Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 39 Lê Đại Tráng là ai?
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:30:42
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Binh lính xoa xoa đầu tiến hành kiểm tra đối chiếu nhiều . “Không sai ạ, chính là , Lê Đại Tráng.”
Chu Chấn quyết nheo mắt để áp chế dự cảm lành đang dâng lên trong lòng. “Cậu gọi là gì?”
Đại Tráng ? Tại là Đại Tráng trong khi vốn tên là Lê Trì?
Lê Trì cảm thấy một luồng cảm xúc tội nhen nhóm trong lòng. Cậu lặng lẽ ngửa đầu trời để tránh né ánh mắt nóng rực bên cạnh. Chu Chấn quyết đang định mở lời chất vấn thì phía xa truyền đến một giọng . “Nhóc con, rốt cuộc cũng tìm !”
Người tới chính là vị quan quân từng hướng dẫn Lê Trì làm thí nghiệm trong lều trại. Ông bước nhanh đến mặt Lê Trì vỗ vai với tiếng sang sảng. “Đại Tráng, làm tìm vất vả quá.”
“À thượng giáo, ngài ở đây?” Chu Chấn quyết mơ hồ cảm thấy điều . Ngô Tranh tuy cùng cấp bậc thượng giáo với nhưng bối cảnh hùng hậu và tư lịch thâm sâu. Có lẽ bao lâu nữa vị sẽ chiếc ghế thiếu tướng.
“Đại Tráng là hạt giống mà trúng lúc . Các hạng mục thí nghiệm của đều đạt cấp S và nổi bật nhất trong đám tân binh .”
Ngô Tranh trưng vẻ mặt đắc ý như thể rằng cũng thấy đúng . Ông chủ động căn dặn: “Đại Tráng, hãy cố gắng huấn luyện nhé. Ta chờ xem sự trưởng thành của .”
Thấy ông nhiệt tình nên Lê Trì cũng học theo mà nhếch miệng lộ mấy chiếc răng. ”Được thôi.”
Sau một thời gian quan sát và học tập, Lê Trì đúc kết nhiều kỹ năng sinh tồn trong xã hội loài . Một trong những cách hiệu quả để nhanh chóng hòa nhập chính là mỉm . Bất kể ở trường hợp nào, chỉ cần đối phương đang thì theo chắc chắn sẽ sai.
Lê Trì vốn dĩ ngoại hình . Khi mặt vô biểu tình thì ngũ quan tinh tế như một bức tượng tạc. Đến lúc cử động thì khiến khác cảm thấy cảnh ý vui. Ngô Tranh thấy thì tâm tình nên phát những tiếng sang sảng kèm cả tiếng vang.
Lê Trì tiếp tục học theo: “Ha, ha ha, ha.”
Ngữ điệu chẳng giống tiếng mà như đang thơ. Chứng kiến phong cách trò chuyện càng lúc càng kỳ lạ, trán của Chu Chấn quyết bắt đầu rịn một lớp mồ hôi mỏng. “Dừng, dừng một chút.”
Lê Trì đổi tên thành Đại Tráng từ bao giờ ? Hơn nữa Ngô Tranh ông tự giám sát Lê Trì làm thí nghiệm với kết quả cấp S. Điều đó nghĩa là Lê Trì âm thầm dùng cái tên Lê Đại Tráng để tham gia đợt tuyển quân mà và Lục Tích Hành hề . Cậu thậm chí còn thuận lợi vượt qua các bài kiểm tra nữa cơ đấy.
Hầu kết của Chu Chấn quyết lăn lộn. Anh lặng lẽ về phía Lê Trì. Cậu thanh niên một hồi học thì cơ mặt chút đơ cứng nên đang xoa quai hàm với vẻ mặt cực kỳ ngoan ngoãn.
Tuy nhiên tất cả chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi. Chu Chấn quyết thầm nhủ trong lòng rằng lẽ cả và Lục thiếu tướng đều Lê Trì dắt mũi một vố đau . “Chuyện tham gia tuyển quân thì Lục thiếu ?”
“Lục thiếu nào cơ?” Ngô Tranh tò mò hỏi. Ngô Tranh chỉ phụ trách công tác thí nghiệm cho dân lưu lạc nên ít khi giao thiệp với Chu Chấn quyết. Hơn nữa Chu Chấn quyết cố tình phong tỏa tin tức và xóa bỏ hồ sơ. Vì những về sự hiện diện của Lục Tích Hành chỉ và một ít cấp cao trong quân khu.
“Không gì , Ngô thượng giáo cứ làm việc .” Chu Chấn quyết nhéo nhéo giữa chân mày tiếp: “Lê Trì... chính là Đại Tráng, chuyện của sẽ chịu trách nhiệm.”
Sắc mặt trông khá tệ. Quầng thâm mắt từ mấy ngày vẫn tan hết khiến trông như một tham công tiếc việc đến kiệt sức. Ngô Tranh an ủi vỗ vai : “Vất vả cho quá, Chu thượng giáo.”
Sau khi tiễn Ngô Tranh , Chu Chấn quyết đầu và nở một nụ : “Bây giờ thể trả lời câu hỏi của , Đại Tráng?”
Ánh mắt nóng rát làm Lê Trì cảm thấy hổ. “Tôi .”
Lê Trì gập ngón tay gãi gãi cằm để tỏ đang bận rộn. Nghĩ đoạn, liếc Chu Chấn quyết một cái. Thấy sắc mặt vẫn dịu nên thử thăm dò: “Anh hỏi.”
Tuy rằng nếu hỏi thì cũng chắc nhưng rõ ràng là Lục Tích Hành hề hỏi. Lê Trì cảm thấy hài lòng với câu trả lời của chính . Chu Chấn quyết liền thấu tâm tư nhỏ mọn của Lê Trì ngay lập tức. “Vậy nếu hỏi thì sẽ ?”
Anh làm công chừng năm. Anh quá quen với việc chu giữa các đồng nghiệp và cấp nên việc đoán tâm tư của Lê Trì còn dễ hơn ăn cơm. Lê Trì cứng họng: “...”
Cá Mặn
Mỗi khi gặp câu hỏi khó trả lời thì Lê Trì tiếp tục giả vờ bận rộn. “Ai nha, tóc hình như rối , cả quần áo nữa .”
Cậu sờ đầu chỉnh trang quần áo từ đầu đến chân. Cậu ngửa mặt trời một góc 45 độ nhưng thỉnh thoảng vẫn dùng dư quang để quan sát Chu Chấn quyết. Chu Chấn quyết lúc tràn trề vẻ bi thương.
Nếu Lê Trì tham gia tuyển quân thì thể đường hoàng mang . hiện tại việc tuyển quân bày mắt và Lê Trì cũng lộ diện Ngô Tranh. Có thể việc trở thành một phần của quân khu là chuyện ván đóng thuyền.
Không khí trở nên yên lặng. Lê Trì dừng các động tác thừa thãi lục lọi trong túi áo. Cậu móc một miếng thịt khô gói trong giấy dầu. Sau một hồi do dự, Lê Trì mở lời hỏi: “Cái , ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-39-le-dai-trang-la-ai.html.]
Miếng thịt khô vốn là phần để dành cho bản . Đó là miếng cuối cùng giấu vì nỡ ăn nhưng thấy Chu Chấn quyết vẻ vui nên quyết định chia sẻ. Cho ăn chắc là cũng thôi nhỉ?
Chu Chấn quyết đang mải suy nghĩ nên khi phản ứng thì theo bản năng nhận lấy miếng thịt. “Cảm ơn nhé.”
Thôi thì huấn luyện cứ huấn luyện . Lê Trì phạm nhân nên quyền tự do lựa chọn và quyền can thiệp. Dù cũng thể cưỡng ép trói về nhà riêng .
Trong ngắn hạn thì tân binh sẽ tham gia các trận chiến nguy hiểm. Anh chỉ cần chú ý một chút để Lê Trì thương là . Những việc còn cứ đợi Lục Tích Hành trở về tự định đoạt.
Nghĩ thông suốt chuyện, Chu Chấn quyết thở phào một ném miếng thịt khô miệng nhai ngấu nghiến. “Hương vị tồi.”
Sau khi ăn quá nhiều thực phẩm chế biến bằng máy móc trong căn cứ thì một miếng thịt khô làm theo cách nguyên thủy của khu ổ chuột mang đến phong vị khác biệt. Lê Trì nuốt nước miếng cái ực. Cậu trơ mắt miếng thịt biến mất trong miệng Chu Chấn quyết mà lòng bỗng thấy hụt hẫng vô cùng. Tuy hối hận vì cho nhưng trong lòng cứ thấy sai sai thế nào .
“Tôi cũng thấy ngon mà.” Khóe mắt Lê Trì rũ xuống. Cậu vuốt bụng với vẻ mất mát nhỏ nhoi: “Giờ còn miếng thịt khô nào nữa .”
Chu Chấn quyết cần cũng Lê Trì đang tiếc hùi hụi. Thấy bộ dạng mong chờ của thì chợt thấy buồn . Anh hình như phát hiện bản chất thật sự ẩn giấu vẻ ngoài của Lê Trì.
Lê Trì giống như một tờ giấy gấp với . Nó trắng tinh tỳ vết và lấy một chút tạp sắc. Khi tưởng tờ giấy đó chỉ màu trắng và định dùng bảng màu để tô vẽ lên thì sẽ hiện thực vả mặt đau đớn. Sự trắng tinh đó chỉ là lớp vỏ bọc vì khi lật mở từng lớp bên trong thì mỗi tầng là một màu sắc khác .
Cậu giấu sâu và chẳng hề ngoan ngoãn như lời Lục Tích Hành chút nào. Chu Chấn quyết cố ý nhai thịt thật to để phát tiếng động. Quả nhiên ánh mắt u oán của Lê Trì cứ quấn quýt rời lưng . Một lúc lâu , Lê Trì thở dài thườn thượt. “Haizzz.”
“Thật cũng thèm lắm ... Hay là chúng làm kiểm tra tiếp .” Cậu cảm thấy nên đắm chìm trong nỗi đau mất miếng thịt cuối cùng nữa mà cần làm việc gì đó để đ.á.n.h lạc hướng chú ý.
Chu Chấn quyết đáp: “Không cần , hiện tại thiết nữa .” Ngô Tranh kết quả của Lê Trì đều đạt mức siêu ưu tú. Điều đó chứng tỏ hề yếu đuối như tưởng. Thậm chí trong cơ thể nhỏ nhắn lẽ còn ẩn chứa một nguồn năng lượng mà khác thể lường .
Nghĩ đến đây, Chu Chấn quyết khỏi đổ mồ hôi hột cho Lục Tích Hành. Nào là ngoan, lời, còn dễ bắt nạt nữa chứ. Ha ha, ai mà chẳng lúc lầm . Anh chỉ hy vọng khi Lục thiếu tướng trở về thì đừng quá kinh ngạc.
Chắc là đến mức đó nhỉ? Dù chính Lục thiếu tướng sẽ nảy sinh tình cảm dư thừa với Lê Trì. Việc Lê Trì chỗ trong quân khu thì đáng lẽ ngài thấy vui mừng cho mới đúng. Chu Chấn quyết thu hồi cảm xúc nghiêm nghị :
“Lê Trì, cuộc sống ở quân khu như tưởng tượng . Thậm chí nó thể coi là thống khổ. Chỉ những thể cường tráng và sức chịu đựng tâm lý cực mới thể kiên trì đến cùng.”
“Nếu chọn con đường thì sẽ ngăn cản. Còn về phía Lục thiếu thì sẽ tự giải thích với ngài .” Những gì thể giúp chỉ đến thế thôi. Còn sự phát triển đều dựa bản lĩnh của chính Lê Trì.
Mặt trời dần khuất bóng phía Tây. Mọi nhận túi vật tư cơ bản từ quân khu binh lính dẫn đến một tòa đại lâu. “Đây là ký túc xá của các bạn. Danh sách phân phòng gửi máy truyền tin, các bạn hãy tự kiểm tra nhé.”
Trong túi vật tư quân phục, máy truyền tin và một đồ dùng sinh hoạt đơn giản. Lê Trì lấy máy truyền tin đeo cổ tay. Lớp kim loại lạnh lẽo tiếp xúc với làn da khiến rùng một cái.
Binh lính chợt nhớ điều gì đó nên thêm: “ , lượng đợt là lẻ. Nghĩa là sẽ một may mắn phân phòng đơn.”
Vừa dứt lời, liền vội vàng mở máy truyền tin xem. “Ai nha, quả nhiên .”
“Tôi cũng , nhưng phòng bốn cũng lắm . Tòa nhà cao thật đấy, còn sáng sủa nữa. Nó hơn căn nhà nát ở khu ổ chuột của gấp trăm !”
“Chỉ riêng điều kiện ăn ở thôi cũng đủ để quyết tâm ở quân khu ...”
Giữa những tiếng cảm thán đó, Lê Trì nhấn mở máy truyền tin của . [Số phòng: 408] [Bạn cùng phòng: Trống]
Đôi mắt Lê Trì sáng bừng lên. Ở phòng đơn nghĩa là cần giấu cái đuôi nữa đúng ? Cậu thậm chí thể biến về nguyên hình để ngủ giường mà sợ khác phát hiện. Lê Trì bỗng thấy mong chờ cuộc sống tương lai.
Ký túc xá quân khu quá rộng lớn. Nó chỉ gồm hai chiếc giường tầng, một cái bàn và tủ để đồ. Lê Trì chọn chiếc giường gần cửa sổ. Cậu mất năm phút để cuộn chăn thành một cái ổ nhỏ thoải mái vui vẻ trong.
Gối ở quân khu cứng nên Lê Trì chọn cách ôm cái đuôi của . Cậu vòng đuôi phía thành một vòng tròn kê phần mềm mại nhất xuống đầu. Cảm giác ấm áp và xốp mịn lan tỏa khắp nơi. Thật mềm mại, giống như đang một đám mây .
Ở một diễn biến khác, Chu Chấn quyết khi xử lý xong công việc tranh thủ lúc còn sớm để một bản báo cáo. Bản báo cáo khiến đau đầu. Anh vắt óc suy nghĩ để dùng ngữ khí nhẹ nhàng nhất thuật sự thật, cuối cùng còn đính kèm thêm một biểu tượng mặt . “Hy vọng Lục thiếu tướng xem xong sẽ quá kinh ngạc.”
Viết xong, kiểm tra một nữa để xác nhận sai sót mới nhấn gửi . Đã lâu đăng nhập tài khoản cá nhân nên ngay khi Chu Chấn quyết mở giao diện lên thì một thông báo tin nhắn liền nhảy .