Gậy Ông Đập Lưng Ông - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:29:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian học ở học viện âm nhạc thường tập trung buổi sáng hoặc là buổi trưa. Điều giúp Diệp Thanh Lan thêm thời gian để luyện tập ở công ty và kiếm tiền.

Kiếm tiền là vấn đề thứ hai, quan trọng là lộ diện công chúng.

Một loạt các quán bar đường Tây Uyển là nơi trẻ thích đến nhất, cũng là nơi để những làm âm nhạc mắt.

 

Diệp Thanh Lan chọn hôm thứ bảy, tìm một cái ghế đẩu nhỏ trong nhà, đeo cây đàn ghi - .

 

Ngày đầu tiên đến, thấy Diệp Thanh Lan cao, trai còn non nớt nên xung quanh cũng chả ma nào xem. Đến khi Diệp Thanh Lan hát hai ca khúc, những xung quanh dần tập trung .

Những ca khúc đó sửa , giữ một nửa, sửa một nửa. Mặc dù cả tối chỉ kiếm đến 100 đồng nhưng vẫn trả tiền, chứng tỏ ca khúc của vẫn yêu thích.

Chủ nhật, Diệp Thanh Lan cũng kiếm kha khá, còn một cô gái ăn mặc sành điệu đến xin Diệp Thanh Lan cho đăng video lên Weibo.

Diệp Thanh Lan từ chối, : “Không bao lâu nữa, cô sẽ thấy thôi.”

Muốn nổi tiếng, chú ý dễ dàng chút nào, Diệp Thanh Lan chẳng qua chỉ hứa suông thôi.

Khi những ở đường Tây Uyển còn ai quan tâm đến Diệp Thanh Lan thì chuyện Diệp Thanh Lan hát ở đường Tây Uyển đến tai Liên Nhạc .

 

Khi Liên Nhạc Trịnh Dịch báo cáo xong, mắt vẫn rời khỏi màn hình máy tính, hỏi Trịnh Dịch: “Có ai ?”

 

“Nghe hai ngày, kết quả quá nhưng cũng tệ.”

Kết quả chính là thứ Liên Nhạc thấy nhất. Mặc kệ tính tình như thế nào, cố gắng là . Dù nhân phẩm , nhưng ít thể kiếm lợi nhuận cho Thời Đại. “Để hát tiếp , xem thể tạo một chút nhân khí . Không bao lâu nữa để Phó Vũ Hồng sắp xếp cho thi, cứ mắt .”

 

“‘Tân Khởi Chi Tú’ bắt đầu mở báo danh, nên để thi ?” Trịnh Dịch cũng hiểu suy nghĩ của Liên Nhạc, nghĩ một chút thấy cơ hội thể xuất hiện gần nhất chỉ cuộc thi là thích hợp.

“Nói cho Phó Vũ Hồng là , để cô tự sắp xếp.”

“Vâng.” Trịnh Dịch đưa văn kiện cho Liên Nhạc:  “Gần đây một bán tin tức cho truyền thông, năm đó Diệp Thanh Lan ngài bao dưỡng nên mới hai trở thành ca sĩ xuất sắc nhất, chứ bản tài cán gì.”

 

Liên Nhạc dừng tay, ngẩng đầu lên Trịnh Dịch, ánh mắt tức khắc lạnh xuống: “Tra là ai ?”

 

“Vẫn . Đối phương nhân lúc ban đêm đem tài liệu đến cửa chủ biên truyền thông, đeo khẩu trang và áo liền mũ, trong camera ai.”

 

Liên Nhạc cầm chuột, ngón tay xoa xoa mấy mới bình tĩnh , trầm giọng : “Tra, trong một tuần, tra cho là ai.”

 

“Vâng, sẽ cố gắng hết sức.”

 

Trịnh Dịch cảm thấy như gặp chuyện phiền phức.

Chỉ cần là chuyện liên quan đến Diệp Thanh Lan, ông chủ nhà đều quan tâm, một tuần sẽ cho phép thêm một ngày, đến lúc đó mà tra , chỉ sợ tiền thưởng quý sẽ tong. 

 

Mùa đông tuyết rơi, đường đến công ty lạnh, nhưng Diệp Thanh Lan cần đến Thời Đại sớm, mỗi ngày đều . Trước là vì mắt, bây giờ là vì kiếm tiền.

 

Diệp Thanh Lan tìm một căn hộ mới, ở một tiểu khu cao cấp, gọi là nhất về chất lượng phục vụ, tiền thì thể ở . Bởi vì chủ thuê xuất ngoại nên mới treo biển cho thuê.

Nếu nhớ lầm, căn hộ đối diện là của Liên Nhạc.

Nơi mà Diệp Thanh Lan đưa đến hẳn là Liên Nhạc mới mua, lẽ để tiện gặp . Hắn là một hoài niệm, luôn ở trong căn hộ mà sống từ khi trưởng thành.

 

Hiện giờ sống đối diện , con đường nhà sẽ còn lâu ?

 

đáng tiếc tiền thuê nhà là cả một vấn đề. 

 

Diệp Thanh Lan mật khẩu thẻ của đứa trẻ , mà cũng sẽ dùng, hơn nữa bên trong chắc chắn cũng còn tiền. 

 

Muốn gom đủ tiền thuê và phí môi giới trong thời gian ngắn thì quá khó khăn. Tuy rằng thu nhập “hát rong” của Diệp Thanh Lan cũng kha khá nhưng phòng thì đợi . Với căn hộ ở tiểu khu luôn dễ dàng tìm thuê.

 

Trong lúc đang lo lắng, Diệp Thanh Lan thấy thông báo về tiệc Giáng sinh trang web của một trường học.

 

Đối với Học viện Âm nhạc, tiệc Giáng sinh trở thành một cuộc thi ca nhạc, dành cho các sinh viên năm nhất rèn luyện. Tiền thưởng cũng kha khá.

 

Hơn nữa trường còn mời các học trưởng làm giám khảo. Trong các học trưởng , còn mà Diệp Thanh Lan gặp.

 

“Có tốn công sức.” Diệp Thanh Lan ảnh chụp điện thoại: “Tôi còn tìm đến mà tự đưa đến cửa .”

 

Lúc Diệp Thanh Lan 25 tuổi, giành giải nam ca sĩ xuất sắc nhất trong buổi lễ âm nhạc long trọng, cũng năm đó hai đề cử là Diệp Thanh Lan và Lưu Nghệ Phong. Buổi lễ kết thúc, tin tức Diệp Thanh Lan mua chuộc khán giả lan truyền nhanh chóng.

Năm thứ hai, đề cử vẫn là Diệp Thanh Lan và Lưu Nghệ Phong, Lưu Nghệ Phong giành giải, tin tức Lưu Nghệ Phong mua chuộc khán giả lan truyền.

 

Tin tức năm thứ nhất là giả nhưng tin tức năm thứ hai là thật.

 

Tin tức giả mà Lưu Nghệ 

Phong lan truyền năm thứ nhất đó, khiến cho những thành công trong nghề đỏ mắt với Diệp Thanh Lan, thành công mở cánh cửa thế giới mới. Những bất hạnh của Diệp Thanh Lan cũng đều do Lưu Nghệ Phong mà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gay-ong-dap-lung-ong-zeym/chuong-6.html.]

 

Vốn khi bước giới âm nhạc mới gặp mặt, mà vận mệnh để nó xảy sớm hơn.

 

Buổi hội Giáng sinh của trường tuy trở thành cuộc thi ca hát cho sinh viên năm nhất nhưng dù nó vẫn là buổi hội. Tất cả những thí sinh dự thi chỉ thể quyết thắng bằng một bài hát. Độ khó nếu nghiêm túc đ.á.n.h giá thì so với xa luân chiến còn kinh khủng hơn. Thí sinh còn “cơ hội ”.

 

Đối với Diệp Thanh Lan thì ngược là một tin , tốc chiến tốc thắng, lấy tiền rời .

 

Học viện Âm nhạc hiện tại mấy xuất chúng, mặc dù là một tuổi còn trẻ mà một lượng lớn fan hâm mộ, thì họ cũng sẽ nhất định tham gia tranh tài. Bởi vì đối với họ, tiền thưởng quá ít ỏi.

 

Điều cho Diệp Thanh Lan cơ hội.

 

Diệp Thanh Lan báo danh xong, vui vẻ ôm cây đàn ghi - , nhỏ giọng than thở với bản nhạc mặt: “Đại hội t.ử thần, giờ mới bắt đầu.”

 

Lưu Nghệ Phong là sinh viên nghiệp học viện Âm nhạc. Hiện giờ là giỏi nhất, khen ngợi ngừng, hàng năm đều ca khúc mới, liên tục các thương hiệu mời làm đại diện, fan cũng tăng vọt. Trường học mời làm giám khảo, xem như làm tấm gương cho sinh viên năm nhất phấn đấu.

 

Lúc Diệp Thanh Lan đeo đàn ghi- tiến hội trường sinh viên, Lưu Nghệ Phong đang các vệ sĩ vây quanh dẫn trong, phía theo một đám fan hâm mộ gần như điên cuồng.

 

“Tận hưởng thời gian hiện tại . “ Diệp Thanh Lan lạnh một tiếng, đeo đàn ghi- bước cửa lớn.

Khu vực chờ thi đấu ở phía ghế giám khảo, Diệp Thanh Lan tới muộn, vị trí phía Lưu Nghệ Phong chiếm, Diệp Thanh Lan bốn phía một vòng cũng chỗ thích hợp, đành qua thương lượng với bạn học ở đó: "Bạn học, xin chào, là fan của Lưu Nghệ Phong, thể cho chỗ , thật sự thích .”

Cô gái ghế ngẩng đầu, gương mặt học sinh sạch sẽ xinh lộ vẻ thuần khiết, đôi mắt vô cùng , chằm chằm Diệp Thanh Lan vài giây, đỏ mặt cúi đầu : “Được.”

 

“Cảm ơn.” Diệp Thanh Lan chân thành cảm ơn: “Tôi tên là Diệp Thanh Lan.”

“Diệp Thanh Lan?!” Cô gái kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Không mà bạn nghĩ. "Diệp Thanh Lan : “Chỉ là trùng hợp thôi.”

“Tôi .” Cô gái lên nhường chỗ cho Diệp Thanh Lan: "Tôi tên là Tô Hàn, từng là fan của Diệp Thanh Lan.”

 

Lời khiến Diệp Thanh Lan sửng sốt, một lát mới : “ mắt , cũng thích .”

Tô Hàn che miệng rộ lên: “Rất vui .”

“Tôi cũng . "Diệp Thanh Lan chìa tay : "Nếu tối nay thắng, mời bạn ăn cơm, nếu thắng thì mời nổi.”

 

Tô Hàn khanh khách, bắt tay với Diệp Thanh Lan, tới chỗ bên cạnh.

Diệp Thanh Lan đặt đàn ghi - ở bên cạnh bắt chéo chân xuống, mở ghi âm điện thoại đợi quá hai phút, Lưu Nghệ Phong vây quanh xuống ghế giám khảo của , tháo khẩu trang xuống nhỏ giọng với trợ lý bên cạnh: "Đừng để tùy ý chụp ảnh, ký tên cũng đừng đồng ý.”

 

“Tôi , Phong, giáo sư Trâu bảo cho , chấm điểm công bằng.”

 

“Hừ, mấy hát đều tới tham gia, còn chỉ là loại nghiệp dư, thể hát cái gì? Lúc nếu Cổ Giai sẽ đến, cũng rảnh mà chơi đùa với đám sinh viên .”

 

Diệp Thanh Lan chống cằm lưng ghế của Lưu Nghệ Phong, trong lòng mắng vài câu thô tục, thật sự là oán giận một câu: "Lúc cũng là một trong đám .”

 

giờ lúc.

 

Chương trình của Diệp Thanh Lan đang đếm ngược, lúc còn sớm, nhanh chóng xuất đoạn ghi âm , dùng app điện thoại di động bắt đầu cắt .

Trên đài phần thi bắt đầu, đến mức nghiệp dư nhưng thể làm cho Diệp Thanh Lan vỗ tay trầm trồ khen ngợi cũng .

 

Lúc sắp đến Diệp Thanh Lan, Diệp Thanh Lan rõ ràng thấy lưng Lưu Nghệ Phong bỗng thẳng tắp, tay cầm bút cũng run lên theo.

 

Còn sợ?

Diệp Thanh Lan ôm đàn ghi- chuẩn đến cánh gà. Lúc lên cố ý dùng bụng đụng lưng ghế phía . Lưu Nghệ Phong đầu , Diệp Thanh Lan với , dấu cắt cổ.

 

Ánh mắt Lưu Nghệ Phong thẳng, Diệp Thanh Lan hài lòng, vui vẻ ôm đàn ghi- .

 

Với cây đàn ghi- ballad mỏng manh và tình hình cho phép, Diệp Thanh Lan đành chọn một bài hát giai điệu tương đối nhẹ nhàng. Lúc ở giữa sân khấu, trong thoáng chốc làm cho một loại cảm giác yên tĩnh.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Khúc nhạc dạo vang lên, Diệp Thanh Lan đổi tư thế, mũi chân nhẹ nhàng đ.á.n.h nhịp.

Bài hát là cover, nhưng Diệp Thanh Lan cải biên.

 

Khán giả phía vốn còn ồn ào trong nháy mắt cũng yên tĩnh theo, ngay cả hội học sinh cử tới để khuấy động khí cũng đều ngừng , yên tĩnh Diệp Thanh Lan hát.

 

Không đến năm phút đồng hồ, phía một chút tạp âm, đến đoạn điệp khúc thứ hai sắp kết thúc mới nhớ tới dùng điện thoại di động để ghi video.

Tô Hàn sửng sốt thật lâu, chờ Diệp Thanh Lan xuống đài, mới đầu hỏi bên cạnh: “Cậu học lớp nào, từng gặp ?”

“Tôi cũng , từng gặp.”

 

Tô Hàn Diệp Thanh Lan từ bên cạnh xuống đài. Cậu trở về từ bên cánh gà, lười nhác trở về chỗ , cô chỉ cảm thấy lỗ tai của một mực thiêu đốt.

 

Loading...