Gia Tuân cũng đã tìm được bình yên - #3

Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:34:48
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vài tuần, họ trở về và gọi xuống phòng khách vì họ bảo thứ cho . Lần khá lấy làm ngạc nhiên, vì bao họ đều để làm mang lên chứ chẳng gọi xuống nào.

Có gì đặc sắc đây?

Xuống tới nơi thì thấy bàn phòng khách bày la liệt thứ đồ lỉnh kỉnh đủ kích cỡ. Anh em trai tới và kéo chỗ chính giữa, họ ríu rít :

“Lần mua nhiều thứ đó, em xem em thích cái nào ?”

“Em cũng mua nhiều nè ạ! Có cả các món mô hình bản đặc biệt chỉ bán ở đó đấy ạ. Lắp ráp chúng cũng thú vị lắm đó !”

“Ừm, bố thấy ở đấy nhiều món khá ngon nên cũng mang về cho con một ít. Con thử xem.”

Nói họ đưa cho một hộp vuông dẹt khá to, mở thì là một hộp chocolate tinh xảo. Đây là món đặc trưng của nước C, ở đó họ loại cacao chất lượng, cũng vì thế mà chocolate họ sản xuất cũng thuộc hạng cực phẩm. Với độ đắng , độ béo và ngọt cân bằng hảo và bọc bên trong lớp chocolate tuyệt vời là một viên hạnh nhân cũng tuyệt vời kém. Nó thu hoạch thời điểm vàng của vụ mùa, chế biến khắt khe trong công đoạn. Nên tổng thể mùi vị thật sự thể chê .

Đang trong khi chìm trong suy nghĩ, bỗng qua chiếc tủ kính gần đó, trong phản chiếu hình ảnh một gầy yếu như thể chỉ cần một ngọn gió cũng đủ thổi  bay khỏi nơi và một nước da trắng lạnh nhợt nhạt kinh tởm. điểm nhấn là nụ đang treo mặt .

Tôi .

Rồi cầm lên một viên đưa miệng. Một viên nối tiếp một viên. Sau đó là một vốc và điên cuồng nhồi nhét cả một hộp chocolate miệng. Bố, , trai, em trai họ từ sự vui vẻ khi thấy lượt ăn từng viên một nhưng khi thấy tốc độ cùng lượng tăng lên, họ dần hiểu và cuối cùng là nụ của họ cũng kéo thành một đường thẳng. Những đôi mắt sững sờ đó “ăn” một cách điên cuồng mà thể thốt lên nổi một lời.

Sau khi đưa hết chúng bụng, với họ

“Con cảm ơn

Nụ từ niềm vui, thậm chí hiểu . Tôi chỉ , khoảnh khắc nở nụ , gì trong vỡ vụn. Tôi tự hỏi, liệu che giấu quá giỏi bố tới độ tuổi mắt mờ tèm nhèm để một thấy mục cần chú ý trong kết quả chẩn đoán mỗi tái khám của .

Tôi dị ứng hạnh nhân.

Cái loại dị ứng gây c.h.ế.t .

Sau khi xong, dần hiện đủ thứ mẩn đỏ, cuối cùng là gương mặt trắng trẻo chút hồng hào như ai dùng nhiều phấn hồng lên khuôn mặt , chỉ là dùng quá tay . Cổ họng , thanh quản , đường hô hấp của , những nơi mà thứ hạnh nhân qua bây giờ đang phồng rộp lên, để thở nổi nữa. Vì thiếu oxy mà vật vã, cuối cùng ngất .

Bố, , trai, em trai họ thấy cảnh tượng . Gương mặt họ phút chốc tái xanh còn giọt máu. Mẹ thì hét lên

“Tuân ơi!!!”

Anh trai và em trai thì chạy đỡ trong khó hiểu và mịt mờ.

Bố thì gào lên gọi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-tuan-cung-da-tim-duoc-binh-yen/3.html.]

Tai ù và đó là bộ những gì khi mất ý thức.

Mở mắt còn cảm thấy đau đớn nữa nhưng chỉ cảm thấy nặng nề. Nhìn xung quanh, chỉ là một mảng đen vô tận. Tối tăm, ảm đạm như cuộc đời . Tại nhỉ? Tôi làm gì để chịu cảnh như ? Là do kiếp làm gì lầm để đầu t.h.a.i ngôi nhà để trả nợ ? Hay do tự mặt đời nên ông trời đày đoạ bằng thể bệnh tật ? Vậy cũng chịu hậu quả , tại còn mất tình yêu của bố ?

À… vốn thứ đó thì gọi là mất .

Tại .

Tại ?

Tại !!???

Tôi làm cái quái gì để chịu đựng tất thảy những điều đó??

Tôi cần nữa! Ai thì mang nó ! Trả tự do cho ! Giải thoát cho ! Làm ơn!!

… Tôi xin các

Tôi khuỵu xuống, đầu đập xuống mặt nước đen ngòm chân mà ôm lấy cơ thể đang run rẩy tự chủ của một cách tiết chế. Tôi gào thét bằng tất cả sức lực . Mọi sự uất ức suốt 22 năm nay giải phóng một cách thô bạo và vô vọng. chẳng gì hồi đáp tất thảy câu hỏi của .

Sau một lúc lâu, bỗng thấy một lối sáng. Tôi cố gắng nheo mắt tới, thì thấy một cánh đồng xanh bất tận với những bông hoa màu sắc đang nhảy múa những ngọn gió. Nó lấy ánh nắng mà làm trang phục, lấy tiếng rào rạc của cỏ cây làm nhạc mà nhảy một điệu nhảy chỉ riêng nó. Thật tự do làm , thật khao khát làm .

Tôi lên, lê từng bước chân nặng nề như cột chì mà tiến về nơi đấy.

[Bệnh nhân đang dần mất nhịp tim! Mau mang máy kích điện tới đây! Mau lên]

Dần dần cố gắng tăng tốc nhưng cục chì như thể càng nặng hơn, nó càng kéo lún xuống. Đến khi nhận thì cơ thể ngập một nửa ở nước. Tôi hoảng loạn, chới với về lối sáng , nơi những cánh hoa đang gọi tên , nó đang mời gọi !

Để ! Tôi xin các !

[Nâng điện lên !! 1 nữa!!]

Tôi các là ai cả!

[Lần nữa !!!]

Thả ! Tôi sẽ cố gắng trả hết nợ nần ở kiếp mà! Làm ơn để !!!!!

[tí---tít---tít---]

Loading...