Gấu bông nhỏ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-10-25 16:41:56
Lượt xem: 288

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

ăn thịt heo nhưng ít nhất cũng thấy heo chạy , chút tinh ý vẫn . Chỉ là, rốt cuộc là ai chọc giận ? Lại khiến đến đây chặn từ sớm thế , bộ dạng lẽ là thù hằn sâu nặng lắm đây?

, mặt Kỳ An lúc kéo dài đến mức sắp rớt xuống đất . Ngay đó, vài tên đàn em thường thấy của cúi đầu khom lưng đến, gọi Kỳ.

Tôi thấy, xong . Đây chính là tư thế chuẩn đánh , lúc càng thêm chắc chắn. Chẳng lẽ, tối qua đó thật sự là ?

Tôi dám dễ dàng xác nhận nhưng vẫn theo bản năng bỏ chạy.

[Giữ cái mạng nhỏ quan trọng hơn! Bất kể tối qua nhưng gặp thì chắc chắn chuyện lành gì !]

[Đặc biệt là Kỳ An đang đen mặt nữa chứ!]

Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách! Tôi lập tức cúi đầu, định lén lút vòng qua .

[Chắc thấy nhỉ?]

Ngay khi đang nghĩ cách làm thế nào để chuồn thật nhanh và kín đáo mặt thì đại ca học đường Kỳ An giang thẳng một chân , chắn ngang tầm mắt .

Trời đất ơi, đến mặt từ lúc nào ? Vì chú ý, đ.â.m thẳng lòng n.g.ự.c .

“Chết tiệt, cứng đơ cả , cái gì thế ?” Tôi xoa trán đang đau điếng lẩm bẩm ngừng.

“Cơ bụng.” Giọng trầm thấp của Kỳ An bất ngờ vang lên.

Cơ bụng , cảm giác quen thuộc quá! Chưa kịp để phản ứng , Kỳ An bỗng hạ thấp , ghé sát , thở nhẹ nhàng phả tai : “Sao, quên nhanh ? Hôm qua chơi vui ? Cảm giác làm bố thế nào? Hay là tối nay để thử nhé?”

Lúc , hoảng loạn, chẳng lẽ hôn tối qua thật sự là… Kỳ… An?

Tôi ngẩng đầu lên, gượng gạo với đàn ông đang đen mặt mặt: “Bạn học , gì thế? Chơi đùa gì cơ? Sao ? Cậu nhầm lẫn gì ? Chúng quen ? Ối, nhầm đường , xin nhé, ngay đây.”

Tôi cố tình giả vờ ngốc nghếch , sức diễn vẻ mặt của một “thằng ngốc” gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gau-bong-nho/chuong-3.html.]

Ánh mắt Kỳ An vẻ dịu đôi chút, hình như chút lung lay. Còn thì đang chờ buông tha, đó sẽ lập tức chạy trốn. Lúc mà chậm một giây thôi thì với cái giải quán quân chạy ngắn hồi mẫu giáo của mất.

Kỳ An chỉ “Ồ” một tiếng, giọng điệu cao, liếc với nụ như .

Nụ nhếch khóe môi , dường như bên má trái còn một cái lúm đồng tiền.

“Thật sự quên ?” Anh khẽ hỏi , đôi mắt tràn đầy mong đợi .

Tôi: “Bạn học, thật sự đang gì, bây giờ thể ?”

Chuyện , cho dù là thật chăng nữa thì đánh c.h.ế.t cũng thừa nhận!

Huống hồ Kỳ An đang ngay mặt , nếu mà thẳng thừng thừa nhận thì liệu còn yên ? Thừa nhận một sướng một , thừa nhận thì sướng mãi. Cái đạo lý , vẫn hiểu rõ lắm.

“Thôi , giao cho các đấy.”

Kỳ An xem như cũng đang dối chớp mắt, chẳng hề ý định một câu thật lòng.

Ngay lập tức, giọng lạnh , vẫy tay về phía đám đàn em phía . Đám đàn em phía cũng chính thức nhận sự cho phép của , từng tên một tiến về phía .

Mặt mày ai nấy đều hung thần ác sát, ánh mắt tàn độc chằm chằm : “Yên tâm, đau , nhanh lắm.”

Ai mà tin chứ! Tên béo cầm một cây gậy to sụ, khiến mấy ngấn mỡ mặt run bần bật tiến về phía .

Nói thật, lúc hoảng . Anh sẽ đánh gãy chân thật chứ? Như thể đột nhiên cảm nhận điều gì đó, đôi chân đáng ghét của tự chủ mà run lên cầm cập.

Tôi vội ngẩng đầu Kỳ An một bên, ánh mắt ủy khuất gửi gắm tín hiệu cầu cứu cuối cùng đến . vẫn lạnh mặt gật đầu, rõ ràng là vẫn còn đang giận dỗi .

Mà thôi, cũng là tại đến phút cuối vẫn chịu mở miệng thừa nhận. thà c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục, tin dám…

“Vút” một tiếng, cây gậy giơ lên xé gió. Anh thật sự dám!

“Phịch” một tiếng, thành công khuỵu hai chân mềm nhũn xuống đất: “Bố, là bố ruột của , sai ! Tối qua nên ôm ngủ, nên cố ý trêu chọc , càng nên…”

Loading...