Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 13 Xử bọn họ
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:46:35
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai liếc . Họ đều cùng một ý niệm trong mắt đối phương.
“Tuyệt thật. Nếu Lục Tích Hành thực sự thể trốn ở cái nơi khỉ ho cò gáy , thề sẽ chổng ngược ăn phân.”
“Được . Trước tiên cứ tìm bác sĩ . Xong việc chúng lôi .”
“Đến lúc đó... Hắc hắc, hai nếm thử mùi vị mới .” Gã mặt chuột một tiếng đê tiện đẩy lão Cao một cái, “Ngươi qua bên tìm kẻ dẫn đường . Mặc kệ Lục Tích Hành sống c.h.ế.t, chúng đều cái để báo cáo với cấp .”
Lê Trì vốn dĩ định rời . Thế nhưng đột nhiên bắt một từ khóa quan trọng khiến bước chân khựng .
... Lục Tích Hành?
Cậu chậm rãi thu chân về. Lê Trì tìm một góc khuất xổm xuống, dỏng tai lên lén cuộc trò chuyện của hai .
gã mặt chuột ngay lập tức tiến về phía . Trong mắt gã tràn ngập d.ụ.c vọng hạ lưu. Gã đưa tay định sờ m.ô.n.g Lê Trì.
“Chà, thanh thuần thế , phỏng chừng là chơi hỏng ... Mông thì cong thật đấy. Đêm nay cứ làm một phát thử xem .”
Lê Trì theo bản năng né tránh cái chạm của gã. Cậu cẩn thận ngã xuống đất làm lòng bàn tay lấm lem bụi bẩn. Vạt áo vốn dĩ sạch sẽ cũng ố một mảng lớn.
“A, loại dùng m.ô.n.g kiếm cơm mà cũng trốn cơ .” Gã mặt chuột khơi dậy thú tính. Gã cảm thấy vùng bắt đầu trướng lên nên tiếp tục đưa tay vuốt ve gò má Lê Trì.
Thiếu niên ngước đôi mắt sạch sẽ thanh thấu gã. Cậu bình tĩnh đến mức một chút d.a.o động cảm xúc nào giống như một mặt hồ lặng ngắt.
Thế nhưng nơi đáy mắt thoáng hiện lên vẻ sâu thẳm. Có lẽ trong mắt thì kẻ mặt là một cái xác c.h.ế.t.
Đối diện với ánh mắt , gã mặt chuột đột nhiên tỉnh táo phần nào. Sau lưng gã rợn lên một luồng hàn ý lạnh thấu xương.
Chuyện gì thế ? Tại gã cảm thấy áp lực nặng nề từ một thiếu niên bán xác để sống?
“Làm nhanh lên. Ngươi mắng chậm mà chính ngươi cũng lề mề đấy thôi.”
Phía , lão Cao liếc về phía . Gã vòng ngón tay làm một động tác hạ lưu. Những lớp mỡ mặt gã rung lên khi gã . “Tiểu t.ử ngươi, lẽ định làm việc ngay tại đây luôn ?”
“Vớ vẩn, chính ngươi mới làm thì .”
Dù thực sự làm gì đó nhưng gã mặt chuột lúc còn tâm trạng. Gã l.i.ế.m khóe miệng định xách Lê Trì từ đất dậy.
Có gì mà sợ chứ? Đây chẳng qua chỉ là một kẻ lưu vong ở khu ổ chuột mà thôi. Biết bao nhiêu kẻ cầu xin leo lên giường của các đại nhân vật còn chẳng cơ hội. Thiếu niên gặp gã chính là gặp may để đường tắt .
Gã mặt chuột túm lấy cổ áo Lê Trì giật mạnh lên .
hề nhúc nhích.
“?”
Cá Mặn
Chuyện gì đang xảy ?
Gã gồng sức kéo thêm nữa. Lê Trì vẫn bất động mặt đất.
Lão Cao chờ đến mất kiên nhẫn nên lên tiếng thúc giục liên hồi.
Hệ thống thông gió bên trong vòm kim loại quá cũ kỹ. Cái nắng gay gắt khiến khí càng thêm khô nóng. Không gian lúc giống như một lồng hấp khổng lồ khiến con bực bội.
Thế nhưng gã mặt chuột cảm thấy cả phát lạnh. Một giọt mồ hôi lạnh chậm rãi lăn xuống từ thái dương gã.
Thiếu niên ... bình thường.
Ánh mắt cảm xúc nhưng đó sự ngây thơ vô tri. Đó là cái của kẻ bề khi quan sát một con kiến. Cậu ngó lơ hành động của gã bởi vì chỉ cần cử động ngón tay là thể nghiền nát đối phương.
Trong khí bắt đầu lan tỏa một áp lực vô hình. Nó giống như một chiếc kén khổng lồ bao bọc lấy gã mặt chuột ngừng thu nhỏ và siết chặt .
Cảm giác giống hệt như lúc gã đối mặt với những loài biến dị cấp cao!
Gã mặt chuột định buông tay để chạy trốn khỏi nơi . Tuy nhiên gã phát hiện bản thể cử động nữa. Yết hầu gã giống như một đôi tay vô hình bóp nghẹt. Gã thể thốt một câu nào mà chỉ phát những tiếng “hộc hộc” đứt quãng.
Lê Trì l.i.ế.m khóe miệng. Trong mắt hiện lên một tia vui.
Rất nhiều tên ngoại hình kỳ quái thích ăn thịt . Chúng ăn ngon lành nhưng thì thích chút nào.
Nhân loại chẳng ngon lành gì cả. Thậm chí họ còn khó nuốt hơn cả bánh mì đen của Tỷ Can.
Cậu thích gã con xí . Gã và đồng bọn chỉ quấy rầy mà còn những điều kỳ lạ.
Lê Trì hiểu hết nhưng trực giác mách bảo rằng đó lời ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-13-xu-bon-ho.html.]
Ngôn ngữ loài thật diệu kỳ. Một vài từ ngữ khi kết hợp với sẽ tạo ý nghĩa khác biệt. Ví dụ như...
“Dùng m.ô.n.g ăn cơm là ý gì?”
Theo thì con dùng miệng để ăn. Ngay cả lũ biến dị thì miệng và m.ô.n.g cũng tách biệt . Miệng dùng để ăn và m.ô.n.g dùng để bài tiết.
Tại gã dùng m.ô.n.g để ăn cơm? Chẳng lẽ loài phân hóa một nhóm chủng tộc đặc thù nào đó ?
Lê Trì quyết định cho gã xí một cơ hội để giải thích. Nếu gã thì sẽ một ngụm ăn luôn cho gọn.
Gã mặt chuột sợ đến vỡ mật. Gã dùng hết sức bình sinh mới thốt một câu xin tha đứt quãng.
“Xin... xin ... Ta sai ... Cầu xin... tha cho...”
Lúc là ban ngày và xung quanh ai. Lão Cao chờ đến phát điên nên tới quát lớn.
“Ta bảo , ngươi làm thế? Một đứa bán m.ô.n.g mà cũng trị ? Cứ trực tiếp lôi về là xong chuyện chứ gì?”
Lê Trì ngước mắt lên .
Con m.ô.n.g mà mua m.ô.n.g của kẻ khác?
Rất . Câu hỏi trong đầu tăng thêm một cái nữa.
Gã mặt chuột sắp phát điên thật .
Vị trí của gã lúc đang lưng về phía lão Cao. Cả gã cứng đờ dám cử động. Khốn nỗi cái tên lão Cao nhận điểm bất thường mà còn đổ thêm dầu lửa!
“Cầu... cầu xin ngài hãy buông tha cho ...”
“Mẹ kiếp, ngươi đang lẩm bẩm cái quái gì thế? Nói to lên xem nào. Không lẽ ngươi tiểu t.ử mê hoặc đến mức nhấc chân nổi ?” Lão Cao rõ gã đang gì nên cất tiếng đê tiện.
lúc đó, một giọng lạnh lùng vang lên từ phía .
“Các đang làm gì đấy.”
Lục Tích Hành bình thản cách đó xa. Bóng tối từ tấm kim loại phía bao phủ lấy khiến khuôn mặt trở nên mờ ảo rõ ràng.
Cả Lê Trì cứng .
Hỏng . Cậu sắp phát hiện là theo dõi .
Lão Cao thấy Lục Tích Hành thì mặt cắt còn giọt m.á.u như thấy quỷ. Toàn bộ lông tơ gã dựng lên. Hai chân gã mềm nhũn quỵ xuống đất.
“Lục... Lục thiếu tướng?! Ngài... ngài vẫn c.h.ế.t ?!”
Không chỉ còn sống mà còn chẳng lấy một vết thương. Điều quả thực là tưởng!
Lúc Lục thiếu tướng mất tích, trọng thương và đầy máu.
Khu ô nhiễm đầy rẫy những loài biến dị nguy hiểm. Chỉ một chút mùi m.á.u cũng đủ dẫn dụ vô quái vật tìm đến. Cho dù chạy thoát thì một phơi nhiễm phóng xạ cũng thể sống sót lâu!
Làm thể xuất hiện ở đây trong trạng thái hảo như thế ?!
Trong đầu lão Cao lúc chỉ còn ba chữ. Xong đời . Hôm nay bọn họ thực sự xong đời .
Ngay khi Lục Tích Hành xuất hiện, Lê Trì thu hồi bộ thở của . Cậu ngoan ngoãn im đất.
Trong mắt Lục Tích Hành, nếu chỉ cần đến chậm một bước thôi thì Lê Trì kẻ ức hiếp.
Không đúng. Cậu ức h.i.ế.p .
Rõ ràng lúc rời thì chuyện vẫn . Lê Trì vẫn còn đang ngủ ngoan ở nhà.
Vậy mà giờ đây, thiếu niên đang bệt đất với vẻ ủy khuất. Đôi mắt ướt át đầy sợ hãi. Cổ áo gã mặt chuột nắm chặt trong tay. Cả lấm lem bẩn thỉu với khuôn mặt mếu máo như sắp đến nơi.
Trái tim Lục Tích Hành thắt một nhịp đau đớn.
Được huấn luyện tại quân khu trung ương từ nhỏ và đảm nhiệm chức thiếu tướng từ năm mười bảy tuổi, trải qua hàng trăm trận chiến ở khu ô nhiễm. Lục Tích Hành thực hiện vô lựa chọn trong những tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
Chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng trả giá bằng tính mạng. Hắn bao giờ để xảy sai sót nào.
Thế nhưng ngay lúc , Lục Tích Hành cảm thấy bản phạm sai lầm. Hắn sai khi để Lê Trì ở nhà chờ đợi một . Hắn nên mặc kệ hai kẻ sống c.h.ế.t để tiêu hủy cứ điểm và máy điều tra.
Lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ ngay từ khoảnh khắc đầu tiên phát hiện sự hiện diện của chúng.