Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 40 Mệt như chó
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:31:58
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin nhắn mới nhận là một tấm hình.
Hà Tố bấm xem. Trong ảnh, Chu Chấn Quyết đang để lộ nửa khuôn mặt nghiêng một cách lơ đãng. Sống mũi cao thẳng. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên như đang mà như .
[ Vào làm việc thôi. ]
Bối cảnh xung quanh là một mảnh tối tăm. Những loài thực vật biến dị mang hình thù kỳ quái hiện lên mờ ảo. Dòng thời gian hiển thị bên là vài ngày . Rõ ràng tấm hình chụp ngay khi bọn họ tiến khu ô nhiễm.
Chu Chấn Quyết ít khi chú ý đến tin nhắn cá nhân lúc đang làm việc. Số tài khoản riêng tư của cũng chẳng bao nhiêu. Thậm chí còn nhớ nổi trao đổi phương thức liên lạc với Hà Tố từ khi nào.
Suy nghĩ một lát, Chu Chấn Quyết lịch sự gửi một câu trả lời.
[ Chúc bình an. ]
Sáng sớm hôm , sắc trời vẫn còn tối mịt. Tiếng chuông cảnh báo chói tai vang lên khắp ký túc xá.
Lê Trì đang trong cơn mộng mị thì giật một cái. Cậu sợ đến mức c.ắ.n chặt đuôi bật xa khỏi giường tới hai mét. Phải mất vài giây mới dần dần hồn .
Cậu sực nhớ hiện đang ở trong quân khu. Chuông reo thì thức dậy huấn luyện thôi.
Lê Trì buông cái đuôi . Cậu ngượng ngùng sờ sờ nó. Cậu nhanh tay gỡ nắm lông c.ắ.n rớt làm bộ như chẳng chuyện gì xảy .
Quy định sinh hoạt của quân khu gửi máy truyền tin từ tối qua. Khu vực rửa mặt ở cuối hành lang. Lê Trì nhanh chóng bộ đồ huấn luyện tiến về phía đó.
Trong hành lang lác đác vài nhóm tân binh túm tụm. Có cởi trần ngáp ngắn ngáp dài với vẻ lười biếng. Cũng những chỉnh tề quân phục giống như Lê Trì.
Năm phút , Lê Trì mặt tại sân huấn luyện lầu.
Đứng giữa sân là một vị quan quân gương mặt nghiêm nghị. Ánh mắt ông sắc lẹm cùng khí trường mạnh mẽ. Chỉ cần ông liếc một cái là xung quanh đều im bặt.
Đợi đến khi quân tập trung đông đủ, vị quan quân mới trầm giọng với vẻ đầy uy lực.
“Các quả thực là khóa tân binh tệ nhất mà từng dẫn dắt!”
“Từ lúc chuông reo đến giờ trôi qua đúng mười lăm phút. Nếu đây là khu ô nhiễm thì các sớm còn chỗ chôn !”
“Thật chẳng hiểu quân khu tuyển chọn cái đám làm gì. Định để làm thức ăn cho lũ biến dị chắc?”
“Một khi tới quân khu thì các đều là những chiến sĩ đối mặt với sinh t.ử bất cứ lúc nào. Nếu vẫn giữ cái thói cũ thì sớm cuốn gói về khu ổ chuột mà nhặt rác !”
Vị quan quân mắng một tràng xối xả. Mọi mà lỗ tai ù , mất một lúc lâu mới định thần .
“Được , nể tình hôm nay là ngày đầu tiên nên sẽ phạt.”
Thấy tất cả dọa cho khiếp vía, ông mới giãn cơ mặt một chút ho nhẹ.
“Tôi là Chung Chấn Sơn, tổng huấn luyện viên phụ trách các . Từ nay về , thấy tập trung đầy đủ trong vòng năm phút khi chuông reo.”
Màn phủ đầu kết thúc. Chung Chấn Sơn dẫn đến đường chạy.
“Tất cả chạy mười lăm vòng sân huấn luyện. Ai chạy xong thì đừng hòng ăn cơm.”
Nhìn đường chạy dài tít tắp thấy điểm dừng, cả đám lính mới đồng loạt than vãn.
“Không thể nào, ngày đầu tiên mà căng thế ?”
“Mười lăm vòng thì thà lấy mạng còn hơn. Chạy xong chắc đến giờ ăn tối luôn .”
“Hu hu, tưởng quân khu là hưởng phúc. Ai ngờ còn gian khổ hơn lúc ?”
Chung Chấn Sơn quét mắt một vòng lạnh lẽo.
“Ai chạy thì cứ việc rút lui. Tôi sẽ cho đưa về khu ổ chuột ngay lập tức.”
Tiếng xì xào tức khắc biến mất. Có bắt đầu chạy , những còn cũng lục tục nối gót theo .
Lê Trì chạy cùng hàng với Lý Quyết và Victor. Cả nhóm duy trì tốc độ nhanh chậm.
“Lần đầu tiên ở chỗ thế đấy. Giường quân khu êm mềm. Ngay cả nước ở đây cũng thấy ngọt nữa!” Lý Quyết chạy cảm thán với vẻ mặt đầy tận hưởng.
Lê Trì gật đầu tán thành. Cậu mở to đôi mắt tròn xoe chăm chằm Victor. Cậu hồi lâu mà vẫn hết ngạc nhiên.
“Gì ?” Victor sờ lên mặt . Anh cảm thấy ngượng ngùng, giọng chút khô khốc.
Quy định quân khu cấm những kiểu râu tóc quá lố. Bộ râu rậm rạp để bao năm qua coi là phù hợp. Lúc đăng ký nhắc nhở. Tối qua ngậm ngùi cạo sạch sành sanh. Giờ đây cứ thấy mặt lành lạnh, chút quen.
“... Không gì .” Lê Trì thêm vài cái nữa mới dời tầm mắt .
Khi còn bộ râu xồm xoàm che khuất, Victor để lộ khuôn mặt khá trắng trẻo. Đường nét khuôn mặt rõ ràng với đôi gò má hóp. Cặp mắt rũ xuống khiến cả gương mặt toát lên vẻ u sầu, phong trần.
“Nhìn đến ngây chứ gì?” Lý Quyết ghé gần nhỏ. “Tối qua cũng sốc lắm. Không ngờ lão Victor trông bảnh thế. Nhìn thế chẳng hơn đứt cái bộ mặt đầy râu ?”
Lý Quyết cũng thông cảm cho lựa chọn đây của Victor. Một nuôi hai đứa em nhỏ ở khu ổ chuột thì làm cho bản trông dữ dằn một chút mới kẻ khác bắt nạt.
Lê Trì gật gật đầu đột nhiên .
“Tôi cũng để râu quá.”
Cá Mặn
Lý Quyết giật suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi. Anh cứ ngỡ nhầm.
“Hả, cái gì cơ??”
Lê Trì trắng trẻo thế , qua là thuộc kiểu ít lông tóc. Ngay cả tay chân còn nhẵn thín thì lấy râu mà để?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-40-met-nhu-cho.html.]
Sợ Lê Trì sẽ làm trò gì kỳ quái, Lý Quyết vội khuyên ngăn.
“Có ý chí là nhưng thôi đừng nghĩ đến chuyện đó. Cứ như bây giờ là .”
“Đành .” Lê Trì tiếc nuối nhún vai.
Cậu mơ hồ cảm nhận thái độ của một vài đối với . Họ cho rằng yếu đuối. Nếu thêm bộ râu cơ bắp thì chắc trông sẽ lợi hại hơn chăng?
Lê Trì tự quá mạnh mẽ. Nhớ vì quá đói, định lẻn ăn thịt một con biến dị khổng lồ đang bá chiếm khu ô nhiễm. Kết quả là mới ăn một nửa thì phát hiện. Cậu nó đuổi chạy ròng rã mười ngày mười đêm. Lúc đó mệt đến mức mất nửa cái mạng, bao nhiêu đồ ăn xong cũng tiêu biến hết sạch.
Kể từ đó, Lê Trì tuyệt đối né xa mấy con biến dị cỡ lớn. Đuổi như thế quá tốn thể lực.
Lúc mới đầu, đội hình chạy còn khá chỉnh tề. Chưa ai tụt phía .
khi trời sáng dần và nhiệt độ bắt đầu tăng cao, những rớt cuối đội ngũ ngày một đông.
“Hộc... hộc... xong , mệt quá.”
“Chắc c.h.ế.t mất thôi. Còn bao lâu nữa mới xong đây...”
Lý Quyết cũng kiệt sức từ lâu. Nhờ Lê Trì và Victor thỉnh thoảng kéo một tay nên mới rơi phía cùng.
Toàn Lý Quyết đau nhức. Hai chân mất cảm giác. Lồng n.g.ự.c thở dốc hồng hộc như cái ống bễ rách. Anh chỉ cần dừng một giây thôi là bản sẽ gục ngã .
Anh sang thì thấy Victor cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Trên trán đầy mồ hôi, mắt vằn tia máu.
khi sang phía khác, Lê Trì vẫn đang chạy định. Cậu nhàn nhã như đang dạo. Mặt đỏ, thở cũng chẳng hề dồn dập. So với những xung quanh, như thuộc về một thế giới khác.
“Hộc... Lê Trì... ... thấy mệt ?” Lý Quyết khó khăn lắm mới rặn một câu.
Lê Trì định là chẳng mệt chút nào. So với biến dị đuổi chạy mười ngày thì việc nhẹ tựa lông hồng.
thấy bộ dạng dữ tợn, mắt trợn ngược, mặt đỏ gay như sắp biến dị đến nơi của Lý Quyết, Lê Trì bỗng thấy mủi lòng. Cậu lập tức đổi ý.
“Mệt chứ, mệt xỉu đây .”
Nói đoạn, há miệng thở dốc vài cái. Cậu còn đưa tay lên lau những giọt mồ hôi hề tồn tại trán.
“À... hóa là .”
Lý Quyết cảm thấy an ủi đôi chút.
Lúc đại não mụ mị vì mệt. Anh tự nhủ lẽ đây là sự khác biệt giữa với . Cái mệt của hiện rõ mồn một mặt, còn Lê Trì chắc là kiểu mệt nhưng lộ ngoài thôi.
Nhìn thì vẻ mệt nhưng thực tế chắc cũng chẳng hơn gì .
Trái với dự đoán của Chung Chấn Sơn, nhóm tân binh từ khu ổ chuột đều kiên trì đến cùng. Không một ai bỏ cuộc giữa chừng.
Thậm chí trong đó còn vài nhân tố tiềm năng.
Tầm mắt Chung Chấn Sơn lướt qua đám tân binh. Ông dừng vài giây trai dáng vẻ gầy gò hừ một tiếng.
Chỉ là chạy vài vòng thôi, chẳng gì to tát cả. Ở quân khu ngay cả quét rác cũng chạy hai mươi vòng. Những thử thách thật sự vẫn còn ở phía !
“Được , cái bộ dạng của các kìa. Không chắc tưởng các sắp biến dị đến nơi đấy.”
Chung Chấn Sơn vẫy vẫy tay.
“Bây giờ ăn cơm . Buổi chiều tiếp tục huấn luyện.”
“Cái gì? Buổi chiều còn tập nữa !”
Tiếng than vang lên nữa. Mọi vật đất vì kiệt sức, chẳng nhấc lên.
Sực nhớ điều gì đó, Chung Chấn Sơn bổ sung thêm.
“Cơm ở nhà ăn quân khu là miễn phí. Các thể tùy ý...”
Một cơn gió thổi qua. Những còn rạp đất mệt như ch.ó bỗng chốc biến mất còn một bóng .
“... mà ăn.”
Chung Chấn Sơn thốt những từ cuối cùng tin mắt mà dụi dụi vài cái.
Cái quái gì thế ? Người hết ??
Ngay lúc , một làn sóng “lưu dân” đang cuồn cuộn đổ về phía nhà ăn.
Ai cũng đối với dân khu ổ chuột thì câu “ăn cơm miễn phí” sức nặng đến nhường nào.
Ăn miễn phí nghĩa là ?
Nghĩa là ăn thoải mái, mất tiền, ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu!
Bọn họ sống trong cảnh đói khát triền miên. Ngay cả khi cái ăn thì cũng chỉ là để lấp đầy cái bụng chứ chẳng hề hương vị màu sắc gì.
Nhìn thấy nhà ăn cực lớn mắt với hàng trăm quầy phục vụ đầy ắp thịt cá, phát điên.
“Hu hu cơm kìa, thịt kìa! Tôi tới đây!”
“Chỉ riêng chuyện ăn miễn phí thôi thì dù c.h.ế.t nhảy từ đây xuống, cũng quyết rời quân khu nửa bước!”
“Tôi thề sống c.h.ế.t làm cái nhà ăn miễn phí ... , thề sống c.h.ế.t làm ch.ó của quân khu!”
Trong đám như lũ quỷ đói , Lê Trì với vẻ mặt nghiêm nghị tiên phong xông lên dẫn đầu đội ngũ.