Giả Gái Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Gặp Phải Bạn Trai Cũ - Chương 1: Cuộc xem mắt định mệnh
Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:07:06
Lượt xem: 24
Editor: Trang Thảo.
Trong quán cà phê, Thính Dục diện bộ vest đen lịch lãm, phong thái thong dong tiến về phía . Bờ vai rộng, eo thon cùng đôi chân dài miên man trong bộ đồ công sở trông thật quyến rũ, khiến đến ngây . Nếu là một năm , nhất định nhào tới ngay lập tức.
Bởi vì khi đó, Thính Dục là bạn trai . Còn hiện tại, chỉ là một gã đàn ông giả gái chị xem mắt. Trớ trêu , đối tượng gặp chính là yêu cũ.
“Chào Khương tiểu thư, là Thính Dục.”
Hắn lịch sự chìa tay . Tôi bóp nghẹt giọng, đôi mắt dịu dàng: “Chào Thính, là Khương Lê.”
Trang Thảo
Thính Dục nhướn mày, ánh mắt sâu thẳm quan sát : “Khương tiểu thư .”
là đồ tồi. Vừa chia tay một năm xem mắt, còn con nhà với ánh mắt sắc lẹm như thế. Tôi bực lườm một cái: “Cha sinh , Thính đố kỵ cũng vô ích.”
Thính Dục khựng bật : “Khương tiểu thư thật khéo đùa.”
Thấy điệu bộ cợt của , nổi nóng, chống cằm nở nụ ác liệt: “Anh Thính, là xem mắt thì xin thẳng luôn.”
“Tất nhiên , mời Khương tiểu thư cứ tự nhiên.”
Tôi đắc ý, trực tiếp sư t.ử ngoạm: “Sính lễ tám triệu tám trăm nghìn. Ba căn biệt thự tên . Con cái sinh theo họ .”
Nói xong, khoanh tay chờ đợi, thầm nỗi đau của đối phương. Nếu điều kiện mà còn cưới vợ thì thề sẽ theo họ .
“Không vấn đề gì, hai đăng ký kết hôn nhé?”
Thính Dục khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy ý . Gì cơ? Tên chẳng hành động theo lẽ thường chút nào ? Để bạn trai cũ biến thành rể, vội đổi giọng: “Ngại quá, đùa thôi.”
“ hề đùa.” Thính Dục nhướn mày, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-gai-di-xem-mat-ai-ngo-gap-phai-ban-trai-cu/chuong-1-cuoc-xem-mat-dinh-menh.html.]
Xong đời . Chẳng lẽ sắp gọi yêu cũ là rể ?
Thính Dục là đàn khóa của thời đại học, chúng bên suốt sáu năm. Ngày khai giảng năm nhất, một quả bóng rổ của đập trúng đến ngất xỉu và trẹo chân. Vì áy náy, lo luôn ba bữa cơm cho , ngày ngày cõng học, giúp giặt giày, giặt quần áo. chuẩn một “bảo mẫu” cần mẫn.
Sau đó, thừa cơ tỏ tình với bằng bài hát Mối Tình Đầu. Đến tận bây giờ, vẫn nhớ câu hát đó: “Từng phút từng giây đều mong ngóng gặp em, lặng lẽ chờ cũng chẳng một lời oán than.”
Sau khi yêu , mới tất cả đều là âm mưu của . Hắn yêu từ cái đầu tiên nên mới bày trò để tiếp cận. cũng chẳng với rằng, thực lúc đó xỉu là vì hạ đường huyết, chẳng liên quan gì đến quả bóng của cả. Trong tình yêu, “mưu mô” gọi là gian xảo, mà gọi là nỗ lực từ hai phía.
Truyện dịch của Góc Đam Mỹ Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại dammy.me. Các bạn tại dammy.me để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰
Chúng cứ thế đồng hành qua những năm tháng thanh xuân xanh ngát. Tốt nghiệp xong, vì mà ở thành phố A. Tiếc là đời thường ca ngợi tình yêu nhưng khó lòng chấp nhận tình yêu của chúng . Để tránh rắc rối, cả hai luôn yêu trong bí mật.
một năm , chúng vẫn cha chia rẽ. Mẹ Thính Dục lấy cái c.h.ế.t đe dọa, ngay hôm gửi tin nhắn chia tay cho . Tôi khác với , lớn lên trong gia đình đơn , d.ụ.c vọng kiểm soát con trai cực kỳ mạnh mẽ. Còn thì công khai xu hướng tính d.ụ.c với gia đình từ cấp ba, cha ban đầu dù đau khổ nhưng cuối cùng vẫn thấu hiểu.
Mẹ từng : “Tình yêu là sự phù hợp giữa linh hồn với linh hồn, chứ sự trói buộc giữa giới tính với giới tính.” Câu nhớ mãi quên.
Tôi may mắn vì gia đình khai sáng, nhưng ai cũng nghĩ . Thế nên trách Thính Dục. Giữa chúng chỉ là thiếu chút duyên phận mà thôi. ngờ lòng đổi nhanh thế, chia tay một năm chuẩn lấy vợ, còn gấp gáp đòi đăng ký kết hôn ngay. Hừ.
“Khương tiểu thư còn lo ngại điều gì ?” Thính Dục khẽ gõ lên bàn.
Tôi giật tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Đôi mắt đen láy của khiến tim hẫng một nhịp. Quả nhiên, đôi mắt dù ở thời điểm nào cũng đều sức hút mãnh liệt với .
Tôi hắng giọng: “Anh Thính vội vã cưới như , lẽ nào là yêu từ cái đầu tiên?”
Đáy mắt thoáng nụ : “Không . Là vì cô trông giống mối tình đầu của .”
Tôi chột . Chẳng lẽ nhận ? tay nghề trang điểm của Khương Lê đỉnh lắm cơ mà. Đến lão già góa vợ hai mươi năm ở sát vách khi thấy còn thổi sáo trêu ghẹo, Thính Dục lý nào nhận .
Nghĩ , lấy bình tĩnh, mỉa mai: “Vậy là Thính coi như vật thế ?”
Ánh mắt chợt hiện lên nỗi u buồn: “ . Vì c.h.ế.t , kiếp thể gặp nữa. Chỉ thể tìm một giống để vơi bớt nỗi nhớ thương.”