Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:30:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu vốn tưởng chỉ là thích uống rượu thôi cũng đủ khiến thấy bụi mù khí khái , ai ngờ Quỷ tộc còn thích c.ắ.n hạt dưa?!
mà Kỷ Trần chợt nhớ , Tuyết Vô Khê từng thuần Quỷ tộc mà là con lai giữa Quỷ tộc và nhân loại.
Vậy thì một phần thói quen và hành vi của nhân loại… cũng thể hiểu .
Đại khái là Lê Uyên cũng Kỷ Trần nhận phận của , nên dứt khoát thèm giấu nữa.
Hắn giật lấy bầu rượu trong tay Kỷ Trần, giống như một tiểu ân cần, rót đầy ly rượu cho .
Kỷ Trần ban đầu còn định ngăn , nhưng thấy : “Rót rượu cho Ma Tôn phi, là tận trách nhiệm.”
Kỷ Trần ba chữ “Ma Tôn phi” là thấy đau đầu .
Vì thế vui sửa liền: “Có thể đừng gọi bậy ?”
“Sao ?” Đáy mắt Lê Uyên lóe lên vẻ ranh mãnh: “Hai các ngươi cũng làm hết , còn làm suốt bảy ngày bảy đêm còn định chối nữa ?”
Mặt Kỷ Trần nháy mắt nóng ran, ngay đó khẽ nhíu mày, mặt đầy vui: “Ngươi làm ?”
“Tại vì suốt bảy ngày bảy đêm chứ .”
Lê Uyên câu đó mà như đang miêu tả cảnh ngắm núi ngắm sông suốt bảy ngày bảy đêm, bình thản như gì lạ.
Rồi nhanh chóng giải thích tiếp: “Ta một mặt kính pháp khí, thể trộm khác. Cái pháp khí đó còn cho tôn thượng mượn nữa cơ, chứ thì làm thể nắm rõ từng cử động của ngươi như lòng bàn tay?”
Kỷ Trần gì, khó chịu.
Để che giấu sự khó chịu , lặng lẽ nâng chén rượu lên, mắt xuống mặt rượu tĩnh lặng trong ly.
Trên mặt rượu, phản chiếu khuôn mặt đang nhíu mày.
Hương rượu nồng nàn xộc thẳng mũi, nhưng Kỷ Trần chẳng còn tâm trạng để uống nữa.
Cậu bắt đầu thấy mơ hồ.
Trước từng chuyện gì khiến uống nổi rượu, cho dù trời sập cũng uống rượu .
Cho nên thấy thì ?
bây giờ, dường như… thể làm một Kỷ Trần vô tư vô lo như xưa nữa.
Lê Uyên thấy Kỷ Trần đáp, buông bầu rượu đưa tay vớt lấy mớ đậu phộng bàn, bắt đầu bóc.
Mới bóc một hạt, liền ném lên, há miệng đón lấy mà nhai rôm rốp mà bực.
Kỷ Trần chịu nổi cái âm thanh , liếc một cái đầy khó chịu: “Ngươi nhất định ăn gì đó mới chịu chuyện với ?”
“ .”
Trước thái độ khó chịu của Kỷ Trần, Lê Uyên làm như quan tâm: “Cái tật là do đại t.ử của ngươi làm hư đó, ngươi nên trách .”
“Ai bảo mỗi chuyện với là cả trăm câu mới chịu đáp một câu, cũng thể đó đợi mãi, nên nhai cái gì g.i.ế.c thời gian chứ .”
Kỷ Trần nháy mắt một cái đầy nghi ngờ.
“Ngươi phận ?”
“Ta còn thể rình trộm ai mà…” Lê Uyên bóc đậu phộng, đầu cúi ngẩng lên nhét miệng: “Ngươi cảm thấy còn chuyện gì ?”
Kỷ Trần cạn lời, hiếm hoi buông chén rượu mà vẫn luôn cầm chặt.
“Vậy ngươi đây chờ làm gì?”
“Chỉ trò chuyện với ngươi thôi mà, ngươi căng thẳng cái gì…”
Kỷ Trần tin.
Tuy rằng đơn giản, nhưng nghĩa là chút cảnh giác nào.
“Lẽ nào, ngươi vì tôn thượng thể kết giới tiên linh ?” Một lúc , Lê Uyên lên tiếng hỏi.
“Vì ?”
“Bởi vì…” Dừng một chút, Lê Uyên mới chậm rãi thốt : “… Hắn hấp thu tàn hồn của Quỷ Vương.”
Kỷ Trần giật : “Quỷ Vương… tàn hồn?”
“Ngươi ? Quỷ Vương từng tiên chủ thượng giới g.i.ế.c c.h.ế.t nhưng khi c.h.ế.t, để một mảnh hồn phách.”
“Đám tàn hồn chỉ tôn thượng mới hấp thu , bởi vì chính là thiếu chủ do Quỷ Vương tạo .”
“Mà một khi hấp thu đám tàn hồn thì sẽ sức mạnh tương đương Quỷ Vương. Các ngươi đám tiên giả hạ giới mà g.i.ế.c thì gần như thể.”
“Hiện tại… đừng là kết giới tiên linh còn sót của thượng tiên, cho dù là kết giới chính thức của thượng giới, cũng thể dễ dàng xông .”
“Cho nên á, khuyên ngươi và cái tên đại t.ử điều nhanh chóng từ bỏ kháng cự .”
“Còn ngươi, thì ngoan ngoãn trở về làm Ma Tôn phi của . Sau đó khuyên đại t.ử của ngươi gả cho , thành đạo lữ của luôn.”
Kỷ Trần xong, bỗng nhiên thấy chút tò mò về cách chuyện của Lê Uyên.
Đặc biệt là câu cuối cùng của .
“Ngươi thích Tiểu Tuyết?”
Thì Tả Hộ Pháp là gián điệp hai mang?
“Ta đúng là thích mà, chỉ là tin .” Lê Uyên vô tội giơ tay, trong tay đậu phộng rớt tứ tung.
“Vậy rốt cuộc ngươi giúp bên nào?”
“Ta giúp cả hai, chỉ là thể giúp bên nào quá nhiều. Dù hại bất kỳ ai, lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt.”
Kỷ Trần ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lựa chọn tin lời Lê Uyên.
Lại hỏi: “Vậy ngươi cho Tiểu Tuyết chuyện để dừng , đừng chọc giận Quý Đồng nữa?”
“Ta mới mà nhưng tin . Với cũng dám tiết lộ quá nhiều tin tức về tôn thượng cho , lỡ tôn thượng nghi tiết lộ bí mật thì toi.”
“ ngươi với nhiều , chẳng cũng là tiết lộ bí mật ?”
“Ngươi khác mà…” Lê Uyên mặt Kỷ Trần, ranh mãnh: “Ngươi là nhà, là của tôn thượng.”
“Ta .” Kỷ Trần vội phủ nhận.
“ mà thích ngươi.” Lê Uyên đáp tỉnh bơ.
“Thích?” Kỷ Trần lạnh: “Cái gọi là thích, là lấy các loại nhục nhã và trả thù để đối xử với ?”
“Thế đó ngươi hưởng thụ ? Còn một là ngươi chủ động…”
“Ngươi! Ngưng! Im ngay!!!”
Kỷ Trần thật sự ném luôn ly rượu mặt !
Tên gì , thích rình làm mấy chuyện ngại ngùng thế chứ! Biến thái thật!
“Đó là do t.h.u.ố.c vấn đề.” Kỷ Trần nhanh chóng bình tĩnh , tìm lý do cho bản : “Hơn nữa là ép uống t.h.u.ố.c đó.”
“Cho là , nhưng đó ngươi cũng tức giận.”
“Ngươi tức giận?”
“Nếu ngươi thật sự tức giận, hẳn là tìm cách g.i.ế.c khi hấp thu tàn hồn Quỷ Vương chứ. Dù g.i.ế.c , cũng thể làm thương… ngươi làm gì cả.”
“Thế thể là vì tính , thể nhịn ?” Kỷ Trần còn tự tìm lý do an ủi bản .
Cậu chỉ cho Lê Uyên , mà cũng như đang tự với lòng .
Lê Uyên khẽ lắc đầu, mặt là biểu cảm như thể thấu tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-39.html.]
“Hai các ngươi … đúng là quá ương bướng.”
“Rõ ràng là thích mà cứ cố tình dằn mặt .”
Kỷ Trần cứng giọng: “Ta khả năng thích !”
“Ta thích nam nhân…”
câu , chút tự tin nào cả.
Lê Uyên xong câu thì sặc , một lúc mới đáp: “Ai, đầu thích một là vì giới tính đối phương… Ha ha ha…”
Mặt Kỷ Trần dấu chấm hỏi: Chẳng lẽ thế giới cái gọi là nam nữ phân biệt đoạn tụ gì hết ?
Mà nghĩ cũng đúng, nữ tu tiên hiệp còn đam mỹ nữa, nam nam chắc cũng bình thường như cơm bữa…
“Dù … chính là thích …” Kỷ Trần lẩm bẩm nhỏ một câu.
kìm : “Hơn nữa còn ngược đãi , đ.á.n.h , mắng , bắt quỳ, đều làm cả.”
“Khi nào?” Lê Uyên thu nụ , nghiêm túc hỏi.
“Từ lâu …”
Kỷ Trần đột nhiên rơi hồi ức, nhớ lúc đưa Quý Đồng về thì Quý Đồng mới chỉ tầm năm tuổi.
Ban đầu cũng thật sự chăm sóc Quý Đồng , mà Quý Đồng cũng quấn , hai ban đêm đều ngủ chung một giường, ôm ngủ.
Lúc đó hệ thống cũng can thiệp nhiều hành vi của vì dù khi Quý Đồng còn quá nhỏ, thật sự xuống tay ngược đãi một đứa bé như .
Tuy rằng dạy Quý Đồng nhiều về tu luyện kiếm pháp nhưng dạy chữ chữ thì thiếu gì, còn dạy cả vài pháp trận hữu dụng nữa.
Quý Đồng ăn gì là liền mua cho ăn, thích thứ gì là sẽ lén đáp ứng cho bằng .
Sau Quý Đồng dần dần lớn lên trông như mười lăm mười sáu tuổi thì hệ thống cảm thấy thể kéo dài thêm, liền bắt đầu ép ngược đãi Quý Đồng.
Chủ yếu là để Quý Đồng sa ma đạo.
Đây là nhiệm vụ của vòng cuối cùng, chỉ cần thành thuận lợi là thể rời khỏi thế giới .
Kỷ Trần khi đó cũng do dự lâu nhưng thật sự ở thế giới sống giả làm khác, chỉ trở về thế giới ban đầu của , làm chính bản , chỉ cần là một bình thường thôi cũng .
Có sự nghiệp yêu thích nhất, nấu ăn cho , bọn họ ngớt lời khen tay nghề .
Cho nên tư tâm nổi lên, để thành nhiệm vụ nên làm theo.
Cậu cũng nghĩ Quý Đồng chắc sẽ chịu nổi mà rời khỏi nhanh thôi.
Ai ngờ Quý Đồng c.ắ.n răng chịu đựng gần mười năm, mặc cho hành hạ, thiên vị những t.ử khác ngay mặt , cũng chịu rời .
Cuối cùng vẫn là chính tay đ.â.m một kiếm, mới tuyệt vọng mà sa ma đạo.
Cảm giác lúc thế nào, Kỷ Trần còn nhớ rõ nữa, tuy đó trong bí cảnh còn thể nhớ .
Rốt cuộc là cảm giác thế nào…
Kỷ Trần đưa tay ôm đầu, cảm thấy đầu óc như vỡ tung.
“Sư tôn, chỉ là ngươi……”
“Aaaaaaaa!!!”
Kỷ Trần đột nhiên đau đớn hét lên một tiếng.
Tiếng hét khiến ông chủ quán rượu cũng đầu .
Ông chủ còn tưởng Kỷ Trần uống rượu nhà thấy ngon nên tức giận mà hét lên, liền vội vàng chạy tới xin .
“Xin khách quan…”
Chưa kịp xong thì Kỷ Trần vùi đầu khuỷu tay, hai tay gắt gao ôm lấy hai bên đầu, phát những tiếng rên rỉ mơ hồ.
“Ư… ách…”
Ông chủ hoảng sợ, mặt lộ rõ vẻ bối rối.
May mà Lê Uyên vội xua tay trấn an: “Không , chỉ là uống nhiều quá, uống say phát điên mà. Ngươi cứ làm việc , đừng để ý đến y.”
Ông chủ lúc mới run rẩy rời .
Trước khi còn quên thêm: “Vậy để mang cho khách một chén canh giải rượu nha…”
Kỷ Trần rõ ông chủ gì.
Cậu nhớ điều gì đó nhưng chẳng thể nghĩ gì.
Cậu mất trí nhớ, tất cả ký ức vẫn rõ ràng, nhưng vẫn cảm thấy thiếu mất một mảnh nào đó.
Rốt cuộc là thiếu cái gì chứ?
Thấy Kỷ Trần sắp chịu nổi, Lê Uyên đành lòng đưa tay lên đỉnh đầu , truyền linh lực của , định định thần trí cho .
“Là nóng vội quá … vẫn nên cho ngươi chút thời gian, để ngươi tự nhớ …”
“Ngươi từ từ nghĩ … rốt cuộc từng thích , chỉ ngươi mới rõ.”
“Còn về tôn thượng, ngươi nghĩ mà xem, là Quỷ tộc mà vì ngươi giữ như ngọc suốt 500 năm… Mũi bọn vốn khác thường, thể ngửi mùi tinh khí của nhân loại, tuy ăn sẽ c.h.ế.t nhưng cũng khó chịu.”
“Dù mới nhịn hai mươi mấy năm là chịu nổi , mà thể nhẫn tới tận bây giờ, từng chạm ai.”
“Chỉ thế thôi, cũng đủ thấy thích ngươi đến mức nào …”
“Cho nên khi phận của ngươi , lập tức dùng mấy chiêu như trả thù, thật chỉ là bản năng Quỷ tộc đang phá rối mà thôi.”
“Một Quỷ tộc đói bụng suốt 500 năm, ngươi nghĩ còn đủ lý trí chắc…”
“Đừng nữa!!”
Kỷ Trần chỉ cảm thấy đầu như sắp nổ tung, Lê Uyên gì gần như chẳng chữ nào.
Cậu giơ tay hất tay Lê Uyên , lảo đảo dậy như con chim hoảng sợ, đầu bỏ chạy.
Vì chạy quá vội, thậm chí còn va ông chủ đang mang canh giải rượu tới.
“Rầm” một tiếng, chén sứ rơi xuống đất, canh giải rượu văng đầy sàn.
Kỷ Trần đạp lên mảnh sứ vỡ mà chạy trối c.h.ế.t.
Ông chủ vẫn giữ nguyên tư thế bê chén canh, sững sờ bóng lưng Kỷ Trần chạy mất dạng, khó hiểu : “Uống say mà còn chạy nhanh như …”
“Không đúng! Khách quan còn trả tiền mà…”
“Y uống tính phần của .” Lê Uyên vung tay ném một nắm bạc to: “Vậy đủ ?”
Ông chủ thấy nhiều bạc thế liền lao tới c.ắ.n thử, mặt mày rạng rỡ nhận lấy: “Đủ đủ , nhiều quá !”
Lê Uyên vẫy tay gọi ông chủ đến gần.
Ông chủ tự nhiên cung kính với một khách tiền tiêu như nước thế , cúi thấp đến gần.
“Khách quan còn dặn gì ?”
Lê Uyên cúi , ghé sát tai ông chủ, chậm rãi : “Những gì hôm nay ngươi thấy, ngươi thấy, lời ngươi tuyệt đối kể cho bất kỳ ai.”
“Ái chà, .”
“Ừm, còn gì nữa.”
Vừa xong câu đó, ông chủ định , thì Lê Uyên gọi giật : “À mà còn nữa… Cho thêm ít khoai lang khô gì đó khô khô cũng , miễn là rượu là .”
“Được liền khách quan, ngài chờ một chút.”