Giả Gái Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Gặp Phải Bạn Trai Cũ - Chương 2: Sự thật về “cái chết” của tôi

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:07:47
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Gì cơ? Tôi bật dậy, thốt lên đầy kinh ngạc: “Sao thể chứ! Tôi c.h.ế.t hồi nào?”

 

Cho đến khi Thính Dục chằm chằm , mới nhận lỡ lời.

 

“Hà hà, xúc động quá nên nhầm. Ý là mối tình đầu của c.h.ế.t khi nào?”

 

Tôi khẽ kéo tà váy, ngượng ngùng xua tay. Thính Dục rủ mắt: “Một ngày của một năm , đột nhiên biến mất, tìm thế nào cũng thấy.”

 

Cái quái gì ? Chẳng đá ? Tôi định mở miệng phản bác thì một câu của chặn .

 

“Một ngày nọ, tìm thấy trong nhà một bản chẩn đoán ung thư dày giai đoạn cuối và một bức di thư.”

 

Khi câu , đôi mắt tràn đầy bi thương, trông yếu ớt như thể sắp tan vỡ. Ách... nên giải thích với thế nào rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm đây? Đó là do ông bác sĩ vô lương tâm chẩn đoán sai mà thôi.

 

Trước ngày chia tay, thấy khỏe nên khám, bác sĩ phán ung thư giai đoạn cuối. Tôi sợ đến mức đờ , nghĩ sắp c.h.ế.t nên sẵn cả di thư. Đến hôm họ mới báo là chẩn đoán nhầm. Chưa kịp tính sổ với bệnh viện thì Thính Dục tìm đến ép rời xa con trai bà . Lúc đó đầu óc hỗn loạn quá nên quên khuấy mất việc thu dọn tờ giấy .

 

“Ung thư cũng chắc c.h.ế.t, thấy t.h.i t.h.ể mà, vẫn còn sống thì ?” Tôi cố gắng khơi dậy niềm hy vọng trong lòng .

 

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu: “Tất nhiên tin, nhưng khi tìm thì chị gái cũng rằng mất .”

 

Cái gì? Khương Lê dám bảo là c.h.ế.t ?

 

Sau khi ngẩn gọi điện cho Khương Lê, mới phát hiện kẻ đầu sỏ gây chuyện chính là .

 

Hồi Thính Dục đá, đau khổ khôn cùng, suốt ngày rú rú trong phòng lóc đến hoa mắt chóng mặt, cơm chẳng buồn ăn. Lúc Thính Dục tìm đến cửa, vốn chẳng rõ Khương Lê hỏi về ai, chỉ thấy phiền phức nên thuận miệng gào lên: “C.h.ế.t !”

 

Thế là Khương Lê với Thính Dục rằng c.h.ế.t. Hai chị em từ nhỏ đ.á.n.h chí tử, rủa đối phương c.h.ế.t nhiều đếm xuể, trình độ diễn kịch than còn cực kỳ nhập tâm. Hồi bé chúng lừa ít , nên chẳng trách Thính Dục tin sái cổ.

 

Nhìn dáng vẻ bi thương của Thính Dục, chột khôn xiết. Đang do dự nên thú nhận , thì hình ảnh lấy d.a.o kề cổ hiện trong đầu. Cuối cùng, quyết định làm một tâm, nghĩa chính ngôn từ từ chối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-gai-di-xem-mat-ai-ngo-gap-phai-ban-trai-cu/chuong-2-su-that-ve-cai-chet-cua-toi.html.]

“Thế thì thôi . Người c.h.ế.t thể sống , Thính vẫn nên về phía thì hơn.”

 

thực sự nhớ .”

 

Một cú “bóng thẳng” của Thính Dục khiến mặt đỏ bừng trong nháy mắt. Tên từ bao giờ trở nên hổ như thế chứ?

 

“Anh nhớ cũng vô ích, c.h.ế.t , âm dương cách trở, hai thể nào .” Tôi tiếp tục sức khuyên nhủ.

Trang Thảo

 

“Tôi chứ. Tôi từng thử theo , nhưng nào mạng cũng lớn nên c.h.ế.t .” Thính Dục thở dài nặng nề.

 

“Anh còn định tự sát ?” Tôi sợ đến mức run cầm cập.

 

mặt Thính Dục đầy vẻ bất cần: “Đêm qua cũng định , nhưng thấy ảnh môi giới gửi tới, nỡ. Cô trông quá giống , quyết định đến một cái mới c.h.ế.t.”

 

Không , đại ca ơi! Thời đại nào còn chơi trò tự t.ử thế .

 

“Thính Dục, bình tĩnh !” Tôi sợ hãi nắm chặt lấy tay . Thật là nghiệp chướng mà, yêu đương kiểu gì mà suýt chút nữa đưa chầu ông bà thế .

 

“Không , thể thấy một gương mặt giống một nữa, mãn nguyện lắm .” Nói xong, Thính Dục dậy, trưng bộ mặt khảng khái chịu c.h.ế.t: “Cảm ơn Khương tiểu thư, hôm nay đến đây thôi, .”

 

Cái điệu bộ đó của mà là về ? Rõ ràng là tự t.ử mà! Tôi vội vàng giữ : “Không , Thính, chúng thương lượng một chút.”

 

Thôi kệ . Tôi nghiến răng: “Tôi đáp ứng , lúc nào nhớ cũ thì cứ đến tìm , để cho thỏa thích.”

 

Chẳng qua là giả gái thôi mà, một lạ hai quen... Coi như là cứu làm phúc .

 

Kể từ đó, Thính Dục năm bảy lượt hẹn ngoài. Khương Lê trang điểm cho đến phát phiền, còn mỉa mai hỏi sở thích đặc biệt gì , khiến tức đá chị một cước. Hậu quả là chị dỗi thèm giúp nữa, đành đeo khẩu trang gặp Thính Dục.

 

Vừa mở cửa ghế phụ xe, Thính Dục mím môi đầy vẻ vui. Tôi ngơ ngác chớp mắt: “Sao thế?”

 

“Tại đeo khẩu trang?” Ánh mắt chằm chằm, đầy dò xét.

Loading...