Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:52:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Yên tâm?
Kỷ Trần bỗng nhiên phát hiện, lâu kiểu ngày tháng thảnh thơi lo nghĩ gì như .
Mấy cái kiểu “Sáng rượu sáng say” sớm chỉ còn là chuyện xưa.
Kỷ Trần vẫn im lặng gì mà chỉ lặng lẽ uống rượu.
Lê Uyên thì vẫn tiếp tục : “Hắn thể trở về, chính là vì… ở chỗ để một đôi mắt. Mà , chính là đôi mắt đó.”
Câu quả thực chơi, năng lực thu thập tin tình báo của Lê Uyên đúng là cấp độ SSR.
Cái gì cũng thể , hơn nữa thích nhất là khác lạnh run.
Kỷ Trần ngừng hồi lâu, mới hỏi: “Hắn chuyện ngươi với Tiểu Tuyết ?”
“Biết chứ.”
“Biết á?”
“ với là thích Vô Khê, là để đ.á.n.h lừa đối phương.”
“Hắn cũng tin?”
Kỷ Trần vẫn tin.
Lê Uyên vẻ hiểu , xua xua tay: “Ngươi đừng thấy t.ử thứ ba của ngươi giỏi giang mà tưởng lanh lẹ, thật … EQ của còn thấp hơn ngươi.”
“Tuy ngươi dạy cái gì hồn, nhưng cái EQ thấp lè tè thì đúng là truyền thừa nguyên xi.”
“Cho nên với Vô Khê chẳng gì, chỉ nghĩ là đang diễn trò.”
Kỷ Trần: Cảm ơn ngươi nhiều nha.
“Gì mà thấp hơn ? Ngươi đừng lấy cái thằng đầu óc ch.ó đó so với ? Ta giỏi hơn bao nhiêu chứ!”
“Hai các ngươi…”
Lê Uyên mỉm mỉm: “Tám lạng nửa cân.”
“Hắn nửa cân, ngươi tám lạng. Há há.”
Kỷ Trần đột nhiên nghẹn họng, chẳng buồn gì nữa mà cũng định phản bác, chỉ cúi đầu tiếp tục uống rượu.
Từ đó, hai ai gì thêm cứ thế im lặng.
Kỷ Trần một ly một ly uống, uống đến thấy rót từng ly phiền phức quá, bưng nguyên bầu rượu lên tu luôn cho lẹ.
Trong lòng vẫn còn đang lo lắng.
Tuy mấy ngày Quý Đồng sẽ đến, nhưng liệu thật sự thể yên lòng ?
Trước đây ghét nhất bận tâm chuyện khác. Ngoại trừ việc vì dạy t.ử mà lo gần c.h.ế.t thì mấy chuyện khác đều mặc kệ.
Giờ thì đám t.ử nuôi lớn cả , bay tứ tán hết thế mà vẫn lo cho tụi nó.
Kỷ Trần đầu đám t.ử ngang qua môn phái, trầm tư lâu.
đầu óc trống rỗng.
---
Ba ngày , vòng hai của cuộc thi đại bỉ t.ử bắt đầu.
Vì Nguyễn Hiểu Lộ loại, nên nàng cưỡng chế rời khỏi Tuổi Hành Sơn.
Kỷ Trần đuổi . Đây là do Tuyết Vô Khê đặc cách cho ở .
Lý do công bố với bên ngoài là: Chưởng môn Vô Cực Tông đặc quyền giữ một đồng môn bên , dù loại cũng cần rời .
Chuyện khiến Phó Trường Canh ngơ ngác như vịt lạc đàn, nhưng đây là do Tuyết Vô Khê sắp xếp nên cũng gì.
Dù cũng rõ là Kỷ Trần phận đặc biệt. Tuy cụ thể là ai, nhưng chắc chắn là nhân vật lớn.
Vì khi vòng hai bắt đầu, khán đài ngoại điện, ngoài các trưởng lão thì chỉ mỗi Kỷ Trần là t.ử đó.
Mà Kỷ Trần cũng xem.
Cậu giờ còn tâm trạng xem ai thắng ai thua, dù ai thắng thì cuối cùng cũng là cầm kiếm lên.
Vì chỉ mới thể g.i.ế.c Quý Đồng.
Đó là chuyện mệnh định.
Nếu lỡ tay tạo ma đầu, thì cũng chính tay kết thúc .
Cậu đến đây hôm nay, chỉ vì xem Phó Trường Canh.
Cậu mong thằng nhỏ thua cho lẹ, để còn kéo nó khỏi nơi thị phi .
mà Phó Trường Canh chí tiến thủ!
Nó đem cái chiêu “Trảm Xuân Ngân” mà dạy, luyện đến mức thuần thục như thuộc lòng bản cửu chương!
Thậm chí còn thể phát kiếm khí mang thuộc tính băng lạnh.
Mới chỉ là tu vi Kết Đan sơ kỳ mà đè bẹp một đối thủ Nguyên Anh sơ kỳ rụng hết răng.
Không hổ là đứa linh căn đơn, thiên phú , dạy một là hiểu.
Xem đây Tuyết Vô Khê nghiêm túc dạy, hoặc là thời gian dạy.
Thằng nhóc đúng là hạt giống , khi còn kế nghiệp Tuyết Vô Khê cũng nên.
Phó Trường Canh càng đ.á.n.h càng , Kỷ Trần thấy lo.
Sớm thế thì khỏi dạy!
Giờ thì , cho nó cũng .
Chưa kể Tuyết Vô Khê còn mượn phận t.ử truyền của Phó Trường Canh để giữ , thì càng dễ gì mà thoát .
Kỷ Trần chỉ còn âm thầm cầu nguyện:
—— Mong thằng nhỏ đen đủi một chút, vòng rút trúng đối thủ là tu sĩ Hóa Thần kỳ mạnh hơn cả Nguyên Anh kỳ, để loại sớm còn giữ mạng.
đời đúng là chẳng như mơ, nó rút trúng… Nguyên Anh kỳ.
Mà đối thủ là… Nguyễn Dật Thần.
Khi kết quả rút thăm công bố, Phó Trường Canh liền chủ động tìm Nguyễn Dật Thần.
tìm mãi thấy, như thể cố tình trốn .
Cũng giống như đêm hôm đó cùng uống rượu, từ lúc Phó Trường Canh say bí tỉ thì thái độ của Nguyễn Dật Thần đột nhiên trở nên tránh né rõ rệt.
Cứ như thể hai làm chuyện gì đó khuất tất.
Mà cái cảm giác cũng lý do.
Bởi vì mấy ngày nay, hai ở cùng một khách điếm, chung một phòng.
Ban đầu Nguyễn Dật Thần ở với , nhưng khi Hiểu Lộ loại, chuyển sang ở chung với Phó Trường Canh.
Chủ yếu là vì Phó Trường Canh ngại dám ngủ cùng Kỷ Trần. Dù là tiền bối, làm thể ngủ cùng tiền bối một giường ?
Thế là đành chung với Nguyễn Dật Thần.
Nguyễn Dật Thần cũng phản đối mà đồng ý ngay.
Khách điếm thì nhỏ xíu, t.ử dự thi thì đông, phòng ở kiểu “cháo ít đông”, chỗ ngủ là may , thì cắm trại ngoài trời ngủ núi như mấy đứa khác.
Vì tìm thấy Nguyễn Dật Thần, Phó Trường Canh chỉ đành chạy đến tìm Kỷ Trần than thở:
“Tiền bối, hôm đó uống say linh tinh gì …? Hắn hình như ban ngày cứ né hoài, chẳng thấy bóng dáng , cứ như đang trốn đó…”
Kỷ Trần đang ngủ ngon giường, Phó Trường Canh đ.á.n.h thức , còn câu hỏi y như oán phụ thế .
Kỷ Trần giận, ngược còn hỏi:
“Ngươi tìm làm gì, chẳng lẽ coi trọng ?”
“Đâu !” Mặt Phó Trường Canh đỏ bừng lên như hai trái cà chua, vội vàng giải thích: “Chỉ là… vì sắp đấu với nên bàn bạc , để còn nắm tình hình…”
Kỷ Trần bằng ánh mắt mấy đắn: “Thật á? Vậy ngươi đỏ mặt làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-48.html.]
“Không… … đỏ mặt …” Phó Trường Canh càng càng líu cả lưỡi.
Kỷ Trần vốn dĩ chẳng hứng thú với mấy chuyện tình cảm , cũng nhạy cảm lắm.
Phó Trường Canh biểu hiện rõ rành rành như , mà nhận thì đúng là mù thật .
Thôi thì cũng dễ hiểu, Nguyễn Dật Thần lớn lên tuấn tú thanh thoát, của là đại mỹ nhân, thì chắc chắn cũng tệ.
Đa phần đều thiện cảm với cái , huống hồ Nguyễn Dật Thần chỉ mà thực lực cũng chẳng tầm thường.
Còn trẻ mà tu luyện đến Nguyên Anh trung kỳ.
Tư chất chắc chắn kém.
Chỉ là nhân phẩm thì… chắc đúng là vấn đề, đầu óc ngắn hạn một tí, thành phạm sai lầm.
Kỷ Trần mới nhắc nhở nhẹ, liền hiểu vấn đề, còn đầu . Có lẽ chỉ là nhất thời hồ đồ thôi.
Mà rõ ràng Phó Trường Canh đối với cũng ý.
Vậy thì chi bằng tác hợp cho xong.
Kỷ Trần dùng linh lực dò xét một vòng, xác định vị trí của Nguyễn Dật Thần, rõ chỗ đó cho Phó Trường Canh .
Phó Trường Canh cảm ơn rối rít, huýt sáo vui vẻ y như một thiếu nữ đang yêu.
Kỷ Trần đột nhiên cảm thấy hôm đó ngăn Nguyễn Dật Thần , khi thành thừa thãi.
Chi bằng để hai đứa nó phát sinh thật luôn thì về còn làm đám cưới.
---
Sườn núi Tuổi Hành Sơn.
Một trai áo xanh dáng cao gầy, thần thái thanh tú đang luyện kiếm.
Hắn cầm kiếm một tay, ảnh thoắt ẩn thoắt hiện giữa rừng cây, động tác nhẹ nhàng như gió lướt.
Mỗi bước qua, lá cây bay lên, luồng kiếm khí lạnh băng cuốn lên trời, như hoa tuyết rơi lả tả, chầm chậm đáp xuống mặt đất.
Cũng rơi cả lên vai áo .
Nguyễn Dật Thần luyện xong kiếm buổi sáng, đang định nghỉ một lát thì bỗng cảm thấy ánh mắt đang từ trong rừng.
“Ai đó?”
“Ta… là đây, Dật Thần.”
Phó Trường Canh từ gốc cây chậm rãi bước , mặt ngượng ngùng: “Sợ ảnh hưởng ngươi luyện kiếm nên chỉ một lát…”
“Trường Canh?”
Nguyễn Dật Thần thấy tới là Phó Trường Canh thì nét mặt căng thẳng.
“Ngươi đến tìm … chuyện gì?”
Từ đêm hôm đó uống rượu cùng , hai còn gọi là “Phó ” “Nguyễn ” xa cách nữa, mà gọi thẳng tên .
“Là vì… hai rút trúng mà, tìm ngươi bàn bạc một chút, ?”
“Được… chứ.”
Nguyễn Dật Thần tuy đồng ý nhưng trông dứt khoát.
Hắn sợ nếu luận bàn , Phó Trường Canh sẽ thấu chiêu thức của , tới lúc tỷ thí thật thì sẽ đ.á.n.h bại.
Vốn dĩ, đến đây là để tranh lấy chức quán quân.
Vì môn phái nhỏ, yếu, t.ử mới mất thêm trong bí cảnh , nên đang bờ vực đá khỏi sáu đại tiên tông.
Chưởng môn gửi gắm bộ hy vọng . Nếu giành thứ hạng cao thì Thanh Diễn phái sẽ càng ngày càng lụn bại.
Hắn chỉ gánh vác hy vọng của bản , mà còn cả hy vọng của phái.
Nếu thể dựa chuyện kết làm đạo lữ với Phó Trường Canh để tạo cơ hội cho môn phái, thì chỉ còn cách làm đủ thủ đoạn để tiến xa nhất thể.
Cho nên khi luận bàn với Phó Trường Canh thì Nguyễn Dật Thần cố tình giữ thực lực.
Thậm chí chẳng tung chiêu gì, chỉ c.h.é.m vài kiếm cho .
Còn Phó Trường Canh thì ngược , chơi hết , tung hết bài tẩy, đến cả chiêu “Trảm Xuân Ngân” mà Kỷ Trần dạy cũng đem xài luôn.
Một chiêu tung , tuy đến mức c.h.é.m đứt cả rừng cây như Kỷ Trần nhưng ít nhất cũng đốn ngã mười mấy gốc.
Nguyễn Dật Thần sững .
Hắn từng thấy Kết Đan kỳ nào, mà là sơ kỳ, thể tạo kiếm khí mãnh liệt đến .
Đây giống chiêu thức của Kết Đan kỳ chút nào!
Nếu như , Phó Trường Canh đúng là đối thủ khó nhằn.
Ít nhất, là một vật cản to đùng đường giành giải nhất.
Phải nghĩ cách…
Làm bỏ cuộc, hoặc thể thi đấu.
Hạ dược? Hạ độc?
Hay là… lúc ngủ thì tay…
Trong đầu Nguyễn Dật Thần nghĩ những ý niệm đen tối đó, chẳng để ý gì đến chiêu tiếp theo của Phó Trường Canh.
Hắn vội tránh, nhưng vẫn trúng.
—— Cánh tay kiếm khí của Phó Trường Canh làm thương.
Vết thương kéo dài từ vai xuống tận cánh tay, hai mươi centimet.
Như thể ai dùng d.a.o x.é to.ạc cánh tay , m.á.u tuôn ngừng, nhuộm đỏ cả cánh tay.
Nguyễn Dật Thần đau đớn ôm lấy tay, khẽ rên một tiếng.
“Á, xin !”
Phó Trường Canh thấy lỡ tay gây họa thì hoảng hốt thu kiếm lao tới cạnh Nguyễn Dật Thần.
Khi thấy vết thương đáng sợ , vô cùng áy náy, lập tức móc t.h.u.ố.c từ trong túi đắp lên vết thương.
Thuốc nhanh cầm máu, nhưng vết thương vẫn khép .
Phó Trường Canh lôi thêm băng vải từ túi trữ vật , xin rối rít, tay chân luống cuống quấn lên cho .
Rõ ràng là hoảng lắm.
Gương mặt cũng đầy lo lắng và hối .
Nguyễn Dật Thần chẳng lời nào, chỉ im lặng thiếu niên tay chân vụng về đang cẩn thận băng bó cho .
Không tại , thấy thiếu niên thật đáng yêu.
Ngay khoảnh khắc đó, mấy ý nghĩ đen tối trong đầu như tan biến sạch sẽ.
Hắn vẫn luôn hại Phó Trường Canh nhưng cứ các yếu tố khác phá hỏng.
Trước đây vì cứu , vì tồn tại trong môn phái nên từng làm ít chuyện tồi tệ.
bao giờ do dự cảm thấy áy náy.
Chỉ riêng với Phó Trường Canh là tay nổi.
Thật , đêm hôm đó khi Kỷ Trần tới, sớm cởi quần áo của Phó Sao Hôm , nhưng cứ chần chừ mãi động thủ.
Cho dù lúc đó Kỷ Trần gõ cửa thì thể mở. Vì một khi mở cửa, phát hiện thì nguy hiểm sẽ tăng lên.
vẫn mở.
Sau khi Kỷ Trần dạy dỗ, cũng còn dám ý đồ gì nữa, thậm chí còn cố tình tránh mặt Phó Trường Canh.
Tại chứ?
Trước giờ từng cảm giác kiểu .
Rõ ràng, hai chỉ mới quen bao lâu.
Nguyễn Dật Thần cảm thấy Phó Trường Canh trong lòng … khác biệt với những khác.