Gần đây Bạn cùng phòng cứ nổi giận với tôi - 6

Cập nhật lúc: 2025-10-02 05:57:14
Lượt xem: 504

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe giọng nữ dịu dàng bên trong, hít sâu, đẩy cửa .

 

Sau bàn làm việc là một nữ bác sĩ gần bốn mươi, đeo kính, tóc buộc thấp gọn gàng, toát vẻ trí thức.

 

“Xin chào, là Lục Thanh Tự đúng ? Tôi là bác sĩ tâm lý của – Trần Uyển. Mời .”

 

Tôi kéo ghế xuống, mắt vô thức ngoài cửa sổ. Mưa dường như nặng hạt hơn, nước chảy dài để vệt chằng chịt kính.

 

Trần Uyển đẩy gọng kính, mỉm hỏi:

“Có chút quen chỗ đúng ?”

 

Tôi giật về thực tại:

“Cũng bình thường.”

 

nhẹ, bắt đầu hỏi những câu thông thường: dạo ngủ , tâm trạng thế nào… Tôi trả lời từng câu. Chẳng từ lúc nào mưa tạnh, nắng len qua mây rơi xuống đất loang lổ.

 

“Câu cuối: cảm thấy bất thường về cảm xúc, cảm nhận cảm xúc của khác ?”

 

Tôi sững , cân nhắc khẽ:

“Tôi hình như… hiểu nổi sự thích của khác dành cho .”

 

Trần Uyển gật đầu, gõ vài dòng máy tính, lát ngẩng lên, giọng ôn hòa:

 

“Chẩn đoán sơ bộ, thể hội chứng lãnh cảm nhẹ.

Đây là một dạng rối loạn tâm lý – dễ hiểu là thiếu khả năng đồng cảm, khiến khó hiểu cảm xúc của khác.

 

Đương nhiên đây chỉ là sơ bộ, cần theo dõi thêm mới khẳng định .”

 

Cô đẩy kính, tiếp tục:

đừng lo. Hội chứng lãnh cảm bệnh nan y. Điều trị bằng thuốc kết hợp tham vấn tâm lý thể cải thiện dần.”

 

Cô đưa một tấm danh ghi liên lạc:

“Nếu sẵn sàng phối hợp điều trị, hy vọng chúng sẽ trao đổi thường xuyên.”

 

Tôi nhận tấm danh , cúi đầu , cảm xúc nhiều:

“Hóa bệnh. Tôi còn tưởng bẩm sinh tim.”

 

Trần Uyển khẽ :

“Không ai là tim cả, chỉ là đôi khi nó bao bọc quá chặt, cần thời gian và kiên nhẫn để mở .”

 

Ra khỏi bệnh viện là buổi trưa. Tôi lấy thuốc, thẳng bãi xe, mở cửa. Tần Chấp đang ngủ gà gật ghế lái.

 

Nghe tiếng động, mở mắt, ngái ngủ hỏi:

“Sao lâu ? Bác sĩ ?”

 

Tôi rút tờ giấy chẩn đoán mỏng đưa cho :

“Tự xem .”

 

Cậu lặng , tờ giấy thì thầm:

“Hèn gì nhận … Dù ở bên cũng lúc lạnh lúc nóng. Tôi cứ nghĩ do đủ … hóa yêu nổi ai… Giá mà… giá mà sớm hơn… kiếp bỏ …”

 

Giọng nhỏ dần, cuối cùng gần như thấy.

 

15

 

Tôi đầu , thấy mắt đỏ lên, môi mím chặt, như cố nén gì đó.

 

“Tần Chấp.”

 

Tôi nhẹ gọi tên .

 

“…Hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gan-day-ban-cung-phong-cu-noi-gian-voi-toi/6.html.]

Cậu sững , như bừng tỉnh.

 

Tôi nghiêng , hôn nhẹ lên mắt , khẽ :

“Bây giờ cũng muộn.”

 

Tần Chấp c.h.ế.t lặng, ánh mắt nhanh chóng phủ một lớp sương mờ. Cậu luống cuống mở dây an , lao sang ôm chặt lấy .

 

“Tôi yêu mà?”

 

“Ừ, .”

 

Cậu yêu suốt hai kiếp.

Còn … mới chỉ bắt đầu học cách yêu .

 

(Hết phần chính truyện)

 

Đạn mạc – Ngoại truyện 1.0

 

Hôm đó về , bắt đầu uống thuốc đúng giờ, định kỳ gặp bác sĩ tâm lý.

 

Trần Uyển khuyên thử nhật ký để sắp xếp cảm xúc – cô bảo đó là cách tự chữa lành.

 

Tôi thấy việc nực , nhưng so với mấy bài trắc nghiệm tâm lý kỳ quặc, vẫn thích cầm bút hơn.

 

Thế là mua một cuốn sổ mới tinh, mở trang đầu, ngày tháng và thời tiết hôm nay – “Nhiều mây, chuyển nắng”.

 

Như một nghi thức, mỗi ngày đều dành chút thời gian nhật ký. Có ngày chỉ vài dòng, ngày cả một trang dài.

 

Đạn mạc cũng biến mất, thời gian lặng lẽ trôi, thoắt cái cuối năm.

 

Năm nay tuyết rơi sớm hơn khi, ngay đêm giao thừa, tuyết trắng bay khắp thành phố.

 

Ngoài cửa sổ tuyết như tranh, trong phòng ấm áp như mùa xuân.

 

Anh đè lên cửa kính sát đất, thở mờ mịt làm mờ tầm . Người hôn xuống từng , giọng khàn khàn:

“Anh yêu em…”

 

Tôi thở dốc, ngón tay tì lên mặt kính lạnh, để những dấu mờ mịt.

 

Tần Chấp vùi đầu cổ , khẽ :

“A Tự, năm mới vui nhé.”

 

Ngoài cửa sổ “bùm” một tiếng, pháo hoa rực rỡ nở tung trong màn đêm, soi sáng những tia sáng vụn trong mắt Tần Chấp.

 

Tôi khựng , ôm chặt lấy cổ , đáp khẽ:

“Năm mới vui, Tần Chấp.”

 

Tiếng pháo đì đùng bên tai, qua bao lâu, tiếng ồn ngoài mới dần lắng xuống.

 

Ý thức mơ hồ, rơi bóng tối.

 

“Lục Thanh Tự!”

 

Giọng quen thuộc nổ bên tai. Tôi giật mở mắt, một gương mặt vàng vọt tiều tụy đột ngột hiện mắt.

 

Khoảnh khắc đối diện, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, lan khắp tay chân.

 

“Mẹ…”

 

Môi khô nứt khẽ mấp máy, khó khăn gọi cái từ lâu gọi.

 

“Đừng gọi tao là !”

 

Loading...