Anh , bận tâm, đó dùng tay vỗ vỗ đầu : “Bé con, của đây, chắc vẫn còn ấm, ăn nóng nhé.”
Anh đưa túi bữa sáng cầm ở tay trái cho , : “ , tan học đợi ở lớp, đưa một nơi.”
Kỳ An lên lúm đồng tiền thật sự mê , đến nỗi quên hết những điều khác mà chỉ lo gật đầu lia lịa bởi vì chỉ cần gật đầu là . Đến khi xa thì mới phản ứng là kịp cảm ơn .
Ngay đó, hét lớn bóng lưng : “Anh, cảm ơn nhé!”
Mờ mịt trong gió, thấy Kỳ An khi thấy thì lập tức lảo đảo một chút khi . Tôi bảo mà, đừng bắt gọi là .
Mà thôi, cũng bụng thật đấy, còn mang bữa sáng cho nữa. Hơn nữa còn , buổi trưa sẽ đưa một nơi. Tôi chút tò mò, chỉ mong thời gian thể nhanh chóng trôi đến buổi trưa.
may mắn , thời gian cũng khá là chịu khó.
Giờ ăn trưa đến. Tôi ngoan ngoãn đợi Kỳ An ở cửa lớp .
Chỉ vài phút , Kỳ An đúng giờ xuất hiện trong tầm mắt . Đi cùng còn gã béo hôm cầm gậy và những tên đàn em khác.
“Kỳ An, … Anh làm gì, nhanh như đến lấy chân của , sống nữa ?” Tôi sợ hãi đến mức năng cũng lắp bắp, lập tức co chân định bỏ chạy.
Kỳ An , kéo : “Đừng sợ, chân .”
“Vậy… Vậy là tay của ?” Tôi càng sợ hãi hơn.
Kỳ An càng dở dở : “Bé con, đang nghĩ linh tinh gì ? Cậu cho kỹ đây.”
Ngay đó, Kỳ An hiệu cho mấy tên đàn em chủ động tiến gần.
Đi đầu là gã béo cầm gậy hôm qua.
Lần vẫn tủm tỉm, những lớp thịt nhăn nhúm trông thật đáng sợ.
“Anh béo, sẽ là trúng đôi chân của đó chứ?”
Tôi toát mồ hôi, ngờ ngày đôi chân của khiến nhiều tìm đến như .
Gã đại ca béo , đó với vẻ mặt đầy áy náy: “Xin em, hôm qua dọa , đặc biệt đến đây để xin , mong thể tha thứ cho .”
Lời xin của kẻ m.á.u mặt đáng sợ nhất. Điều khiến vội vàng gật đầu lia lịa đáp : “Không , , qua hết .”
Dù thì mặt mũi cũng mất hết , còn gì mà bận tâm nữa chứ? Gã đại ca béo , lập tức càng tươi hơn.
Tôi nghi ngờ nếu Kỳ An ở đó, e rằng sẽ nhào tới ôm vài cái để bày tỏ lòng ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gau-bong-nho/chuong-7.html.]
Đại ca béo thấy vui vẻ tha thứ cho , lập tức vẫy tay hiệu cho những tên đàn em khác.
“Chào chị dâu!”
“Chị dâu!”
Còn kịp phản ứng, tiếng “chị dâu” khiến ù tai.
Vậy là bây giờ trở thành phụ nữ của đại ca bọn họ?
Á khụ, đàn ông?
Tôi liếc mắt Kỳ An bên cạnh, mà đang trộm! Quả nhiên tất cả những chuyện đều lên kế hoạch từ . Lúc , tại chỗ ngại ngùng đến mức sắp đào một căn nhà ba phòng khách một phòng ngủ .
Tên Kỳ An mà còn đến giúp giải vây? Khi đang nghĩ , đám đàn em của Kỳ An an phận nữa mà trực tiếp quỳ xuống đất: “Từ nay về , xin lời chị dâu phân phó!”
Câu “chị dâu” của bọn họ, vang lên đanh thép khiến tại chỗ ngẩn ngơ.
Vậy là trở thành “ phụ nữ” của đại ca họ ?
Tôi thậm chí còn kịp phản ứng, Kỳ An cưỡng chế kéo : “Được , các về , bây giờ hẹn hò với chị dâu của các đây.”
Kỳ An xong, cứ thế công khai kéo biến mất khỏi tầm mắt của đám đàn em .
Lúc rời , lờ mờ thấy miệng đám đàn em của Kỳ An đều nhét đầy cẩu lương. Thật đây cũng ý định của .
Một lúc lâu , Kỳ An đưa đến một nơi khá yên tĩnh. Tôi hỏi đây là , là nhà của .
Tôi: "?"
"Tôi ?"
"Sao thế, con dâu còn sợ gặp bố chồng ? Hơn nữa, còn đáng yêu như ."
"Ai là vợ của !"
Kỳ An an ủi , còn thì khổ.
"Anh là ý gì?" Tôi hỏi .
"Không canteen dở tệ ? Thật trùng hợp, giỏi nấu ăn, đồ bà làm chắc chắn sẽ thích."
Anh thậm chí còn cần hỏi thích ăn gì ?