Game Changer - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:03:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ trút nốt phần thức ăn thừa thùng rác cùng bước ngoài, chẳng ai với ai câu nào. Vừa tới phố, Scott rút điện thoại gọi một dịch vụ xe sang. “Chắc một hai phút nữa xe sẽ đến,” khi cúp máy. Kip chỉ gật đầu, lòng bồn chồn trong niềm phấn khích tột độ.
Chiếc xe tới, một chiếc SUV màu đen bóng loáng. Họ trượt băng ghế da phía vách ngăn. Scott thẳng lưng, hai tay đặt đầu gối, mắt tuyệt nhiên sang phía Kip. Những ngón tay cử động đầy bồn chồn. Kip đặt bàn tay lên đùi Scott, cảm nhận lớp cơ bắp rắn chắc ẩn lớp vải quần tây mịn màng. Cậu di chuyển tay mà cứ để mặc nó ở đó như một lời trấn an thầm lặng.
Scott liếc bàn tay Kip, sang thẳng mắt .
“Tôi giữ bí mật mà,” Kip , giọng gần như thì thầm vì chắc tài xế thấy . “Và hứa sẽ khiến thấy thật tuyệt.”
“Tôi .”
Scott đặt bàn tay lên tay Kip, những ngón tay họ đan siết . Anh mím môi như đang cố kìm nén một nụ , như thể đang lâng lâng vì chuyện . Vì Kip. Thật thể tin nổi.
Chiếc xe đưa họ đến một tòa nhà mới ở khu Lower East Side. Kip ngạc nhiên. Cậu mong đợi điều gì đó... chà, nó gần Straw+Berry, nhưng lẽ là ở một khu phố sang chảnh hơn chăng? nghĩ , khu nào ở Manhattan giờ cũng đang trở nên đắt đỏ cả, và tòa nhà trông mới toanh. Rõ ràng, đó là một tòa nhà dành cho giới thượng lưu. Sảnh chờ khiến Kip liên tưởng đến căn phòng đặt ngôi đền Ai Cập ở bảo tàng Met — rộng lớn và tĩnh lặng, cũng là đá cẩm thạch.
Scott dẫn thang máy và bấm mã . Khi cửa mở , họ ngay cửa nhà Scott, mỗi tầng chỉ duy nhất một căn hộ. Scott nhập một mã khác mở cửa. Đón lấy họ là khung cảnh choáng ngợp từ trần đến sàn: ánh sáng lung linh của Brooklyn phía bên sông Đông.
“Chúa ơi,” Kip lẩm bẩm, bước như thôi miên về phía cửa sổ.
Scott bật đèn. Anh phía Kip và : “Tầm chính là điểm đáng tiền nhất của căn hộ.”
“Trời ạ, đúng là .”
Bàn tay Scott đặt vai Kip. Kip chờ đợi một nhịp đối diện với . Ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt Scott trong bóng tối. Đôi mày nhíu , như thể đang tự đấu tranh với chính , nhưng ánh mắt cứ ngừng dừng ở bờ môi Kip.
Kip quyết định chủ động. Cậu nắm lấy một nắm áo hoodie của Scott, kéo xuống và ép đôi môi họ . Scott đáp ngay lập tức bằng một tiếng rên rỉ đầy khao khát. Anh hé môi, đặt hai tay lên mặt Kip đưa lưỡi sâu trong khoang miệng , hôn ngấu nghiến như một kẻ đang c.h.ế.t đói. Như thể ở bên ai từ lâu …
Kip hôn trả , khám phá khuôn miệng của Scott. Lần đầu tiên nếm trải hương vị của . Đầu óc Kip cuồng. Không thể tin chuyện đang xảy . Scott kéo khóa áo parka của Kip, tuột nó khỏi cánh tay để mặc nó rơi xuống sàn. Tay xuống eo Kip luồn bên lớp áo thun. Kip rùng cảm giác những bàn tay to lớn, chai sần của Scott lướt da thịt .
Họ hôn tưởng chừng như vô tận trong căn hộ tối đèn, cho đến khi Kip hổn hển hỏi: “Anh phòng ngủ chứ?”
“Có.” Scott bật khi câu đó. Giọng vẻ lo lắng, nhưng hiệu cho Kip theo .
Anh dẫn qua một lối , mở một phòng ngủ khổng lồ với tầm hướng cầu Brooklyn còn tuyệt hơn cả phòng khách. Một chiếc giường cỡ California King kê sát bức tường phía xa. Căn phòng trang trí giản lược nhưng đầy nam tính và ấn tượng. Scott để ánh sáng trong phòng mờ ảo. Anh mỉm ngại ngùng khi cởi chiếc áo hoodie lưu niệm qua đầu và ném lên ghế. Chiếc áo thun trắng mặc bên trong căng chặt ngực.
“Thế ... chứ?” Scott hỏi. “Xin nếu ... Tôi thường làm chuyện lắm.”
“Thực sự là đấy,” Kip , bước về phía Scott và đặt một tay lên bắp tay vạm vỡ của . “Để chăm sóc . Tối nay, cứ hãy là Scott đến từ Rochester thôi, ?”
Scott với vẻ ơn sâu sắc đến mức đau lòng. Rồi ánh mắt dời xuống nơi bàn tay Kip đang đặt cánh tay , và sự ơn nhanh chóng chuyển hóa thành một điều gì đó khác. Scott hôn mãnh liệt, vén áo thun của Kip lên. Kip hiểu ý, lùi một bước để cởi áo. Scott cũng làm tương tự, và lạy Chúa …
Kip xem nhiều ảnh của Scott. Thậm chí xem vài cuộc phỏng vấn cởi trần trong phòng đồ. thấy Scott ngay mặt , một bức tường cơ bắp với làn da trắng mịn màng…
“C.h.ế.t tiệt,” Kip lẩm bẩm. Như mê hoặc, nhịp lên xuống của khuôn n.g.ự.c đồ sộ theo từng thở của Scott. Rồi nhận Scott cũng đang trân trân khuôn n.g.ự.c trần của với vẻ tương tự. Như thể Kip cũng cùng đẳng cấp với . Dĩ nhiên, Kip tập luyện, đến phòng gym bất cứ khi nào thời gian. Scott thì…
“Cậu tuyệt vời,” Scott . Có vẻ như Scott thực sự ấn tượng.
Kip toét miệng , c.ắ.n môi khi lùi về phía giường. Scott cũng mỉm và tiến tới theo. Khi Kip ngã xuống nệm, Scott dừng ở cuối giường. Kip chống khuỷu tay lên, ngược lên phía Scott với vẻ mà hy vọng là đầy khiêu gợi.
“Anh làm gì với nào?” Kip thốt bằng giọng kéo dài.
“Tôi nữa. Tôi ... nhiều điều từng nghĩ tới.”
Kip há hốc mồm, và thứ trong quần bắt đầu cứng lên đến mức khó chịu. Scott luôn nghĩ về chuyện . Với ! Cậu tự nhủ giữ bình tĩnh. Đây là cơ hội ngàn năm một, và thề là sẽ để nó hỏng bét .
“Chọn điều thích nhất ,” . “Hoặc chọn hẳn mười điều hàng đầu cũng . Tôi khối thời gian.”
Scott di chuyển nhanh chóng, phủ cơ thể lên Kip và một nữa chiếm lấy đôi môi . Kip nồng nhiệt hôn đáp . Cậu thể thấy đủ hương vị từ Scott, và Scott khao khát chuyện đến nhường nào. Cậu thấy tự tin để làm bất cứ điều gì từng mơ tưởng.
Khi Scott đặt bàn tay rắn chắc lên đáy xương chậu của Kip, bóp chặt sự cương cứng qua lớp vải jeans, Kip rên rỉ ngay trong nụ hôn. Cậu nhấc hông lên, ấn mạnh lòng bàn tay Scott. . Làm ơn. Hãy chạm ở bất cứ .
Scott dứt khỏi nụ hôn và xuống với đôi mắt hoang dại.
“Làm ,” Kip thầm thì. “Bất cứ điều gì đang nghĩ. Làm ơn.”
Kip rướn định hôn nữa, nhưng Scott di chuyển xuống phía . Những bàn tay to lớn nhanh chóng tháo nút quần jeans của Kip và kéo chúng xuống tận đùi. Kip kịp phản ứng thì Scott áp môi lên chỗ nhạy cảm của qua lớp đồ lót.
“Chúa ơi! C.h.ế.t tiệt!” Kip kêu lên, một phần vì bất ngờ, một phần vì đôi môi tuyệt của Scott Hunter mang cảm giác quá đỗi tuyệt vời. Cậu vẫn chống khuỷu tay để thể quan sát, bởi vì, trời đất ơi…
Có lẽ khích lệ bởi sự phấn khích của Kip, Scott kéo cạp quần lót xuống, giải phóng sự cương cứng của Kip. Anh cúi xuống, chạm môi ngước Kip như thể đang xin phép. Kip gật đầu, thầm thì: “Vâng, làm ơn.”
Khi Scott bao bọc lấy bằng đôi môi đầy đặn , nuốt trọn trong sự ấm nóng ướt át đầy đê mê, Kip cố hết sức để thúc mạnh miệng . Điều duy nhất kìm là suy đoán rằng Scott lẽ nhiều kinh nghiệm trong việc . Không làm tệ, chỉ là vẻ cuống quýt, môi lưỡi vận động như thể họ đang ở trong một con hẻm tối vì ngôi nhà của , như thể lo sợ ai đó thể bước bất cứ lúc nào và ngăn họ .
“Này,” Kip , giọng nghẹn , “Không . Không cần vội… , c.h.ế.t tiệt, nên chậm một chút nếu trụ lâu hơn.”
Căng thẳng dường như biến mất khỏi đôi vai Scott khi bắt đầu đưa lưỡi chậm . Anh phát những âm thanh cực kỳ quyến rũ, như thể chính mới là đang phục vụ . sẽ dừng sớm thôi, nếu Kip sẽ kết thúc mất. Cảnh tượng thực sự là quá sức chịu đựng. Kip đặt một tay lên má Scott, và Scott ngước lên, đôi môi vẫn bao trọn lấy .
“Anh gì nào?” Kip hỏi.
Scott từ từ rời khỏi với một cú lướt lưỡi dài đầy khiêu khích, khiến mắt Kip trợn ngược lên. Chúa . Scott giờ bảo gì nữa Kip cũng sẽ chiều theo hết.
“Tôi làm ,” Scott .
“Anh thế ?” Kip sẵn lòng làm thứ, nhưng vốn mặc định rằng đội trưởng của một đội NHL hẳn là kiểu ... " " chứ.
“Phải,” Scott với một nụ ngại ngùng. “Như thế chứ? Đó là... đó là điều nghĩ đến nhiều nhất.”
Kip tự nhủ thầm bỏ ngay cái thói mặc định về sở thích giường chiếu của những siêu thể thao vạm vỡ thôi. “C.h.ế.t tiệt, dĩ nhiên là .”
Scott rạng rỡ. “Cởi cái quần đó .”
Kip thể đợi thêm để thấy bộ cơ thể Scott. Scott dậy và đắm đuối. Nằm dài giường, quần kéo xuống nửa đùi, sự cương cứng ướt đẫm bởi nước bọt của Scott, Kip đoán trông hẳn là một khung cảnh khá kích thích.
“Anh nữa,” cuối cùng Kip bằng giọng khàn đục. “Cởi hết đồ .”
Kip nhanh chóng cởi giày, quần, đồ lót và tất, ngả giường quan sát Scott. Scott lưng về phía Kip khi cúi xuống cởi nốt những món đồ cuối cùng, dành cho Kip một tầm tuyệt về bờ m.ô.n.g hảo của . Cậu ngắm những thớ cơ rung lên khi Scott kéo tất . Ánh mắt lướt xuống cặp đùi rắn chắc, trắng trẻo như phần còn của cơ thể nhưng phủ một lớp lông tơ màu vàng sẫm. Anh quá mạnh mẽ, quá nam tính. Anh là tất cả những gì Kip từng mơ ước, đến mức gần như thật.
Khi trần trụi, Scott đối diện với giường.
“Anh đùa chắc,” Kip thốt lên.
Scott bật , như thể nhẹ nhõm vì Kip thích những gì thấy. Thật nực . Anh dài giường bên cạnh Kip và tìm đến môi . Kip mong đợi sự cuồng nhiệt như lúc nãy, nhưng cách Scott hôn bây giờ thật dịu dàng, như thể đang nhấm nháp hương vị của Kip, và Kip chìm đắm trong đó.
“Chúa ơi, đôi môi ...” Scott thầm thì.
Kip mỉm sát môi Scott. “Tôi còn làm nhiều trò khác với nó nữa cơ.” Cậu cần nếm trải từng tấc da thịt Scott. Có thể sẽ cơ hội thứ hai.
Scott c.ắ.n nhẹ môi của Kip buông , thì thầm: “Cho xem .”
Kip cần đợi nhắc thứ hai. Cậu lật Scott ngửa cưỡi lên cặp đùi đồ sộ của . “C.h.ế.t tiệt, to lớn thật đấy,” Kip .
“Chà, vì giờ đang hưng phấn mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/game-changer/chuong-5.html.]
Kip bật . “Tôi đang bộ con cơ, nhưng mà ừ, 'cái đó' cũng ấn tượng lắm.” Cậu cúi hôn lên xương quai xanh của Scott. Scott hít một sâu và ưỡn lên, thế là Kip để môi du ngoạn khắp cơ thể , l.i.ế.m dọc theo những đường cong cơ bắp n.g.ự.c và bụng, men theo những khối cơ chéo bụng (obliques) sắc nét đến vô lý.
Con đường đó dẫn đến nơi nhạy cảm của Scott, lúc đang căng cứng và cầu xin sự chú ý. Kip phớt lờ nó và hôn môi Scott.
“Đồ tồi,” Scott gầm gừ nhưng hôn Kip một cách điên cuồng. Như một lời xin , Kip di chuyển hông để hai sự cương cứng cọ xát . Scott rên rỉ tán đồng. “Trời đất ơi, đúng .”
Kip lặp động tác đó thêm vài nữa, đặt tay lên n.g.ự.c Scott và dậy. “Chất bôi trơn nhé?”
“Ừ. Đợi một giây.”
Kip rời khỏi để Scott thể xoay với tay ngăn kéo tủ đầu giường. Anh đưa chai nhỏ cho Kip.
“Hàng cao cấp đấy,” Kip bình luận khi soi nhãn hiệu.
“Tôi thích chi đậm cho những việc quan trọng mà,” Scott khô khốc đáp.
Kip đưa tay nắm lấy phần nhạy cảm của Scott, vuốt ve chậm rãi để làm nó trơn bóng. Các khối cơ bụng của Scott gồng lên khi quằn quại giường trong lúc Kip mơn trớn và kéo nhẹ phía . Scott c.h.ử.i thề khe khẽ và cong lưng . Kip mỉm . Cậu lướt hai ngón tay trơn mượt qua nơi thầm kín của Scott, và ngôi All-star của NHL bật một tiếng rên rỉ yếu ớt.
“Phải, c.h.ế.t tiệt... Chúa ơi, quá lâu . Quá lâu ...”
Kip một tay vuốt ve phía , một tay trêu chọc phía của Scott. “Không ai khác ,” thầm thì. “Chỉ và trong căn phòng thôi. Không gì tồn tại bên ngoài cánh cửa cả. Chẳng gì quan trọng bằng việc làm cho thấy tuyệt vời, chứ?”
“Được.” Scott hẳn là mà giống như một tiếng thở hắt. Mọi thớ cơ của dường như giãn đôi chút. Anh nhắm mắt , đôi hàng mi dài tuyệt rũ xuống gò má. “Sẽ khiến thấy thật tuyệt, Kip ạ. Không thể đợi đến lúc ở bên trong .”
“Tôi cũng . Tôi nghĩ là sẽ làm theo tư thế . Anh ngửa nhé. Tôi thấy . Muốn thấy đạt cực khoái chính cơ thể tuyệt của .”
“Chúa ơi, .” Giọng Scott như ở cách xa vạn dặm. Khi Kip đưa đến ngón tay thứ ba , Scott thở dốc và sẵn sàng.
“Anh đến phát điên ,” Kip bảo .
“Vậy thì làm ,” Scott gầm gừ.
“Bao cao su chứ?” Scott đáp bằng cách với tay ngăn kéo nữa và thảy một chiếc bao cho .
Kip đeo nhanh nhất thể căn chỉnh vị trí. Cậu thúc từ từ, một tay vẫn đặt Scott, nhẹ nhàng vuốt ve khi tiến . Gương mặt Scott hề biểu hiện đau đớn. Dĩ nhiên . Anh là một gã cứng cựa. Một vận động viên chuyên nghiệp. Một kẻ mới khâu vết thương ngay băng ghế dự lập tức trở sân băng ở lượt chơi tiếp theo. Anh chịu đựng hết.
Scott co đầu gối lên tận ngực, như dẫn dụ Kip thúc sâu hơn. Kip nắm lấy hông Scott kéo sát , lùi và thúc mạnh, nhanh dứt khoát. Scott kêu lên, nhưng đang mỉm . Trông như đang ở thiên đường .
“Cứ thế ,” Scott hổn hển. “Mạnh . Làm ơn.” Anh gác một chân lên vai Kip, nhấc hông lên thúc giục Kip tiến sâu hơn nữa.
Kip trân trân như bỏ bùa khi thấy Scott tự vuốt ve chính . Cậu sắp sửa vỡ vụn, nhưng khi Scott thầm thì tên , Kip mất kiểm soát. Nhịp độ của rối loạn, chỉ làm Scott mạnh nhất và nhanh nhất thể trong khi tâm trí dần tan biến. Mọi thứ thực sự là quá sức chịu đựng.
Đột ngột, Scott ngửa đầu , cằm hất lên và những khối cơ cổ căng cứng. Lưng cong và đạt đỉnh với một cơn rùng tuyệt mà Kip sẽ bao giờ quên. Scott b.ắ.n , ngừng và đẽ, lên chính bụng và n.g.ự.c , vài giọt còn b.ắ.n lên tận cổ. Kip rên rỉ, c.h.ử.i thề cũng về đích ngay cú thúc tiếp theo, gần như hét lên vì cảm giác quá đỗi tuyệt vời.
Khi những đợt sóng cuối cùng dịu , gục xuống Scott, thở dốc và mỉm . Một phút , Scott nhẹ nhàng xoay xở để thể chạm tới môi và trao một nụ hôn.
“Cảm ơn ,” Scott thầm thì hạnh phúc. “Cậu ... cảm ơn nhiều lắm.”
“Anh cảm ơn ?”
“Tôi thực sự cần điều ,” Scott . “Đã lâu lắm .”
Kip bỗng thấy bạo dạn. “Bao lâu ạ?”
“Tháng tám.”
“Anh đang—?”
“Đầu tháng tám.”
Kip hỏi thể như , nhưng câu trả lời lẽ sẽ dẫn đến những vùng lãnh thổ phù hợp cho một cuộc trò chuyện ngọt ngào cuộc ân ái. Rõ ràng Scott thấy thoải mái với việc làm quen đàn ông lạ. Điều Kip thực sự là: Tại là lúc ? Tại là ? Thay đó, : “Tôi nên tẩy rửa một chút.”
“Phòng tắm ở hướng ,” Scott , chỉ tay về phía cánh cửa đối diện trong phòng. “Tôi sẽ dùng phòng ở ngoài hành lang.”
Kip dọn dẹp sạch sẽ bước khỏi phòng tắm (cực kỳ sang xịn). Scott đang dậy, tựa lưng đầu giường, phủ một tấm chăn mỏng. Kip bắt đầu thu dọn quần áo. Cậu sẽ tự lừa dối bản về chuyện là gì. Cuộc ân ái thật tuyệt, nhưng chắc giờ Scott rời .
“Chà,” , “Cảm ơn vì chuyện nhé.”
“Cậu về ?” Giọng Scott vẻ thất vọng.
Kip khựng , một tay cầm quần jeans, một tay cầm áo thun. “Vâng, ý là...”
“Cậu cần ,” Scott . “Cậu thể ở . Tôi... ở . Nếu .”
Kip hình, trân trân ngôi khúc côn cầu quyến rũ với mái tóc rối bời cuộc yêu, đang e dè mời ở qua đêm. Anh thực sự trông vẻ lo lắng, như thể sợ Kip sẽ từ chối.
Kip buông quần và áo xuống sàn, giường, rạng rỡ. “Anh chẳng cần ép .” Cậu dài giường một cách tinh nghịch, gối đầu lên đùi Scott. “Tôi thêm về .”
Scott mỉm xuống và bắt đầu vuốt tóc . “Cậu kể cho chuyện gì đó ? Tôi chẳng hỏi gì cho đúng nữa.”
Kip ngước gương mặt . “Tên thật của là Christopher, nhưng gần như chẳng ai gọi thế cả. Tôi hai mươi lăm tuổi. Tôi... vẫn đang sống cùng bố ở Brooklyn vì cần trả nợ sinh viên hoặc tìm công việc hơn khi thể dọn riêng.”
“Đừng ngại về chuyện đó. Tôi lớn lên trong cảnh nghèo rớt mồng tơi. Cậu nghĩ may mắn đến thế nào ?”
“Không may mắn ,” Kip . “Anh làm việc vất vả để tất cả những gì đang .”
“Tôi cũng giúp đỡ mà. Năm mười bốn tuổi nhận học bổng một trường nội trú chương trình hockey . Tôi học đại học miễn phí. Suốt mười năm nay lo nghĩ về tiền bạc. Tôi chỉ ước gì ...”
“Bà , ờm...?”
“Mất . Ừ. Khi mười lăm tuổi.”
“Tôi xin .”
“Cảm ơn . Bà thực sự tuyệt vời lắm. Tôi chăm sóc bà theo cách bà xứng đáng nhận. Mua cho bà một ngôi nhà . Tất cả những thứ đó.”
“Con một đúng ?”
“Phải,” Scott . “Ừ, chỉ hai con thôi.” Anh tắng hắng giọng. “Dù thì, chúng nên về những chuyện vui vẻ hơn .”
“Không cần gì cả nếu ,” Kip , rướn lên vuốt ve khuôn mặt Scott. Cậu cảm nhận những lổn nhổn của râu mới nhú.
Scott mỉm với . “Chắc ngủ sớm thôi. Sáng mai buổi tập sớm. Một buổi tập dài nữa cơ.”
“Hmm,” Kip đáp, cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến từng phút khi Scott tiếp tục vuốt tóc . “Anh chắc chắn ở chứ?”
“Chắc chắn mà.”
Cái cách Scott câu đó thật ấm áp. Đầy tình cảm. Tim Kip lỡ một nhịp. Thôi xong . Chỉ một đêm thôi đấy, Grady. Đừng mà ngớ ngẩn. Hãy trân trọng những gì mày đang ở đây.
Kip chui trong chăn cùng Scott. Cậu gối đầu lên n.g.ự.c , để nhịp thở đều đặn của Scott ru giấc ngủ.