Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:52:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Dật Thần chằm chằm Kỷ Trần đ.á.n.h giá một hồi lâu, mang theo mùi rượu, thấp giọng quát lớn: “Ngươi thích nàng, lúc cái gì mà cưới nàng làm gì? Ngươi hôm nay nàng vì ngươi mà ở đây suốt cả đêm chuẩn chuyện hôn sự ? Giờ thì ngươi hứng thú với nàng, ngươi nàng làm đây?”

 

“Cái …”

 

Kỷ Trần ngờ kế hoãn binh lúc bịa khiến đối phương lún càng sâu.

 

Cũng trách thôi.

 

Cậu bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như khi Tuyết Vô Khê đầu tiên thổ lộ với thể dứt khoát từ chối rõ ràng thì lẽ cũng sẽ mà phi thăng.

 

“Xin , là sai…” Kỷ Trần cũng làm gì hơn, chỉ thể cúi đầu nhận .

 

“Xin cũng vô dụng, ngươi rõ ràng với nàng tự xin nàng.”

 

Kỷ Trần còn cách nào, đành ngoan ngoãn trở phòng Nguyễn Hiểu Lộ.

 

đến cửa thì cẩn thận liếc mắt trong phòng, lập tức phát hiện Phó Trường Canh đang đắp chăn ngủ say giường của Nguyễn Dật Thần.

 

Thậm chí còn để lộ nửa bờ vai trần!!!

 

Trời đất quỷ thần, tình huống gì đây?!

 

Kể từ khi tiếp nhận tư tưởng đam mỹ của thế giới , trong đầu Kỷ Trần phản ứng theo bản năng là —— chẳng lẽ Nguyễn Dật Thần tửu hậu loạn tính, nhân lúc bất tỉnh mà làm chuyện gì đó?!

 

Khó trách khi nãy mở cửa lâu như , chừng bên trong đang làm việc gì hợp với thiếu nhi!

 

Dù Kỷ Trần thích lo chuyện bao đồng.

 

mà Phó Trường Canh là đồ tôn của thì tuyệt đối thể giả vờ như thấy, để cho đồ tôn của khi dễ.

 

Bước chân định về phòng, đột nhiên khựng .

 

Nguyễn Dật Thần cứ tưởng Kỷ Trần sắp , cửa đóng một nửa phát hiện đối phương đột nhiên khựng, liền nhịn hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”

 

Kỷ Trần hai lời, hất cửa thẳng trong phòng.

 

“Ngươi …” Nguyễn Dật Thần còn định ngăn cản, linh áp cường đại khiến cho thể cử động.

 

Kỷ Trần hiện tại trong cơ thể linh lực dồi dào, cho nên thể phóng linh áp vượt qua cả Nguyên Anh kỳ, ép cho Nguyễn Dật Thần ngoan ngoãn lời.

 

Không còn ai ngăn cản, Kỷ Trần vài bước đến bên giường Phó Sao Hôm, lắc lắc thể : “Này Trường Canh, tỉnh …”

 

“Ưm…” Trở ngủ tiếp.

 

Kỷ Trần: “.....”

 

khi Phó Trường Canh lật , động tác đó khiến chăn tuột xuống mà để lộ cả lưng trần và cánh tay.

 

Trên cánh tay… vệt đỏ cào qua…

 

Hơn nữa còn mới.

 

Kỷ Trần càng thêm chắc chắn suy đoán trong đầu, lập tức phắt mà lạnh lùng chất vấn Nguyễn Dật Thần phía : “Ngươi làm gì ?!”

 

“Ừm… làm gì…” Nguyễn Dật Thần lắp bắp.

 

“Thật sự làm gì ?” Kỷ Trần nhướng mày.

 

“Chỉ là…”

 

“Nói thật !” Kỷ Trần thật sự tức giận, đột nhiên khí thế đầy hét lớn một tiếng.

 

Nguyễn Dật Thần cúi đầu im lặng một lúc lâu, thật lâu mới ngẩng đầu về phía ánh mắt rực cháy của Kỷ Trần: “Ta đúng là ý định… nhân lúc uống say mà… động tay động chân một chút, thì chứ?”

 

“Hắn là truyền t.ử của chưởng môn Vô Cực Tông, tư chất cũng tệ, trăm năm nữa sẽ kế thừa chức chưởng môn. Ta tranh thủ lúc còn sớm kết đạo lữ với , để tránh trèo cao cũng trèo , thì gì sai?”

 

Thằng nhóc còn mặt mũi hỏi —— gì sai?

 

Kỷ Trần thầm nghĩ: Cũng may ngươi sinh trong xã hội pháp trị, thì ít nhất cũng phán 5 năm.

 

nghĩ kỹ … Nếu hành vi của Nguyễn Dật Thần phán 5 năm, thì Quý Đồng chắc là tù mọt gông .

 

Là trưởng bối, Kỷ Trần cũng vội vàng mắng c.h.ử.i , chỉ nghiêm giọng : “Dù thế thì ngươi cũng nên hỏi ý ? Ngươi cho rằng cứ cưỡng ép là sẽ chịu kết đạo lữ với ngươi ?”

 

Nói đến đây, Kỷ Trần hỏi nhanh: “Nói thật, ngươi thật sự làm ?”

 

“Không…” Nguyễn Dật Thần nhỏ giọng : “Ta mới cởi quần áo của thì ngươi đến gõ cửa …”

 

Kỷ Trần thở phào nhẹ nhõm.

 

May mà còn kịp.

 

“Ta cho ngươi nếu ngươi thật sự thích , thì theo đuổi đàng hoàng. Nếu chỉ là vì phận đồ chưởng môn mà động tâm, thì khuyên ngươi từ bỏ ý định .”

 

“Hôm nay bỏ qua cho ngươi, đợi khi tỉnh cũng sẽ chuyện với . nếu ngươi còn tái phạm, cho dù tha thứ thì cũng sẽ . Càng đừng tới sư tôn của .”

 

“Nghe rõ ?”

 

Nguyễn Dật Thần gật đầu, ngậm miệng .

 

Kỷ Trần thấy vẻ vẫn còn chuyện : “Ngươi còn gì?”

 

“Chuyện của Lộ Lộ…”

 

Nguyễn Dật Thần cho dù trì độn mấy, đến lúc cũng nhận Kỷ Trần tám phần là cao nhân ẩn thế.

 

Không thì làm thể một kiếm phá bí cảnh, phóng linh áp khủng khiếp như nãy?

 

Thái độ của hòa hoãn hẳn, thậm chí phần rụt rè.

 

“Chuyện ngươi, sẽ đích giải thích rõ ràng với nàng và cũng sẽ xin đàng hoàng.” Kỷ Trần đáp nhàn nhạt.

 

nàng thật sự thích ngươi…”

 

“Cũng hai bên cùng thích mới .”

 

Ngập ngừng một lúc, Nguyễn Dật Thần dè dặt hỏi: “Có … trong lòng ngươi thích?”

 

Câu hỏi khiến Kỷ Trần nghẹn họng.

 

Trong đầu bỗng lóe lên một cái tên, đó như chính ý nghĩ của dọa sợ, vội vàng lắc mạnh đầu, cố gắng ném cái tên đó khỏi óc.

 

Không thể nào, thể nào!

 

Không !

 

“Không … đừng đoán bậy…” Kỷ Trần chột đáp.

 

“Vậy là .” Nguyễn Dật Thần lập tức thái độ bất thường, còn nhanh chóng vạch trần: “Là Phó đúng ?”

 

“Hả… hả?” Kỷ Trần ngơ ngác.

 

“Ngươi thích thì làm gì bênh như ? Ngươi sư tôn của , chẳng lẽ là sư tổ?”

 

Kỷ Trần: Thật … đúng là sư tổ.

 

“Ta với thật sự loại quan hệ đó, chỉ là đồng môn bình thường thôi. Nếu thật sự thích thì hôm nay lúc các ngươi uống rượu, chắc chắn cũng ở đó.”

 

“Nghe cũng lý…”

 

Nguyễn Dật Thần vẫn chịu từ bỏ, bắt đầu đoán tiếp: “Nghe chưởng môn Vô Cực Tông là đại mỹ nhân, ai một cái cũng đỏ mặt tim đập, gặp yêu… Có ngươi thích chưởng môn ?”

 

Kỷ Trần suýt nữa tiếng.

 

“Ngươi đừng đoán mò nữa, thật sự thích ai cả.”

 

“Nếu , tại ngươi thử với Lộ Lộ? Nàng thích ngươi như thế, xinh tính cách , trừ tu vi thấp một chút thì chẳng xứng với ngươi cả?”

 

Kỷ Trần thật sự giải thích cho rõ.

 

Cuối cùng, buông luôn cái gọi là thẳng nam tôn nghiêm mà vẫn gắng giữ nên buột miệng : “Ta thích nữ nhân.”

 

“Ta từ tới nay chỉ thích nam nhân…”

 

“Có gì khác ?” Nguyễn Dật Thần tỏ vẻ khó hiểu.

 

Làm ơn , khác mà?

 

Cấu tạo sinh học còn chẳng giống chút nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-46.html.]

 

Thế giới thật sự chẳng tí phân biệt nào về giới tính ?

 

Để Nguyễn Dật Thần dễ hiểu hơn, Kỷ Trần quyết định thẳng: “Khác là… thích làm bên . Muội ngươi cho hạnh phúc mà …”

 

“Àaaa ~~~~” Nguyễn Dật Thần kéo dài âm điệu, cuối cùng cũng hiểu ý Kỷ Trần: “Ta cứ tưởng ngươi thích ở cơ.”

 

“Hiểu . Vậy để ngươi rõ chuyện với nàng, nàng còn chịu khuyên.”

 

“Coi như là báo đáp ngươi… ngăn khỏi phạm sai lầm lớn.”

 

Kỷ Trần giơ tay làm dấu “ok”.

 

Nguyễn Dật Thần hiểu gì hết: “Ngươi giơ ba ngón tay làm gì ?”

 

Kỷ Trần còn tưởng hiểu chứ.

 

“Ta rõ ràng đang giơ cái ‘vòng’, ý là ‘ừ đó’…”

 

Nguyễn Dật Thần Kỷ Trần với ánh mắt kỳ quái: “Ngươi thật sự là kỳ lạ.”

 

“Chắc …”

 

Kỷ Trần thầm lẩm bẩm trong bụng: Không kỳ quái ? Ta vốn ở chỗ .

 

Cho nên mới luôn mong trở về.

 

Cho dù ở đây mở một quán rượu sống qua ngày thì chứ?

 

Cậu học là nấu đồ Tây, sở trường cũng là đồ Tây.

 

Giờ cứ như một “võ nghệ đầy ” mà đất dụng võ .

 

Thôi.

 

Kỷ Trần cũng nghĩ mấy chuyện đó hy vọng gì, đ.á.n.h giá đời thể về nữa .

 

Vẫn là nên nghĩ xem làm giải quyết cái cục diện rối rắm mà chính gây từ năm trăm năm thì hơn.

 

Đương nhiên, việc cấp bách bây giờ vẫn là ngủ một giấc .

 

Kỷ Trần thật sự phòng của Nguyễn Hiểu Lộ để ngủ.

 

Cậu đành hỏi ý kiến Nguyễn Dật Thần, : “Hay là như vầy … Ngươi qua ngủ cùng ngươi một phòng, với Trường Canh ngủ một phòng. Như ngươi cũng tiện chờ nàng tỉnh để mau chóng giải thích rõ chuyện giữa với nàng.”

 

“Được thôi.”

 

Nguyễn Dật Thần gật đầu cái rụp, xong thì xoay luôn.

 

Nguyễn Dật Thần , Kỷ Trần liền thể chờ thêm nữa mà nhanh chóng tìm trong phòng một chỗ đất trống to nhất, vật xuống.

 

Mệt xỉu!

 

Cho dù giường, đệm, thậm chí cái gì cũng , vẫn thể ngủ ngay lập tức.

 

Chỉ là cho dù ngủ thì vẫn ngủ yên.

 

Giống như đang mơ thấy một đoạn ký ức xa xưa…

 

 

“Sư tôn, lớn lên thể cưới ?”

 

Một đứa nhóc con bên hông Kỷ Trần, ngẩng đầu lên với đôi mắt m.á.u rực đầy mong chờ.

 

Lúc Kỷ Trần đang nghiên cứu chiêu kiếm mới, căn bản để tâm mấy lời đó, trong mắt chỉ thanh kiếm trong tay , bèn thuận miệng đáp: “Muốn cũng … Tránh xa một chút, vi sư vung kiếm, kẻo c.h.é.m trúng ngươi.”

 

Tiểu Quý Đồng ngoan ngoãn lùi sang bên cạnh, nhưng cũng lùi quá xa thậm chí còn nửa thước.

 

Kỷ Trần cạn lời: “Vẫn là gần quá…”

 

Tiểu Quý Đồng nghiêm túc lùi thêm một bước nhỏ.

 

Kỷ Trần rốt cuộc kiên nhẫn nổi nữa: “Ta ngươi tránh xa một chút mà! Ngươi cả ngày cứ dính sát như làm luyện kiếm cũng luyện xong.”

 

Kết quả là tiểu Quý Đồng còn nổi giận, hùng hổ : “Ta gần ngươi là để bảo vệ ngươi đó! Đừng thấy bây giờ còn yếu, nhất định sẽ mạnh! Chờ mạnh thì ngươi chính là của !”

 

Kỷ Trần dở dở .

 

Tự nhiên cũng đem lời một đứa nhỏ để lòng.

 

Cho nên, giờ vẫn hề nhận ——

 

Hóa , Quý Đồng sớm nảy sinh một đoạn tâm tư cấm kỵ đối với .

 

Kỷ Trần ngủ thẳng đến tận buổi chiều, tỉnh dậy thì thấy Phó Trường Canh vẫn dậy, liền cũng chẳng quản mà để mặc ngủ tiếp.

 

vòng thứ hai của cuộc thi còn ba ngày nữa mới bắt đầu, cho dù Phó Trường Canh ngủ liền ba ngày cũng .

 

Kỷ Trần xin Nguyễn Hiểu Lộ một cách nghiêm túc , đó mới đến Tư Thần Điện tìm Tuyết Vô Khê.

 

Lúc đến nơi, thấy trong nội điện chỉ mỗi Tuyết Vô Khê.

 

“Tiểu Tuyết, ngươi hôm qua bỏ chạy hả? Làm lo suốt cả đêm.”

 

Còn bước gần, Kỷ Trần mở miệng oán trách.

 

Đương nhiên thật sự trách Tuyết Vô Khê, chỉ là lo đối phương sẽ làm chuyện dại dột.

 

Tuyết Vô Khê ở bậc thang cao nhất, lưng về phía Kỷ Trần, xoay .

 

Mái tóc dài màu bạc thả xuống theo sống lưng, hòa bộ y phục tuyết trắng như một.

 

“Sư tôn, nếu ngươi loại tâm tư đó với thì cũng đừng mấy lời như nữa.”

 

Tuyết Vô Khê , giọng lạnh như băng ngàn năm tan như là từng tầng sương giá từ cao dội thẳng xuống.

 

Dù trong lòng vốn nghĩ .

 

Chỉ là cảm thấy còn sạch sẽ nên cũng cần thiết cố chấp nữa.

 

đối phương cũng yêu , thì thà dứt luôn đừng giữ chút hy vọng nào.

 

Kỷ Trần hiển nhiên hiểu ý tứ của Tuyết Vô Khê.

 

Cậu chỉ tưởng rằng đang giận dỗi vì quá dứt khoát mà từ chối .

 

Kỷ Trần thật sự làm gì bây giờ.

 

Không từ chối cũng sai, mà dứt khoát từ chối cũng sai.

 

“Tiểu Tuyết, đừng như mà…”

 

“Không cả.” Tuyết Vô Khê vẫn đầu, cố gắng giữ giọng bình thản: “Ngươi yêu , trách ngươi. Ta vẫn sẽ bảo vệ ngươi như .”

 

“Chỉ là, đừng cho hy vọng nữa…”

 

Kỷ Trần bỗng thấy lòng trống rỗng.

 

Cậu thật sự đủ tự tin để phản bác lời Tuyết Vô Khê.

 

Một lúc , Kỷ Trần hỏi: “Vậy ngươi phi thăng … là sẽ rời ngay ?”

 

“Sẽ .” Tuyết Vô Khê dù lưng nhưng vẫn chút luyến tiếc trong giọng Kỷ Trần.

 

Khoảnh khắc đó, trái tim run lên, dường như chút d.a.o động. cuối cùng vẫn đè nén xuống.

 

“Ta phá sắc giới, thượng giới sẽ cần nữa.”

 

“Sắc giới?!”

 

Kỷ Trần sửng sốt.

 

Bởi vì thượng giới vốn tuyệt đối bài xích những kẻ còn “thanh khiết”, dù gì ở hạ giới vẫn ít tu sĩ kết hôn, sinh con mà.

 

Họ chỉ thu nhận hai loại ——

 

Một là kẻ g.i.ế.c bừa bãi.

 

Hai là kẻ tham d.ụ.c vô độ, tình cảm.

Loading...