ vị trí cạnh cửa sổ trong thư viện, con đường trồng đầy cây ngô đồng mỗi giờ tan học, cho đến góc nhỏ trong tiệm net rẻ tiền ở phố trường. Tôi luôn mỉm tiến gần, chia cho một bên tai , một miếng bánh ngọt, thỉnh thoảng hỏi cách giải một bài toán khó.

“Phó Diên, câu làm thế nào?”

“Phó Diên, chơi game giỏi thật đấy.”

“Phó Diên, cứ luôn chỉ một thế?”

Phó Diên vốn ít , nhưng bao giờ đẩy . Hắn là học sinh diện đặc cách, chuyện gia cảnh bần hàn cả trường đều . Những vây quanh nếu mang theo lòng thương hại cao ngạo thì cũng là sự khinh miệt lộ liễu.

Riêng như thấy những ánh mắt dò xét , vẫn cứ mỗi ngày sáp gần , giống như đang quan sát một loài động vật quý hiếm nào đó.

Cho đến một ngày tan học, kéo phòng học nhạc .

Ánh hoàng hôn xuyên qua khe cửa chớp, cắt gian thành những dải sáng tối đan xen. Tôi tựa lưng cây đàn dương cầm cũ kỹ, ngước đầu hôn lên khóe môi Phó Diên.

Rất nhẹ, như một chiếc lông vũ lướt qua.

“Tôi thích .” Đôi mắt sáng lên rực rỡ, mang theo sự phấn khích của một công t.ử nhà giàu đang thử sức với một trò chơi mới mẻ.

“Phó Diên, thử ở bên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/giam-cam/1.html.]

Hơi thở của Phó Diên khựng .

Sau đó, siết chặt gáy , đáp bằng một nụ hôn thực sự. Một nụ hôn hung bạo, mang theo cả vị máu, như thể nuốt chửng bụng.

Tôi hôn đến mềm nhũn cả chân, nhưng vẫn hạnh phúc.

, chính là như .”

Tôi hề ý thức rước một rắc rối khủng khiếp đến mức nào.

Giây phút , Phó Diên cũng rằng, hai chữ “ở bên ” mà , và “ở bên ” trong thâm tâm , là hai chuyện khác biệt.

---

Sau khi lên đại học, dự án khởi nghiệp của Phó Diên nhận khoản đầu tư đầu tiên.

Còn thì trở thành tâm điểm rực rỡ nhất trong trường — tân nam khôi, diễn viên chính của câu lạc bộ kịch, trưởng ban đối ngoại của hội sinh viên, đến cũng một đám đông vây quanh.

mỗi tối, vẫn chui căn phòng thuê vỏn vẹn ba mươi mét vuông của Phó Diên ở ngoài trường.

Căn phòng nhỏ, chỉ một chiếc giường, một cái bàn học cũ, cửa sổ hướng con hẻm lộn xộn. Thế nhưng bàn học luôn lau sáng bóng, bên xếp gọn gàng sách tham khảo của và những tờ giấy nháp đầy mã code của .

Chúng chen chúc chiếc giường hẹp, làm việc đến đêm muộn, còn đùi xem phim, thỉnh thoảng ngước đầu đòi hôn, và luôn nuông chiều .

“Phó Diên, cực kỳ thích ?”

“... Ừ.”

“Thích đến mức nào?”

Phó Diên đặt máy tính xuống, cúi . Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh, kiềm chế nay cuộn trào những cảm xúc mà hiểu thấu.

“Thích đến mức nhốt em .”

Tôi chỉ khẽ, cứ ngỡ đó là một câu tình tứ.

Năm hai đại học, công ty của Phó Diên định giá hàng trăm triệu. Còn thì bắt đầu trở nên “bận rộn”.

“Tối nay câu lạc bộ liên hoan.”

“Hội sinh viên khóa mới, giúp đàn em làm quen với công việc.”

“Họp lớp cấp ba, chắc là sẽ chơi xuyên đêm.”

Phó Diên chẳng bao giờ gặng hỏi. Hắn chỉ lặng lẽ trong căn căn hộ ngày một rộng rãi của để chờ đợi. Chờ đến tận ba giờ sáng, khi mang theo men nồng nặc trở về, sẽ lẳng lặng bế phòng tắm, tẩy rửa sạch sẽ, bế về giường, siết chặt trong lòng và hôn ngừng nghỉ.

Đôi khi lầm bầm trong vòng tay : “Phó Diên, nóng quá.”

shgt

đó chẳng nhiệt. Đó là một thứ gì đó đang cháy âm ỉ, chực chờ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Loading...