Tôi bày vẻ mặt bẽn lẽn, thấy đó là chuyện to tát gì.
Với mà mỗi tối khi ngủ hôn gấu bông nhỏ là việc nhất định làm.
với thì hình như , gấu bông nhỏ lúc tức đến nỗi mặt đỏ bừng, đưa ngón tay gấu nhỏ nhắn vẻ đáng yêu của chỉ mà gầm lên: "Thời Yến! Cậu dám đối xử với như ?! Cậu là sống nữa ? Đợi ngày mai ông đây biến trở , nhất định sẽ đòi lấy cái mạng nhỏ của !"
Khoan , tên ? Chẳng lẽ, thật sự là gấu bông nhỏ của ? Đến cả tên cũng nhớ rõ ràng như !
Tôi lập tức càng thêm phấn khích và khẳng định, mừng như điên ôm gấu bông nhỏ của chọc ghẹo một hồi. Dần dần mặt của gấu bông nhỏ trong vòng tay dường như càng nóng hơn một cách khó hiểu.
"He he, ngờ gấu nhỏ nhà cũng đáng yêu phết đấy chứ."
Gấu nhỏ: "Tôi cũng ngờ biến thái đến thế."
" mà bây giờ chuyện , thì thể chuyện với mỗi ngày ?"
Tôi đưa tay sờ sờ bụng của gấu bông nhỏ. Cảm giác cứng nhắc, khó chịu, khác hẳn những con gấu bông khác mà từng sờ.
"Gấu nhỏ, bụng thế? Có bên trong mọc sỏi ?" Tôi lo lắng hỏi : "Sỏi đá thì chữa sớm đấy nhé."
gấu bông nhỏ lộ vẻ mặt cạn lời, ánh mắt như thằng ngốc mà chằm chằm : "Nhà mọc sỏi mọc tám cục ? Đó là cơ bụng đấy đồ ngốc!"
Cái gì?! Tôi vô cùng kinh ngạc, bây giờ ngay cả gấu bông cũng cơ bụng ?
Kỹ thuật chế tạo gấu bông nhân tạo đạt đến trình độ cao siêu như từ lúc nào chứ? Đến cả cảm giác và độ chân thật cũng làm y như thật .
Gấu nhỏ: "Có khả năng đó là thật ?"
Gấu bông nhỏ lúc gần như sắp phát điên . vì chỉ là một con gấu bông nhỏ, bất lực nên chỉ thể mặc " làm gì thì làm".
"Thời Yến, lắm, dám đùa giỡn ông đây như ? Món nợ , Kỳ An ghi . Có giỏi thì ..."
Gấu bông nhỏ hết lời, dùng tay bịt miệng gấu bông nhỏ lập tức ôm chặt lòng: "Gấu nhỏ, đừng nữa."
Tôi hài lòng ôm chặt gấu bông nhỏ, nở nụ mãn nguyện. Bởi vì giọng của gấu bông nhỏ lúc đối với mà thật sự vô cùng quyến rũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gau-bong-nho/chuong-2.html.]
Sao con gấu nào mà đến cả lúc tức giận mắng cũng dễ đến chứ? Hay đây chính là hiệu ứng gấu bông mà dành cho ?
Mặc dù gấu bông nhỏ đang ở trong vòng tay nhưng dường như vẫn hề ngoan ngoãn cứ lẩm bẩm rằng trả giá.
Trả giá? Trả giá gì cơ? Chẳng lẽ còn chịu trách nhiệm với một con gấu bông nhỏ ? Mà vốn dĩ là của mà.
"Gấu nhỏ, đừng nghĩ nhiều nữa, mau ngủ ." Tôi dùng tay véo véo cái mặt gấu mũm mĩm của gấu nhỏ, đe dọa .
Gấu bông nhỏ lập tức cằn nhằn "ừm hứm" vài tiếng, giận dữ vung đôi bàn chân gấu ngắn ngủn đáng yêu của về phía n.g.ự.c .
"Nếu còn lời thì thật sự sẽ khách sáo đấy nhé." Tôi liền nắm chặt đôi bàn chân gấu của , đe dọa.
Và gấu bông nhỏ đang ở trong vòng tay lúc , , dường như đột nhiên nghĩ đến một tin dữ nào đó, bèn lầm bầm oán trách một câu: "Gấu ở mái hiên, thể cúi đầu."
Lập tức im bặt, đó còn nhắm cả mắt .
Hai chúng cứ thế bình yên vô sự trải qua một đêm.
Cho đến sáng hôm , mở mắt, gấu bông nhỏ đang vật vờ một bên, quần áo từ lúc nào lột sạch.
"Cậu thế?" Tôi run rẩy đưa ngón tay chọc chọc gấu bông nhỏ: "Không lẽ là c.h.ế.t ? Này, còn ở đó ?"
Tôi véo véo má gấu mềm mại của nhưng vẫn phản hồi. Chẳng lẽ, tối qua đó chỉ là giấc mơ của thôi ? Sao giấc mơ chân thật đến chứ?
Thật sự, quá kỳ lạ.
Suốt đường , đều suy nghĩ về chuyện . Đây thật sự là một giấc mơ ? Thì cũng quá...
Tôi nhịn mỉm , nhớ những chuyện xảy tối qua, khỏi cảm thấy chút hổ nhưng may mà nhiều.
Cho đến khi sắp đến cửa lớp học, ngẩng đầu lên thì vặn chạm mặt đại ca học đường Kỳ An đang dựa cửa, mặt mày đen như đ.í.t nồi chờ đợi.
Trên đời chuyện trùng hợp đến chứ? Anh sẽ đến đánh chứ?
Tôi từ xa sắc mặt của thì cảm thấy chắc chắn chuyện lành gì. Phải rằng, thường ngày đại ca học đường Kỳ An đến dạy dỗ khác đều là bộ dạng .