Lúc , chậm một giây thôi cũng là bất kính với công sức sắp đặt bấy lâu nay của Kỳ An. Chỉ là vẻ mặt lúc còn kinh ngạc hơn cả .
Anh định vươn tay ngăn tiếp nhưng miệng rõ ràng nhanh hơn : “Tôi càng nên hôn ! Tôi sai ! Bố ruột ơi!”
Miệng trượt một cái, khai sạch bách thứ. Ngay đó, một tiếng “phịch” nữa, tên béo một bên lời dọa đến mức đánh rơi cả gậy.
Thế thì chắc thể đánh gãy chân nữa nhỉ? Tôi nghĩ thầm, thử dò xét ngẩng đầu . Lúc hình như, mặt còn đen hơn.
Chuyện gì thế ? Tôi ngoan ngoãn thừa nhận mà? Sao vẫn hài lòng? Sao vẫn vui?
Chẳng lẽ…
Một nhân vật m.á.u mặt như Kỳ An thường coi trọng danh dự của . Nếu ai đó làm họ mất mặt thì chắc chắn họ sẽ tự lấy ! Giống như việc chủ động hôn .
Mặc dù để làm bố ruột của nhưng vẻ vẫn vui lắm. Chẳng lẽ những điều vẫn đủ?
Tôi nghĩ đến đó nhẹ nhàng dịch chuyển chậm rãi về phía . Đám đàn em vây quanh đều vô thức chủ động nhường đường cho .
Tôi vô thức đến mặt , Kỳ An vẫn đen mặt.
Tôi đoán, hình như hài lòng với những lời . Nếu , vẫn giữ im lặng?
Để dỗ vui và giữ đôi chân của , chủ động nhổm dậy ghé sát .
Tôi hôn “chụt” .
Thế thì hài lòng chứ? Ngay khi nghĩ rằng như đủ để lấy thể diện thì Kỳ An ngớ .
Đôi mắt đen nâu thể tin , căn bản dám tin tất cả những điều là thật.
“Sao thế, vẫn hài lòng ? Vậy thì là…?”
Tôi cố gắng nhớ , tối qua còn làm gì nữa. À, nhớ , quần áo của gấu bông cũng lột sạch.
“Vậy thì là…” Tôi Kỳ An một cái, do dự vươn hai tay , đó cắn răng: “Vì đôi chân của !”
“Xoẹt” một tiếng, trong sự kinh ngạc của Kỳ An, tay.
Chỉ là còn kịp xé nát tay áo, Kỳ An hoảng hốt kéo tay .
“Cậu làm gì đấy?” Mặt lúc mà đỏ lên một cách khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gau-bong-nho/chuong-4.html.]
Tôi đánh giá : “Thì ân oán rõ ràng chứ . Mặc kệ lột quần áo của , vì để giữ đôi chân của , thì cứ coi như đều là làm .”
Anh khẽ dừng , giọng điệu thản nhiên: “Hay lắm cái câu ân oán rõ ràng của . Nếu thật sự trả thì tối nay hẵng .”
Nửa câu của Kỳ An khẽ, chỉ thấy.
Anh lập tức nắm lấy tay áo ngoài của , che cái vạt áo trong xé rách: “Đừng cố tỏ mạnh mẽ, còn đôi chân của thì cứ giữ đó, sẽ thu.”
Kỳ An xong thì dẫn theo đám đàn em của rời : “Nhóc con, tối nay gặp. À, đúng , đừng tè dầm nữa nhé.”
Kỳ An nửa đường bỗng , chỉ quần mà .
Tôi cúi đầu, ngay đó là một trận mắt trợn tròn: “Cái quái gì mà tè dầm chứ, rõ ràng là mồ hôi mà! Đây thật sự là mồ hôi mà!”
Không từ lúc nào, mồ hôi vì căng thẳng nhỏ giọt xuống đũng quần . Mặc dù cố gắng giải thích nhưng Kỳ An vẫn vui vẻ. Một tràng ha hả vang vọng tới mức vỡ màng nhĩ .
Thật là, vô lý hết sức!
mà, thì cũng vui . Còn đôi chân của xem như cũng bảo một cách suôn sẻ.
Cho đến tối khi tắm rửa xong xuôi lên giường, gấu bông của ngoan ngoãn bên cạnh. Tôi chỉ giặt giũ quần áo cho nó mà còn lau sạch những vết nước dãi chảy đó.
Ngoài , còn xịt lên gấu bông nhỏ mùi nước hoa yêu thích nhất của . Mùi sữa, thơm thơm, ngọt ngọt, quyến rũ. Sau khi làm xong những việc , cảm thấy mãn nguyện.
Chỉ là gấu bông nhỏ vẫn phản ứng gì nhỉ? Tôi chút tò mò, chủ động ghé sát .
Ngay đó, đưa ngón tay chọc chọc má gấu bông: “Gấu nhỏ? Gấu bông? Kỳ An?”
Con gấu phản ứng. Đôi mắt gấu tròn xoe vẫn vô thần về phía xa.
“Ủa, chuyện gì thế ?” Tôi khó hiểu, nhẹ nhàng nhấc gấu bông lên ôm lòng: “Gấu bông của ?”
Không phản ứng.
“Cưng ơi?”
Hình như vẫn phản ứng?
Ngay khi đang đầy nghi hoặc, bỗng “A hú” một tiếng, như thể thứ gì đó sống . Tôi là Kỳ An đến .
“Chào, đến ?” Tôi lập tức chào hỏi .
Kỳ An khẽ khựng : “Cậu đặt xuống .”