Ghét Anh, Chỉ Là Giả Thôi - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:42:10
Lượt xem: 960

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Kỳ Tuế ngẩng lên, nhanh chóng cúi xuống.

Nỗi cô đơn thoáng qua.

Tim như kim châm, cơn đau nhẹ là cảm giác bực bội dần dâng lên.

Sao thế ?

Tôi tưởng rằng, với mức độ cha yêu thương Kỳ Tuế, thì dù mất phận, cũng mất gia đình.

Dù thế nào, cũng cho ít tài sản để sống vô lo cả đời chứ.

Đứa trẻ nuôi từ nhỏ, chỉ vì ruột thịt mà bỏ ?

Tôi gượng , hời hợt :

“Chào mừng về nhà.”

5  

Kỳ Vị càng rạng rỡ:

“Anh, tiệc tối sắp bắt đầu .

Cha sẽ công bố phận của em trong gia tộc , chờ thời điểm thích hợp mới công bố ngoài.”

Đi ngang qua Kỳ Tuế, bàn tay nắm lấy vạt áo .

Khuôn mặt xinh ngẩng lên đầy kiên cường, mang theo hy vọng:

“Anh.”

Các khớp tay nó siết chặt đến trắng bệch.

Bị Kỳ Vị hất mạnh một cái, rơi xuống.

“Đừng chạm trai .”

Mu bàn tay đỏ lên, Kỳ Tuế vẫn ngẩng đầu .

Tôi mặt , trong lòng càng khó chịu.

“Vào .”

Bị vạch trần phận, .

Bị thương hại, .

Bị sỉ nhục, .

khi để ý đến, .

Khóe mắt rơi một giọt lệ, vỡ tan đất.

, vẫn cảm nhận ánh mắt dõi theo, mãi rời.

Tiếng thì thầm khẽ vang trong lòng :

“Anh thật sự ghét em đến ?”

6  

Buổi tiệc thật nhàm chán.

Kỳ Vị cứ quấn lấy , “Anh, …” gọi ngừng.

Tôi gương mặt tinh xảo của trong bộ lễ phục, bỗng thấy phản cảm.

Tôi luôn nhớ đến Kỳ Tuế, nhớ đến giọng nhỏ nhẹ của .

Nhớ đến khi gọi , tim nhói đau.

Cha sẽ chuyển bộ sản nghiệp tên Kỳ Tuế cho Kỳ Vị.

“Con hỏi, Kỳ Tuế thì ?”

Không khí bữa tiệc ngưng .

Mẹ đột nhiên quát lớn, bất mãn vì thất lễ:

“Không ruột thịt, còn quản nó làm gì?”

“Vậy nghĩa là ? Không cho nó gì hết?”

“Không ruột thịt, cho nó làm gì?”

Không ruột thịt, thì ngay cả tình yêu cũng mất ?

Trời đổ sấm sét, mưa rào ào xuống.

Bữa tiệc náo nhiệt.

Tôi ngoài.

Kỳ Tuế biến mất.

7  

Tôi vội vàng chặn một giúp việc:

“Kỳ Tuế ?”

Người giúp việc liếc Kỳ Vị, cẩn thận đáp:

“Kỳ Tuế .”

“Tôi hỏi ai lái xe đưa nó? Liên lạc ngay, hỏi xem tối nay nó ở .”

Cảm giác bực bội càng lúc càng mạnh.

“Không ai đưa cả, thiếu gia Vị , từ nay nó nhà họ Kỳ, tư cách dùng xe nhà họ Kỳ.”

Được lắm.

Biệt thự nhà họ Kỳ xây lưng chừng núi, từ đây xuống hai ba chục cây .

Kỳ Tuế vốn nuông chiều từ nhỏ, một thế nào ?

Tôi gọi điện cho Kỳ Tuế hết đến khác, nhưng ai bắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ghet-anh-chi-la-gia-thoi/2.html.]

Kỳ Vị bước đến:

“Anh, đang liên lạc với Kỳ Tuế ?”

Nói thật, lúc càng ghét Kỳ Vị.

Tôi thấy giả tạo, vốn chẳng thích , nhưng cứ bám lấy gọi “”.

Kỳ Tuế thì chứ? Sao bắt nạt nó như ?

Bị ôm nhầm là của Kỳ Tuế ?

Cha cũng điên .

Đều điên cả .

Kỳ Vị tươi:

“Kỳ Tuế thể điện thoại nữa .”

Tôi ngẩng đầu, nắm lấy cổ áo :

“Ý là gì?”

Cậu vui vẻ:

“Bởi vì Kỳ Tuế chẳng mang theo gì cả.

Tôi chỉ cho nó mang theo đống quần áo cũ đó thôi.”

8  

Khốn kiếp.

Mưa lớn đến mức rõ đường.

Trong đầu chỉ một Kỳ Tuế.

Giọt lệ của nó vốn rơi xuống đất, mà rơi tim .

Ánh sáng trong mắt nó, ngay lúc , vỡ vụn.

Kỳ Tuế gì chứ?

Nó thu hút ánh , nhưng từ nhỏ luôn mềm mại gọi là “”.

Hoa đỏ nhỏ ở mẫu giáo, nó đưa cho cha , mà đưa cho .

Đồ ăn ngon, trò chơi , đầu tiên nó nghĩ đến cũng là .

Bị mắng cũng mách, chỉ kéo vạt áo , đáng thương :

“Anh, em sai , đừng giận nữa.”

Nói xong còn áp mặt mu bàn tay .

Nó chỉ là yêu thích hơn mà thôi.

Trong màn mưa, một bóng dáng kéo vali, giống như chú ch.ó nhỏ vô gia cư.

Tôi che ô xuống xe, gọi nó:

“Kỳ Tuế.”

Nước mưa lăn xuống gương mặt trắng trẻo của nó, từng giọt một.

“Lên xe.”

Khóe mắt nó đỏ lên, c.ắ.n môi mặt :

“Anh cần em nữa, còn đến thương hại em làm gì.”

Giọng nó đầy ấm ức:

“Em em trai .”

“Vậy ai mới là?”

định mở miệng.

Tôi kéo tay nó :

“Tuế Tuế, sai .

CoolWithYou.

Anh cần em.

Theo về nhà .”

Ánh sáng trong mắt nó sống , rực rỡ:

“Anh thật ?

Vậy thề , cả đời bỏ em.”

9  

Khó khăn lắm mới dỗ nó lên xe, hành lý ném bên đường.

“Không cần nữa, sẽ mua mới cho em.

Đồ cũ bẩn xứng với Kỳ Tuế.”

Mưa vẫn lớn, trong xe bật sưởi ấm.

Kỳ Tuế cởi áo ướt, quấn chăn, co ro trong góc.

Lộ đoạn cổ trắng yếu ớt, chớp mắt :

“Anh, em sẽ ngoan, đừng bỏ em. Em chỉ còn mỗi thôi.”

Đáng thương, càng càng giống chú ch.ó nhỏ ai cần.

Tim mềm nhũn, nhịn :

“Lại đây. Anh ôm em.”

Kỳ Tuế lập tức chui , đầu tựa n.g.ự.c .

 

Loading...