Con hẻm nhỏ ngày thường ngoài mèo hoang, quạ đen và nhân viên bếp thì ai tới, đầu tiên khách.
Thùng rác tỏa mùi mấy dễ chịu.
Con mèo tam thể béo ú một mắt nắp thùng, con mắt màu vàng còn bình tĩnh những con kỳ lạ.
Trong bếp mấy chiếc ghế gấp bằng vải bạt cứng cáp, mỗi một chiếc đủ cho bốn .
Hai đàn ông một mét chín và một mét tám co hai chân dài, hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, mắt thẳng phía bà lão đối diện lẩm bẩm, trong sự hoảng loạn mang theo vẻ thể tin mà hỏi chuyện.
“Sinh nhật con là ngày nào?”
“Ngày 11 tháng 11.”
“Tên tiếng Trung là gì ?”
“Tên tiếng Trung là Hạ Phàm, tên tiếng Anh là Fasha, vì cả lập gia đình ở nước ngoài, nên năm bảy tuổi con theo ba đến đây định cư, , con thật sự là con của …”
“Con đừng nữa!”
Fasha hé miệng, Hạ đang mắt vô định quát một tiếng, đành bất đắc dĩ im lặng.
Bà lão hai tay nắm chặt tạp dề eo, mắt mặt Fasha dời , dời nhịn lên, mắt và mũi vẫn còn đỏ hoe, mới xong.
Bà yêu con trai , bà quá thương đứa con trai út ngoan ngoãn hiểu chuyện của . Cho nên khi đứa con trai c.h.ế.t một nữa mặt, bà mừng rỡ sợ hãi.
Mừng đến mức chỉ lạy trời lạy phật, sợ là sợ khi vui mừng xong phát hiện đây là một vụ lừa đảo tập thể công nghệ cao nào đó.
Mẹ Hạ suy nghĩ một hồi, véo một cái cánh tay ông chồng già đang im lặng bên cạnh, hỏi: “Đau ?”
Nhìn vết bầm tím thứ tư cánh tay , ba Hạ mặt hổ gật đầu: “Ừ, đau.”
Fasha mà chua xót.
Còn Rethyd thì thẳng thắn hơn nhiều, khuôn mặt biểu cảm ‘xì’ một tiếng nhịn , ngay lập tức nghiêm mặt .
Nghe thấy tiếng, Fasha lén lút véo eo một cái.
Anh dám ba ? Hử!
Rethyd: … Không dám.
“Cái đó…” Mẹ Hạ do dự mở miệng, hai , Fasha và Rethyd lập tức thẳng lưng để bà , bà hỏi bao nhiêu , : “Con thật sự là con trai của ?”
“Con là.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Fasha nghiêm túc gật đầu: “Mẹ, con thật sự là con trai của .”
Mẹ Hạ: “…”
Fasha giải thích: “Giống như con , khi c.h.ế.t con cũng tại biến thành khác, mặt thì giống , nhưng màu tóc là bẩm sinh.
Còn bên cạnh con đây cũng ngoài, chính là bạn trai kiếp của con… khụ… là đối tượng con lén lút qua lưng ba , ngờ khi trọng sinh đầu tiên gặp là , Rethyd… giúp con nhiều, lẽ con gặp ba …”
Sợ tim , dám biến thành hổ thành tinh, chỉ trọng sinh.
hai từ mới mẻ ‘trọng sinh’ và ‘bạn trai’ đủ để hai vợ chồng tiêu hóa nửa ngày.
“…………”
Đứa con trai út của họ qua đời ba năm, nay trở về.
Trở về thì thôi , còn dắt theo một đàn ông?!
Đừng là Hạ biểu cảm trống rỗng như đang du hành ngoài vũ trụ, ngay cả ba Hạ luôn vững như núi Thái Sơn cũng chút phản ứng kịp.
Cuối cùng hai vợ chồng già đối diện Fasha và Rethyd một lúc lâu, Hạ cẩn thận Fasha, thăm dò : “Cái đó, con trai?”
Fasha : “Dạ!”
Mẹ Hạ: “Hay là đưa con xét nghiệm cái D gì đó A?”
Rethyd chen một câu: “DNA.”
Mẹ Hạ vội vàng gật đầu, “ đúng, DNA.”
“Mẹ, con là trọng sinh, cái đó vô dụng.” Fasha bật , sợ xét nghiệm m.á.u khớp với gen của hai vợ chồng, chỉ sợ xét nghiệm xong thấy là , nó, m.á.u hổ! Lại dọa bác sĩ sợ c.h.ế.t khiếp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-ton-nghiem-dau/chuong-74-chang-re-nay-sieu-vua-long.html.]
“Cũng đúng…”
Mẹ Hạ gì, Fasha liền sang ba .
Ba khoanh tay ngực, khuôn mặt già nua luôn nghiêm nghị, khiến cảm thấy lúc khó khăn luôn thể đưa chủ ý, khí phách đàn ông. “Ta thì nghi ngờ con là con trai , đến bếp, nhận .” Ba Hạ .
Fasha giật , ông : “Ta chỉ là ngờ con tìm một…” Ông liếc mắt Rethyd, “Đối tượng là nam.”
“…”
Ờ.
Hóa là vướng ở chỗ .
Fasha điên cuồng hiệu bằng mắt cho Rethyd, đàn ông vẫn luôn ẩn bên cạnh, khuôn mặt trẻ con tinh xảo nhưng lạnh lùng đầu tiên căng thẳng một cách nghiêm túc, hướng về phía ba Hạ nghiêm mặt : “Con và Fasha quen mười năm, là nhất thời bồng bột, tình cảm định.”
Hai vợ chồng già cũng bất giác nghiêm túc theo, bước khí bố vợ vợ xem xét con rể, cũng ho khan chỉnh tề, Hạ nhất thời cũng nhớ hỏi gì, mặt ông chồng.
Mẹ Hạ: Tôi hỏi gì đây?
Ba Hạ:
Mẹ Hạ: …
Nhìn thấu ánh mắt của ba , Fasha lặng lẽ che mặt.
Không còn cách nào, Hạ do dự một hồi, theo bản năng hỏi câu kinh điển đó: “Cậu làm nghề gì? Có nhà —”
“Có.”
Đôi đồng t.ử xanh biếc như của trẻ con nheo , đàn ông với khuôn mặt tràn đầy sự ưu tú và tự tin nhếch khóe môi: “Chào bác trai bác gái, cháu tên là Rethyd. Don. Inovic, từng là vận động viên, tạm thời giành huy chương vàng, bạc và một giải thưởng, khi giải nghệ tạm thời mở một quỹ hội, tiện thể làm nhân viên kiểm lâm bán thời gian ở khu bảo tồn Siberia, ở Mỹ mấy căn hộ ở trung tâm các thành phố khác , ngoại ô một biệt thự để nghỉ dưỡng, bên Nga còn …”
“Xe vì lái nên mấy chiếc, thu nhập hàng năm , năm mười lăm tuổi nhất kiến chung tình với con trai của hai bác là Fasha, theo đuổi bảy năm, giữa chừng vì… hai bác cũng . Cháu tưởng Fasha gặp bất hạnh, đến Siberia, ngờ vô tình gặp .”
“Ờ, theo, theo đuổi mấy năm?”
“Bảy năm. Fasha là mối tình đầu của cháu.”
“…”
Cuối cùng Rethyd ba Hạ, : “Sau khi cầu hôn, chúng sống chung một năm, trong quá trình sống chung cảm thấy hợp nên quyết định nắm tay hết cuộc đời, hy vọng hai bác thể chấp nhận cháu.”
Ba Hạ: “…”
Ưu tú, thật sự quá ưu tú!
Ưu tú đến mức cứ như đang mơ !
Đột nhiên một đàn ông xuất , kinh nghiệm sống, ngoại hình, tài năng và tài sản xuất hiện mặt đủ khiến hai vợ chồng thường cảm thấy kinh ngạc, nhưng tuyệt đối ngờ một trai như thích con trai họ, còn là mối tình đầu, còn bảy năm!
Còn khi sinh ly t.ử biệt vẫn cầu hôn và ở bên !
Tuy đối với cha , con cái vĩnh viễn là tuyệt vời nhất trong lòng, nhưng mà… ánh mắt ba Hạ nghi hoặc, dùng giọng điệu thể tin nổi hỏi tiếng lòng của Hạ.
Ông : “Cậu trúng điểm nào ở con trai ?”
Fasha: “…” Ba, ba đúng là ba ruột của con.
Mà Rethyd, cái tên rõ ràng tính tình , miệng độc, chỉ mặt là còn xem thế mà còn diễn mặt ba , khẽ mỉm , :
“Lúc mới gặp cảm thấy thích , ở cũng .”
“Sau cảm thấy dù ở , cũng đều thích.” “…”
Ghê tởm!
Mặt nhăn vì ghê tởm, Fasha những lời vẻ lớn của tên làm cho buồn nôn rùng , mà ba Hạ còn rể tương lai của họ chỉ mặt là xem , im lặng một lát, nắm lấy tay Rethyd.
“Con ngoan!”
Nụ của Rethyd càng tươi hơn: “Ba, .”
Anh xem ngọt kìa, hừ hừ. Fasha nghĩ, năm đó lão t.ử cũng cái mặt lừa!
“ Tác giả lời :.
Sắp 5-1 ha ha ha ha cuối cùng cũng thể về nhà ha ha ha!
Vui vẻ! ”