Gấu bông nhỏ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-10-25 16:41:58
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cúi đầu, lúc mới phát hiện ôm gấu bông đến vị trí ngực, nhất thời chút ngượng ngùng.

“Anh là Kỳ… An?” Mặc dù chắc chắn là nhưng vẫn nhịn mà hỏi để xác nhận.

“Sao, nhóc con, mới sáng nay còn hôn quên ?” Kỳ An vui cằn nhằn một câu, đó trực tiếp thẳng giường , đối mặt với .

“Anh ai là nhóc con hả?” Tôi tức giận phản bác .

“Ai đang giận thì đó là nhóc con thôi, chỉ nhóc con mới bĩu môi chống nạnh khi tức giận.”

Tôi vội vàng thả lỏng tay và miệng, tiếp tục cứng miệng thêm một câu: “Dù cũng .”

“Quả nhiên, thì cái miệng là cứng nhất, là bài học hôm nay cho đủ thấm ?”

Kỳ An đúng là nhắc đúng chỗ đau của mà, câu trúng phóc nỗi lòng . Nghĩ đến cái bản đáng ghét hôm nay, tức đến mức vỡ cả răng hàm.

Tôi trừng mắt oán hận chằm chằm con gấu bông đang đắc ý mặt : “Kỳ An , xem, bây giờ biến thành bé tí thế , chẳng lẽ thể đánh gãy chân nữa ?”

Ngay đó, xoa xoa hai tay trực tiếp nhấc bổng gấu bông đang nhảy nhót giường lên.

Thân gấu của Kỳ An lập tức run lên bần bật, mặt đầy vẻ thể tin , đôi mắt gấu càng mở to trừng trừng : “Cậu làm gì? Đồ khốn nhà , đừng làm bậy, nếu ngày mai…”

“A ha ha ha.”

Kỳ An còn hết câu, điên cuồng cù léc nách gấu, khiến gấu phá lên.

Cuối cùng, những lời đến cửa miệng của nuốt ngược trở : “Thời Yến, thật sự sợ c.h.ế.t ?”

Lúc gấu bông một nữa trở nên thảm hại, lông gấu cũng xù lên vì Kỳ An .

“Ai bảo hôm nay làm mất mặt chứ?”

Giọng điệu tủi của lúc khiến Kỳ An chút làm . Vẻ mặt đau buồn của khiến Kỳ An đồng cảm.

Kỳ An thấy nước mắt rưng rưng trong hốc mắt thì càng thêm luống cuống: “À, , là làm nhưng đừng .”

Kỳ An biến thành gấu bông thấy bộ dạng thế càng hoảng sợ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gau-bong-nho/chuong-5.html.]

Anh vội vàng giải thích với rằng chuyện ngày hôm nay chỉ là một sự cố, một sự cố mà lên kế hoạch từ . Tuy nhiên, hiệu quả cao.

Lúc , đôi tay và bàn chân gấu của càng đặt , chỉ ngừng xích gần : “Tôi nhớ hình như… Chỉ cần làm cái đó một cái là sẽ còn khó chịu nữa ?”

“Cái gì?” Tôi nén nước mắt sắp trào khóe mi hỏi .

Kỳ An: “…”

Kỳ An dường như trải qua một hồi đấu tranh tâm lý lâu mới tiếp tục mở lời: “Chính là… Cái đó…”

Lời Kỳ An đến bên miệng thể thốt , thấy nước mắt của càng thể kìm nén.

Có lẽ là vì thật sự còn cách nào khác, thấy bộ dạng của , cắn răng câu đó: “Hôn một cái!”

Tôi: “?”

“Anh đùa chứ?”

Tôi , những giọt nước mắt kìm nén quá lâu thực sự thể giữ nữa. Tuy nhiên, đối với đề nghị của Kỳ An, vẫn vô cùng tán thành.

Tôi lập tức ôm chầm lấy trong nước mắt ‘chụt’ một tiếng thật kêu: “Lần là tự đấy nhé, đổ cho .”

cũng , chiêu của Kỳ An thật sự hiệu nghiệm. Ngay đó, mãn nguyện mỉm với lau khô nước mắt.

Tôi thấy Kỳ An vẫn đang khổ thì khỏi hỏi ngược : “Anh ?”

Lúc , Kỳ An, biến thành gấu bông, hổ dùng bàn chân gấu che lấy khuôn mặt gấu mềm mại của : “Không , chỉ là sạch sẽ nữa .”

Kỳ An tiếp tục: “Không ngờ một mệnh danh là đại ca học đường như ông đây, mà khi đối mặt với đàn ông làm . Còn để hôn một cái mới chịu, huhuhu. Thật là đau lòng quá mà!” Tiếng gấu bông thút thít vang lên.

“Đại ca học đường cũng sẽ nhè ?” Tôi khỏi kinh ngạc, đó nhéo nhéo má của gấu bông: “Vậy hôn ? Giống như hôm nay ?” Tôi cẩn thận hỏi .

“Không! Hôn nữa thì miệng ông đây sưng vù mất.” Kỳ An kiên quyết từ chối lời mời của , ngay lập tức đưa tay lau nước mắt: “Không ngờ làm đại ca học đường mệt, làm gấu bông của còn mệt hơn.”

Kỳ An cằn nhằn một câu với giọng điệu trách móc, tỏ vẻ vô cùng vui.

“Vậy rốt cuộc biến thành gấu bông của như thế nào?”

Nghe Kỳ An , mới chợt nhớ mấu chốt của chuyện . , Kỳ An rốt cuộc làm cách nào mà đột nhiên ở trong gấu bông của chứ?

Loading...