Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-15 16:44:35
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rốt cuộc là tồn tại thì mới thể phát .
Khương Thịnh Ngọc cảm giác tới gần, là Kỷ Trần nên liền mở bừng mắt.
“Ngươi còn ở Tê Phượng Nhai mà ?”
Kỷ Trần đầy mặt dấu chấm hỏi, khó hiểu : “Vốn dĩ tính nhưng ngươi kêu xuống vực .”
“Ta là , hôm qua ngươi trốn?”
Ngừng một chút : “Nếu ngươi trốn thì thể truyền âm đến chỗ ngươi.”
Kỷ Trần thật.
Không thể nào cho là bản vì để Quý Đồng tìm gây chuyện, đành bất đắc dĩ cùng Quý Đồng lăn giường lăn đến nửa đêm.
Liền tiện tay bịa một lý do thoái thác, đại: “Hắn làm khó , tưởng ngươi c.h.ế.t nên bỏ .”
Khương Thịnh Ngọc hiển nhiên tin: “Hắn loại như .”
Kỷ Trần: thật.
Tuy trong lòng nghĩ , Kỷ Trần vẫn cố gắng giải thích: “Có lẽ… thuộc hạ gọi , hoặc việc gấp nên rảnh để ý tới mà liền rời thôi.”
“Nữa là, là ai, còn trông mong giúp tìm nên cần thiết đuổi tận g.i.ế.c tuyệt. Ta chọc gì , chẳng qua là tìm ngươi giải Phệ Hồn Cổ thôi mà?”
Kỷ Trần thật sự nghĩ như , bừa.
Khương Thịnh Ngọc gì thêm, sắc mặt nghiêm túc mà rơi trầm tư.
Một lúc lâu , liếc Kỷ Trần, ánh mắt hạ xuống dừng tay và cánh tay đầy m.á.u của .
“Vết thương thế ?” Làm bộ hỏi một cách thờ ơ.
Kỷ Trần giơ tay lên, tự : “À, bò xuống để nhặt mấy dây leo đá vụn , cẩn thận thương mà.”
Khương Thịnh Ngọc xong ngẩn , tưởng Kỷ Trần sẽ dùng linh thạch xuống , ngờ trực tiếp bò.
“Ngươi linh thạch ?”
“Linh thạch hôm qua dùng hết , thấy ngươi đ.á.n.h nên vốn định báo thù cho ngươi nên mới dùng sạch.”
“…… đó , thành chẳng dùng gì. Mà linh thạch vốn là thứ tiêu hao, dùng thì linh lực trong đó cũng tự bay hết.”
Lúc trong tay Kỷ Trần còn dư mười một viên linh thạch, thật nếu dùng mà để trong cơ thể thì vài ngày linh lực cũng bay hết.
Chỉ tiếc là dùng mất …
Khương Thịnh Ngọc Kỷ Trần bao nhiêu linh thạch, đành tin.
Hắn vẫy tay gọi: “Lại đây, để xem.”
Kỷ Trần ngoan ngoãn tới, chìa tay mà trêu: “Ngươi xem, nếu bạn trai là bác sĩ như ngươi, bệnh gì cũng chữa thì chắc mấy cô gái sẽ thấy hạnh phúc nhỉ?”
Khương Thịnh Ngọc tuy hiểu “bác sĩ bạn trai” là gì, nhưng đại khái đoán ý .
Trước giờ Kỷ Trần vẫn mấy từ hiểu.
Hắn chữa thương cho Kỷ Trần, âm trầm mắng: “Trong đầu suốt ngày mấy thứ linh tinh! Người tu đạo thì thanh tịnh mà cứ mơ mộng hoa lệ như , bảo c.h.ế.t thảm!”
Kỷ Trần chọc ghẹo kiểu gì cũng mắng.
Huống hồ, c.h.ế.t t.h.ả.m thì liên quan gì tới mơ mộng chứ?
Không liên quan xíu nào luôn chứ.
Kỷ Trần cũng lười phản bác, chỉ cúi đầu gật gù: “ đúng đúng, ngươi , xứng đáng c.h.ế.t thảm.”
Chỉ hai câu qua thôi, thương tay Kỷ Trần lành.
Khương Thịnh Ngọc buông tay .
Kỷ Trần rốt cuộc nhớ trọng điểm: “Này, ngươi gọi tới đây rốt cuộc để làm gì? Không lẽ chỉ để cho mấy cái lỗ to ngươi ?”
Khương Thịnh Ngọc liếc một cái, sắc mặt , chắc là nghẹn lời vì câu cuối của Kỷ Trần.
Ngừng một lát mới : “Muốn g.i.ế.c Quý Đồng, là cách.”
“Cách gì?”
“Cần một cây tiên thảo quý giá tên là Phù Dung Thảo dùng nội lực của luyện thành Đại La Kim Tiên Đan. Sau khi ngươi dùng thì thể phục hồi tu vi kiếp , gọi Niệm Trần và g.i.ế.c .”
Kỷ Trần xong cũng mấy để tâm, chỉ hỏi: “Ngươi cái hồ lô nữa ? Vẫn còn luyện đan ?”
“Ta là, luyện trong cơ thể.”
Luyện trong cơ thể?
Cái khác gì luyện đan bằng sống ?
“Nó ảnh hưởng gì tới ngươi ?” Kỷ Trần lo lắng hỏi.
“Không ……” Khương Thịnh Ngọc rũ mắt, dám .
Kỷ Trần thấy thần sắc đó thì liền dối.
Quá rõ ràng, luyện đan thì cần hấp thu tinh nguyên, thậm chí cả nguyên thần trong cơ thể .
Dù là bất t.ử chi thì cũng cần linh hồn tồn tại thì thể mới khôi phục .
Nếu linh hồn cũng đem luyện đan, thì chắc chắn c.h.ế.t thật, đến đoạt xá trọng sinh cũng đừng mơ.
Kỷ Trần quyết đoán từ chối: “Không , cách .”
“Sao ?”
Kỷ Trần nhất thời nghĩ lý do gì, rối rắm một lúc mới : “Ừm… còn thiếu một cây tiên thảo nữa mà?”
Khương Thịnh Ngọc : “Sắp .”
“Sao ?”
“Bởi vì, cây tiên thảo đó mọc trong Huyền Thiên bí cảnh, sáu mươi năm mới mở một , ngày mai đúng ngày mở nên thể hái.”
Huyền Thiên bí cảnh?
Kỷ Trần cái tên thấy lạ, năm trăm năm còn từng qua.
Liền hỏi: “Huyền Thiên bí cảnh là bí cảnh gì ? Bản đồ phó bản mới ?”
Đối với Kỷ Trần thì trong thế giới tu tiên, mấy cái bí cảnh y như mấy bản đồ phụ trong game.
Giới hạn thời gian, lập tổ đội, đ.á.n.h boss lên cấp, rớt đồ hiếm.
Quá là giống luôn.
Khương Thịnh Ngọc để ý tới từ ngữ lạ lùng của Kỷ Trần, giải thích: “Là sửa từ bí cảnh Sương Hoa do tạo , địa hình đổi nhưng chỉ là yêu thú cấp thấp hơn nhiều.”
“Hiện giờ chỉ dùng để cho t.ử tiên tông thí luyện.”
Nhắc tới Sương Hoa bí cảnh, Kỷ Trần thể nào quen.
Dù cũng là kiệt tác của .
Ban đầu định tạo bí cảnh , tốn công hao linh lực.
Chẳng qua ba t.ử cứ la hét rằng tu luyện mãi chỗ phát tiết thực lực, mới bỏ hai năm, nghiên cứu thử nghiệm, lập nên bí cảnh .
Bí cảnh đúng là khó, vì xây theo thực lực của Tuyết Vô Khê lúc đó.
Cho nên bí cảnh mang tên thanh kiếm của Tuyết Vô Khê là “Sương Hoa”.
Lần đó trừ Tuyết Vô Khê thương thì t.ử thứ hai và thứ ba đều thương nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-19.html.]
Còn tên yếu nhất Quý Đồng, suýt nữa c.h.ế.t trong bí cảnh, vẫn là Kỷ Trần chạy riêng cứu .
Tuy kết quả , nhưng Kỷ Trần vẫn hệ thống cảnh cáo mà suýt chút hại c.h.ế.t nhân vật quan trọng của cốt truyện.
Vậy nên bí cảnh chỉ mở một Kỷ Trần khóa vĩnh viễn.
Kỷ Trần tưởng bí cảnh chắc chắn sẽ bao giờ dùng , ai ngờ năm trăm năm , mấy tiên tông chỉnh sửa hạ độ khó mà dùng làm bản đồ thí luyện.
Quả là ăn sẵn tiện nghi, còn chẳng trả bản quyền phí gì cả.
Còn cây Phù Dung Thảo , chắc cũng là do yêu thú độc hữu và linh lực trong bí cảnh tương hỗ kích thích mà sinh .
Cho nên chỉ bí cảnh mới .
Hơn nữa sáu mươi năm mới mở một , lỡ dịp thì chờ sáu mươi năm nữa.
Sau khi hiểu rõ chuyện, Kỷ Trần cũng đại khái hiểu ý Khương Thịnh Ngọc.
“Ngươi định kéo cái tàn chạy bí cảnh hái cỏ đấy chứ?”
“Ta .”
Khương Thịnh Ngọc tiếp: “Bí cảnh nếu hạ độ khó, thì linh áp cũng giảm, tu vi cao sẽ khiến bí cảnh sụp đổ.”
“Cho nên…?” Kỷ Trần tuy đoán , nhưng vẫn giả vờ hỏi .
“Đương nhiên là ngươi .” Khương Thịnh Ngọc kiên định .
“Ta á? Ta linh căn nha, cho ăn ba viên Kim Đan thì ngày mai cũng nổi.”
“Ta thể cho ngươi một ít linh thạch.”
Khương Thịnh Ngọc tiện tay ném cho Kỷ Trần một cái nhẫn trữ vật.
Nhẫn trữ vật và túi trữ vật tương tự , nhưng cái quý giá và hiếm hơn, dung lượng vô hạn nên sử dụng cũng tiện hơn.
Chỉ cần đeo như nhẫn bình thường là .
Dù quần áo cởi sạch cũng ảnh hưởng sử dụng… khụ.
Kỷ Trần thu hồi ý tưởng kỳ quặc, đưa tay đón lấy chiếc nhẫn bay tới đeo ngón trỏ tay trái.
Ban đầu định đeo ngón áp út, nhưng nghĩ đến việc ngón đó thường là để đeo nhẫn đính ước, nên đổi sang ngón khác.
“Bên trong hai trăm khối linh thạch, bí cảnh mở ba ngày nên tuyệt đối đủ cho dùng.”
“Hai trăm khối!”
Kỷ Trần kinh hãi thôi: “Ngay cả năm xưa ở Sương Hoa bí cảnh, chỉ cần hai mươi khối linh thạch là đủ để một kiếm tiêu diệt sạch yêu thú bên trong, ngươi đưa nhiều thế , sợ cầm trốn luôn ?”
“Nếu cho ngươi nhiều như mà ngươi mà , thì vẫn sẽ chạy thôi.”
Kỷ Trần: “.....”
là kẻ thù đội trời chung mới hiểu sâu như .
Huống hồ, Kỷ Trần thật sự cũng .
Hay là… cầm hai trăm khối linh thạch chạy luôn nhỉ?
lóe lên ý nghĩ đó, Khương Thịnh Ngọc nhàn nhạt cảnh cáo: “Nếu ngươi thật sự chạy, sẽ để Phượng Điểu lan truyền khắp thiên hạ chuyện ngươi Ma Tôn hạ dược.”
Kỷ Trần ngờ còn chơi cả chiêu .
Tuy cũng quá để tâm tới mấy chuyện , nhưng nếu loan truyền khắp thiên hạ thì đúng là chẳng mặt chút nào.
Cuối cùng cũng đành bất đắc dĩ đồng ý: “Được , , là chứ gì…”
Dù gì thì , cũng nghĩa là nhất định lấy phù dung thảo.
---
Tiên giới – Vô Cực Tông.
Trời chạng vạng, đúng lúc các lớp trong Vô Cực Tông tan học.
Một đám t.ử tông môn từ giặt trần điện chen chúc bước , từng tốp tụ với , con đường hành hương bên ngoài đại điện.
Con đường lâu lắm thấy bóng dáng của quét dọn.
dù chẳng ai dọn thì đường vẫn sạch bong vết bẩn.
Có thể thấy quét đường … thật sự quá dư thừa.
Đám t.ử tụm năm tụm ba, chủ đề bàn tán nhiều nhất vẫn là chuyện ngày mai huyền thiên bí cảnh mở .
Lúc nãy trong lớp, vị trưởng lão giảng dạy cũng cực kỳ kỹ càng dặn dò những điều cần chú ý khi bước bí cảnh, giảng suốt cả một ngày trời.
Dù đám t.ử vẫn còn non nớt, đều là đầu tiên bước bí cảnh.
Trưởng lão giảng bài còn đặc biệt nhấn mạnh: “Bí cảnh chỉ để khảo nghiệm thực lực của các ngươi nên hãy lượng sức mà , những thứ nên động thì đừng chạm, thiếu chút vẫn còn hơn mất mạng.”
Nghe như đang khuyên bảo, nhưng lời ngầm mang một ý khác là nếu thứ thì hãy dựa thực lực mà lấy, và trong bí cảnh đúng là nhiều thứ thật.
Bí cảnh sáu mươi năm mới mở một , ngày nào cũng mở, chính là vì phong bế dưỡng d.ụ.c suốt sáu mươi năm, bên trong mới thể sinh đủ loại linh vật quý hiếm.
Nếu là đồ hiếm gặp, ai thèm khát?
Cho nên phần lớn t.ử đều coi lời khuyên như gió thoảng bên tai.
Bọn họ còn hào hứng bàn xem làm g.i.ế.c nhiều yêu thú hơn, thì g.i.ế.c yêu thú tu vi cao nhất.
Hoặc là hái càng nhiều linh thảo càng , chuẩn túi trữ vật dung lượng càng lớn càng .
Không một ai nghĩ tới, trong bí cảnh rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào.
Chủ yếu là vì huyền thiên bí cảnh đầu mở , mấy vị tiền bối từng đây đều chẳng gì khó khăn, chỉ cần tu vi chênh lệch quá nhiều, theo một đội trưởng chịu trách nhiệm thì cơ bản sẽ chuyện gì lớn xảy .
Đi giữa hành lang, trong đám t.ử , chỉ một một , trông phần buồn bực vui.
Một t.ử bước tới, đập nhẹ một cái vai : “Này, Trường Canh , ngày mai cũng bí cảnh ? Tính tổ đội với ai ? Thế nào, với nhé?”
Tổ đội là yêu cầu bắt buộc khi bí cảnh do tông môn quy định, như thì những t.ử yếu một chút cũng sẽ khác chăm sóc, đến mức c.h.ế.t t.h.ả.m trong bí cảnh.
Thông thường là đội bốn , một mạnh nhất làm đội trưởng, dắt theo ba yếu hơn.
Mà trình độ của Phó Trường Canh thì xem như thuộc hàng cao thủ trong đám t.ử .
Rõ ràng là mà ai cũng kéo về tổ đội, thậm chí giành giật để làm đội trưởng.
Phó Trường Canh đầu liếc Hoàng Vân Thiên là đập vai và tỏ ý tổ đội, vẫn là vẻ mặt chán đời thiếu hứng thú.
Không một lời.
Hoàng Vân Thiên tưởng khinh thường , bèn ân cần lấy lòng tiếp: “Đừng thấy tu vi bằng kiếm pháp cũng bằng , nhưng là thể làm sôi động khí, hơn nữa còn bản đồ đặc thù đấy.”
“Ta bỏ tiền riêng mua bản đồ bí cảnh mấy sư từng qua đây vẽ , bảo đảm thể nhanh nhất tìm trung tâm bí cảnh, cướp tài nguyên luôn.”
“Trường Canh , chung nha, chịu ?”
Phó Trường Canh vẫn chẳng thèm lên tiếng, vì đầu óc lúc căn bản chẳng nghĩ đến bí cảnh tổ đội gì hết.
Phải là, từ trở về từ Tê Phượng Nhai thì bắt đầu mất hồn mất vía.
Nguyên nhân mất hồn mất vía, chính là vì sư tôn của là Tuyết Vô Khê đột nhiên bế quan, cũng biệt tăm biệt tích.
Hắn hỏi nhiều trưởng lão trong môn phái, nhưng ai tung tích của sư tôn.
Mà thì vất vả lắm mới xin t.h.u.ố.c từ Dược Tổ, mà chẳng thể trao cho Tuyết Vô Khê.
Chuyện khiến cực kỳ tự trách.
Sớm thì sớm mấy ngày , bây giờ , t.h.u.ố.c mang về nhưng thì thấy, làm càng thêm lo lắng.