Tôi hỏi, nhưng dám mở lời. Tôi sợ những chuyện quá đau lòng, quá thê thảm từng xảy .
Nếu… nếu đời vẫn thể yêu , thì ít nhất… thể cố gắng tổn thương nữa.
Nghĩ , khẽ xoa đầu , nhẹ giọng :
“Tần Chấp, nếu chuyện gì làm, thì cứ từ chối. Không cần miễn cưỡng.”
“Vì mà làm bất cứ điều gì, đều cam tâm tình nguyện, bao giờ là miễn cưỡng.”
Cậu ngập ngừng, giọng nhỏ như tiếng muỗi:
“Kể cả là đánh, mắng… cũng vẫn thấy vui.”
Tôi im lặng hồi lâu :
“Cậu bây giờ trông như gì ?”
“Như gì?”
“Như một con ch.ó đang vẫy đuôi xin chủ nhân thương xót.”
Tần Chấp im lặng lâu. Sau đó, … nhẹ giọng sủa một tiếng:
“Gâu~”
【Tần Chấp đúng là cuồng ngược. Bị Lục Thanh Tự ví như chó mà còn vui hớn hở! Nếu là Lục Thanh Tự, xích luôn cho đỡ phiền.】
【Tần Chấp: Dù tim đau, nhưng ai hiểu cách làm Lục Thanh Tự vui bằng .】
【Thực , nếu Tần Chấp gặp Lục Thanh Tự, lẽ sẽ sống dễ dàng hơn nhiều.】
Thấy một dòng bình luận như thế, chợt khựng .
Phải … Nếu Tần Chấp gặp là , thì chắc cũng khổ sở đến .
Nghĩ tới đây, tim như bóp nghẹt, đến thở cũng thấy khó khăn.
Tôi giãy khỏi lòng Tần Chấp, lời nào, bước nhanh phòng ngủ.
Tôi dựa lưng cửa, rằng mắt cay xè từ lúc nào.
Hóa , từ lúc nào bắt đầu xót xa cho Tần Chấp . … vẫn thể yêu .
9
Đêm đó, ngủ yên, mơ thấy những giấc mơ kỳ quái.
Trong mơ khuôn mặt Tần Chấp, còn cả những gương mặt lạ lẫm khác cứ chớp hiện, chồng chéo, hỗn loạn đến chóng mặt.
Khi tỉnh dậy, thấy bên gối ướt một mảng.
Tôi vết nước lâu, đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa và tiếng Tần Chấp gọi ăn sáng, mới bừng tỉnh.
Tôi ậm ừ đáp , lồm cồm bò dậy, nhà vệ sinh rửa mặt sơ qua mở cửa.
Vừa mở cửa, đập mắt là Tần Chấp đang ngay cửa, ánh mắt như dính chặt lấy , đăm đăm đến phát ngượng.
Tôi mà thấy kỳ kỳ, nhịn hỏi:
“Nhìn cái gì ?”
Tần Chấp vội cúi đầu, vành tai đỏ bừng:
“Không… gì.”
Tôi lướt qua ngoài, qua thì lẩm bẩm:
“Khóc …”
Hóa là thấy vệt nước mắt ở khóe mắt .
Tôi khựng , nhẹ một câu:
“Tôi mơ thấy .”
Rồi chẳng ngoái , thẳng về phía bàn ăn.
Nghe câu đó, Tần Chấp như bật dậy, đang ủ rũ héo queo bỗng sống , hí hửng đuổi theo:
“Thật hả? Mơ thấy gì ?”
Tôi đáp, kéo ghế xuống, gắp một miếng há cảo bỏ miệng.
Là há cảo Tần Chấp tự gói sáng nay, nhân bên trong mềm thơm ngọt thanh, đúng là ngon c.h.ế.t .
Thấy trả lời, cũng kéo ghế bên cạnh, chờ trả lời như chó con đợi chủ cho ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/gan-day-ban-cung-phong-cu-noi-gian-voi-toi/4.html.]
Tôi nhai hết miếng há cảo, thản nhiên , giả vờ như vô tình :
“Tôi mơ thấy quỳ đất, đánh bằng roi.”
Mặt Tần Chấp đỏ bừng, lắp bắp hồi lâu mới nghẹn một câu:
“Vậy… cứ đánh mạnh tay , thích mà!”
Tôi hít sâu một , nén cảm xúc kỳ quái đang trào lên, mặt đổi sắc dậy, bưng chén lấy cháo.
Vừa ngang qua, Tần Chấp túm tay , giọng mang theo chút căng thẳng:
“Nếu thử trò khác cũng … đừng mà?
Chúng thể… ừm… đóng vai, thích kiểu nào cũng chiều .”
Tôi hất tay , khó chịu:
“Tôi biến thái như .”
Nói ôm chén thẳng bếp.
10
Tôi bưng hai bát cháo, một đặt mặt Tần Chấp, một bát thì tự ôm uống.
“Cái … là cho ?”
Tần Chấp chỉ bát cháo, ngạc nhiên đến há hốc mồm.
“Nếu thì cho chó chắc?”
Nghe , tít mắt, lập tức bưng lên, uống từng ngụm nhỏ, uống len lén .
“Cậu hôm nay… hình như dịu dàng hơn.”
Tôi liếc :
“Có ? Tôi vẫn mà.”
“Xạo. Trước giờ từng múc cháo cho , hôm nay còn kể mơ thấy .”
“Dù trong mơ hành hạ… nhưng đây nhắc mấy chuyện như .”
“Lục Thanh Tự… bắt đầu thích ?”
Tôi nhấp một ngụm cháo, nhếch mép:
“Chó ngoan thì mới thịt ăn. Tôi thấy đáng thương nên bố thí một chút thôi. Đừng đà lấn tới.”
Nụ của Tần Chấp tắt dần. Cậu im lặng một lúc, cúi đầu thì thào:
“Không … miễn bên cạnh chỉ một con ch.ó là . Những kẻ gần , sẽ cắn c.h.ế.t hết.”
Tôi giật . Vừa định mở miệng thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Tần Chấp phắt dậy, về phía cửa với vẻ mặt hằm hằm, đầu dằn mặt :
“Trừ , ai gần !”
Tôi run lên, tay cầm muỗng dừng giữa trung.
Tần Chấp… rốt cuộc định yêu đến bao giờ?
11
Bữa ăn hôm đó, ăn chẳng thấy mùi vị gì.
Ăn xong, Tần Chấp đến công ty của ba , cũng làm gì. Tôi chỉ là khỏi cửa, xe Maybach đậu sẵn cổng đón .
Tôi ngoài ban công, qua lan can rỉ sét thấy xe. Cửa kính đen khép , chặn ánh của .
Chiếc Maybach lặng lẽ rời khỏi khu dân cư cũ nát, hướng về trung tâm đô thị phồn hoa rực rỡ, dần khuất khỏi tầm mắt.
Tôi về phòng khách, mở tivi lướt vài kênh, tức giận bấm tắt.
Phòng khách lập tức rơi yên tĩnh. Màn hình đen phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của .
Cả ngày hôm đó nhốt trong phòng, mãi đến khi hoàng hôn nhuộm vàng bầu trời, mới nhấc chân tê mỏi, bước ban công châm một điếu thuốc.
Hít sâu một , mùi nicotine cay xộc mũi khiến rớm nước mắt.
Lâu hút thuốc.
Lần đầu tiên hút là khi nào nhỉ?
À… là năm lớp 12.