Hồi áp lực lớn, bạn bè ai cũng cắm đầu học để đại học. Chỉ , do thiếu dinh dưỡng lâu dài nên sức khỏe yếu, nôn mửa, tiêu chảy, chẳng thể tập trung học hành.
Tôi từng nghĩ sắp chết, nên mới mua bao thuốc đầu tiên. Cũng như bây giờ, co ro trong căn phòng ẩm thấp, lặp lặp việc đốt những điếu thuốc rẻ tiền, chúng cháy rụi biến thành tàn tro vô nghĩa.
Tôi phà một khói, dụi tàn thuốc. Ngay khoảnh khắc đầu lọc chạm đất, gió thổi tung tàn lửa, bỗng thấy trống rỗng.
Lúc , chuông điện thoại đột ngột vang lên, chói tai đến mức khiến cả gian im lặng xé toạc.
Người gọi là Tần Chấp.
Vừa nhấc máy, bên vang lên giọng lè nhè pha mùi rượu:
“Lục Thanh Tự… tới đón …”
“Cậu đang ở ?”
“Tôi cũng chẳng rõ, hình như tên chỗ là… Gì nhỉ… Kim Bích Huy Hoàng! ! Là Kim Bích Huy Hoàng!”
“Cậu đến nhanh lên. Trễ chút nữa là ‘nhặt’ mất đấy…”
Còn kịp trả lời, điện thoại cúp.
Gọi thì ai bắt máy.
Tôi thở dài, bất đắc dĩ cất điện thoại, đồ gọi taxi đến Kim Bích Huy Hoàng.
Đó là tên một quán bar. Tôi bao giờ bước mấy chỗ đó – ồn ào, đắt đỏ – chả hợp với .
Không ngờ đầu tiên đặt chân đến là để đón tên say như c.h.ế.t là Tần Chấp.
Theo địa chỉ Tần Chấp , tìm quán bar đó. Vừa đẩy cánh cửa kính nặng nề , tiếng nhạc chát chúa suýt nữa hất tung ngoài.
12
Tôi rốt cuộc cũng tìm thấy Tần Chấp trong một góc sofa, gục giữa đống chai rượu. Tôi tới, đá nhẹ một cái:
“Này, về nhà thôi.”
Tần Chấp ngẩng lên một cái, lè nhè:
“Sao giờ mới tới…”
Rồi lập tức túm lấy vạt áo buông.
Tôi gỡ tay mãi mới , nửa kéo nửa đỡ lôi khỏi quán.
Đêm cuối thu gió lạnh buốt. Gió thổi tới, Tần Chấp tỉnh rượu phân nửa nhưng vẫn tỉnh táo.
Tôi nhét ghế taxi, cũng chui , báo địa chỉ khu nhà xong mới sang :
“Lần đừng uống nhiều thế nữa, nguy hiểm lắm ?”
Tần Chấp gật gật đầu, ngay đó báo mà ngã hẳn đầu lên vai , lẩm bẩm:
“Vợ ơi… em chóng mặt quá…”
Cả cứng đờ, dám nhúc nhích.
Xe chạy êm, giữa đường Tần Chấp gọi mấy tiếng “vợ ơi”, mà tim cứ ngứa ngáy.
Về tới khu nhà, trả tiền, nhờ chú tài xế đỡ xuống. Tôi cảm ơn dìu Tần Chấp từng bước về nhà.
Vừa đặt xuống giường định cởi áo khoác thì tay nắm chặt.
Đôi mắt mơ màng của Tần Chấp , giọng khẽ khàng:
“Lục Thanh Tự… cần nữa ?”
Tôi giật , còn kịp giải thích kéo mạnh ôm chặt ngực.
“Vì luôn đẩy ? Tôi làm gì khiến hài lòng? Cậu , sẽ sửa…”
Đầu Tần Chấp chôn trong hõm cổ , nước mắt nóng hổi chảy xuống theo cổ, nhanh chóng làm ướt áo .
“Tần Chấp, đừng .”
Tôi luống cuống đưa tay lau nước mắt mà lau mãi hết.
Cậu càng càng dữ, đến cuối gần như gào lên:
“Vì yêu … vì !!!”
Cậu hôn như điên, vị mặn của nước mắt tràn đầy trong miệng. Nỗi buồn và tuyệt vọng của như sóng dữ nhấn chìm , khiến thở nổi.
Hai tay chống bàn dần mất sức, tiếng thở khàn khàn lướt qua tai, như ngọn núi lửa ngủ đông nhiều năm đột ngột phun trào, cuốn cơn nóng bỏng, rơi bóng tối vô tận.
Khi mở mắt nữa, trời sáng.
Bên cạnh chẳng còn ai, chỉ còn ga giường nhăn nhúm và mùi vị nhạt nhòa còn sót trong khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gan-day-ban-cung-phong-cu-noi-gian-voi-toi/5.html.]
Tôi bước xuống giường, lưng đau mỏi ê ẩm, nhịn chửi thầm:
“Đồ khốn, xuống tay cũng chẳng nhẹ.”
Mặc xong quần áo bước phòng khách, lập tức thấy Tần Chấp đang đờ đẫn sofa.
Cậu mặc chiếc sơ mi trắng hôm qua kéo rách, cài nút lệch lạc, trông ngẩn ngơ.
Tôi tới đá nhẹ bắp chân :
“Ngẩn gì ? Ăn sáng gì?”
Nghe thấy , Tần Chấp giật bật dậy khỏi sofa, “bịch” một cái quỳ xuống mặt :
“Tôi sai !”
13
“Cậu… làm gì thế?”
Tần Chấp cúi đầu dám , giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Tôi… hôm qua uống say, làm chuyện nên làm…”
“Rồi ?”
“Rồi… đánh mắng thế nào cũng , miễn là nguôi giận.”
“Tôi giận.”
là giận, chỉ thấy cơ thể chịu nổi thôi.
Thấy im lâu, Tần Chấp từ từ ngẩng đầu, rụt rè chọt chọt khuỷu tay :
“Cậu giận nữa? Vậy tha thứ cho chứ?”
Tôi tránh ánh mắt , lạnh nhạt:
“Đứng lên . Quỳ gì mà quỳ.”
Tần Chấp vội vàng dậy, cao hơn mét tám mặt , trông ấm ức bất lực.
“Vậy… tha thứ cho ?”
“…Xem thế nào .”
Lưng đau nhức, chẳng đôi co. Tôi chậm chậm ban công, châm một điếu thuốc, dựa lan can nhả khói, bầu trời xanh thẳm xa xăm.
Đằng vang tiếng chân khe khẽ, một bàn tay lớn đặt lên vai , bóp nhẹ, lực đủ.
Tôi lim dim mắt, giọng Tần Chấp nhỏ nhẹ nịnh nọt:
“Tôi xoa cho nhé, hôm qua làm đau ?”
Tôi khẽ hừ, trả lời.
Cậu vẫn chăm chỉ mát xa, miệng lải nhải bao nhiêu lời ngon ngọt, cố xoa dịu khí.
Tôi hít sâu một thuốc, làn khói tan mắt, bình thản :
“Ngày mai bệnh viện với .”
“Đi bệnh viện làm gì? Cậu bệnh ?”
Giọng Tần Chấp phần lo lắng, tay vô thức bóp mạnh khiến đau nhói.
“Á… nhẹ thôi. Tôi bệnh. Tôi kiểm tra thôi.”
Tần Chấp thở phào, nghi hoặc:
“Tự dưng kiểm tra gì?”
“Cậu đừng hỏi, cùng là .”
Tôi dụi thuốc, đối diện :
“Có vài chuyện làm rõ. Cũng coi như cho … và cho một lời giải thích.”
14
Tôi đó là chuyện gì, tự đặt lịch 9 giờ sáng hôm với một bác sĩ tâm lý.
Sáng hôm mưa lất phất.
Hai chúng chung một cái ô cổng bệnh viện tách . Cậu chịu , bảo chờ trong xe.
Tôi ép, một bước tòa nhà.
Đi thang máy lên lầu, đến cửa phòng tham vấn tâm lý đúng giờ hẹn, gõ nhẹ.
“Mời .”