Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“----”
“Em tỉnh ! Bố ơi!”
“Bác sĩ! Bác sĩ!” Bố vội vã tìm bác sĩ.
“Con cảm thấy như thế nào ?” Mẹ.
“Anh còn đau ạ!?”
…Tại …
Mẹ ghé sát tai mà hỏi “Con cần gì ? Nói lấy cho con.”
“..tại cứu con..”
“…”
“Con cái gì .” Bố khi gọi bác sĩ.
“Đương nhiên cứu con , con là con của chúng mà. Chúng xin khi nhớ con dị ứng hạnh nhân. nếu con thì còn ăn như thế hả.”
“Anh ! Sao như thế!” Mẹ sửng sốt mà đáp .
Vậy tới lui cũng là của .
“Con yên tĩnh một chút.”
Các vị bác sĩ kịp tới liền bảo :”Xin mời nhà ngoài một lát, chúng cần kiểm tra tình hình của bệnh nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-tuan-cung-da-tim-duoc-binh-yen/4.html.]
Họ liền lầm lũi ngoài, trả cho sự yên tĩnh cùng các vị bác sĩ. Họ hỏi những câu hỏi như thường lệ, cũng nhớ trả lời như thế nào nữa. Chỉ nhớ từng gương mặt của họ ai cũng dần đang nhíu mày dần chặt và rõ ràng hơn. Tôi cửa sổ, thấy những chú chim đang bay lượn ngang qua đầy ý vị. Một chị y tá thấy thế liền tới che khuất tầm mắt và cửa kính khoá chặt .
Tôi chỉ là ngắm những thứ của thế giới thôi mà? Dù tiêu cực, cũng trầm cảm để tìm cái c.h.ế.t bằng cái cách lộ liễu như thế. Tôi tự nghĩ mà cảm thấy buồn vì hành động dễ thương của chị y tá . Nghĩ đặng nhắm mắt, bỏ ngoài tai những lời bàn luận của các vị bác sĩ mà chìm giấc ngủ. Cũng vì thế mà thể thấy gương mặt của gia đình khi họ bác sĩ bảo thời gian của còn nhiều.
Vị bác sĩ chuyên trách của cũng ở đây, ông khi thấy cũng cùng các bác sĩ còn ngoài trả cho gian yên tĩnh. Sau đó ông gặp gia đình , ông kết luận mới nhất bàn bạc.
“Tình hình của Tuân , chỉ vài năm qua tiến bộ mà thậm chí là còn đang xuống dốc. Trong những tái khám định kỳ điều chỉnh các đơn t.h.u.ố.c nhưng vẻ đều hiệu quả vì nó cho thấy bây giờ Tuân đang yếu, thậm chí sự việc sức khoẻ của còn tổn hại nặng nề hơn nhiều. Người nhà thể trình bày thêm về các biểu hiện tại nhà của Tuân , thể Tuân chỉ cần các đơn t.h.u.ố.c vật lý mà còn cần thêm cả sự can thiệp của trị liệu tâm lý.”
Không tiến bộ mà còn xuống dốc? Không chỉ là điều trị vật lý mà còn điều trị tâm lý? Tình hình của Tuân ? Họ bác sĩ nhưng thể lọt tai bất cứ điều gì. Tức là ? Tuân của chúng sẽ c.h.ế.t ư?
“Anh Tuân ở nhà biểu hiện gì Khang? Bác sĩ cần để đưa chẩn đoán kìa ạ!”
“A..Anh . Bình thường gặp Tuân nhiều, gặp đều thấy Tuân đều .. bình thường.. mà.”
“Đứa trẻ ngày đều ngoan ngoãn và trông bình thường mà. Biểu hiện mà bác sĩ là biểu hiện gì cơ?”
Bác sĩ tới đây thì lặng .
[Đây mà là gia đình ?]
“Các biểu hiện cho bệnh tâm lý. Như việc chối bỏ trị liệu, trốn tránh uống thuốc, hợp tác điều trị, ngoài còn thể là mất hứng thú, mất vị giác, rối loạn cảm xúc chẳng hạn.”-Bác sĩ chút mất kiên nhẫn mà giải thích.
Trả lời vị bác sĩ tận tâm đó vẫn chỉ là sự im lặng mang theo nhiều bối rối.
“Tôi thể chắc chắn sẽ một giai đoạn bệnh nhân sẽ tìm kiếm những sự giúp đỡ bên ngoài như chuyện đại loại khi bước sang giai đoạn tồi tệ hơn. Mong nhà suy nghĩ kĩ hơn để việc đưa phác đồ trị liệu thêm thuận lợi.” Bác sĩ bất lực và khẳng định.
Đứa trẻ những gì nhỉ. Nó từng gì . Tôi chỉ nhớ đứa bé đó chỉ luôn lặng lẽ đó trong bữa ăn, hoạt động. nó gì nhỉ. Tôi nhớ. Tôi từng để ý.. Đứa con thứ của , nó tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng . Tôi làm ngơ đứa trẻ tội nghiệp .
Em khi nào tâm sự với . Hay đúng hơn là lúc nào để em lời nào nhỉ. Tận 22 năm tại ký ức nào là em đang trò chuyện cùng gia đinh . Mình chỉ nhớ những lúc bắt gặp em đang ở nơi nào đó xa xa về phía chúng , những lúc gọi em nhỉ. Mình làm trai kiểu gì thế .