Game Changer - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:02:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ bảy hôm đó, lẽ Kip dậy sớm hơn hẳn bình thường để chăm chút thêm cho ngoại hình của . Cậu chẳng thể làm gì với bộ đồng phục, nhưng ít nhất cũng đảm bảo chiếc quần jeans nhất của sạch sẽ, và quyết định xỏ đôi giày thể thao mới mua cực phong cách từ vài tuần — đôi giày mà thực chẳng hề đủ khả năng chi trả nhưng thể cưỡng sức hút của nó. Cậu thậm chí còn mất công chải chuốt tóc tai một chút, dù thừa lát nữa kiểu gì cũng đội cái mũ lưỡi trai ngớ ngẩn đè lên. Cậu dùng chỉ nha khoa. Cậu nhét kẹo bạc hà túi để át mùi cà phê thể bám trong thở.

Kip đến tiệm sớm mười phút một chuyến xe khá thong thả, và hề ngạc nhiên khi thấy đến sớm nhất. Cậu bắt tay chuẩn , đặc biệt cẩn thận kiểm tra xem các nguyên liệu cho món sinh tố "Blue Moon Over Brooklyn" của Scott sẵn sàng .

Hai mươi phút khi cửa hàng mở cửa lúc sáu giờ, Kip vẫn lẻ bóng một . Lại một nữa, chẳng gì ngạc nhiên khi Jeff là trực cùng , nhưng điều đó vẫn thật đáng ghét.

Đến sáu giờ rưỡi, điện thoại reo, Jeff gọi đến báo "ốm". Kip thậm chí chẳng còn sức mà giận dữ nữa, nhất là khi điều nghĩa là sẽ ở một trong tiệm khi Scott... Mày đang phấn khích quá đà về khả năng một cuộc trò chuyện kéo dài hai phút với một đàn ông hứng thú với mày đấy, Kip ạ.

Ngày thứ bảy ở tiệm luôn yên tĩnh hơn nhiều so với ngày thường. Buổi sáng trôi qua chậm chạp với chỉ lác đác vài vị khách ghé qua để phá tan sự đơn điệu. Cuối cùng, Kip lôi điện thoại và, tất nhiên , những bài báo cũ về Scott Hunter. Có hằng hà sa các bài về . Hầu hết đều cùng một thông tin: Scott sinh và lớn lên ở Rochester, và luôn là cầu thủ giỏi nhất trong bất kỳ đội bóng nào tham gia ngay từ thời niên thiếu. Các bài báo thường nhấn mạnh sự tận tâm của dành cho các hoạt động từ thiện, đặc biệt là giúp đỡ trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo, và mô tả như một hình mẫu lý tưởng cả sân băng lẫn ngoài đời thực.

Một điều nữa mà các bài báo luôn đề cập là Scott Hunter là một trong những quý ông độc đắt giá nhất New York. Anh bao giờ đồn đại với bất kỳ phụ nữ nào trong một thời gian dài (thú vị đây), và thường xu hướng né tránh câu hỏi về đời tư (càng thú vị hơn nữa).

Kip đang mải mê lưu những tấm ảnh trong bài báo tạp chí GQ của Scott về điện thoại thì cửa mở. Cậu luống cuống nhét vội điện thoại túi khi Scott Hunter bước tiệm. Thật là lố bịch nếu rằng khuôn mặt của Scott bừng sáng lên khi thấy Kip, nhưng mà... thì đúng là như thế thật.

"Kip!" Anh gọi, một nụ rạng rỡ lan tỏa khuôn mặt đẫm mồ hôi. “Tôi lo là hôm nay làm đấy.”

"Anh lo thế ?" Kip hỏi, quá sốc để thể điều gì đó thông minh hơn.

là..." Và Scott Hunter đang tỏ ngượng ngùng ? “Tôi thích giữ thói quen của càng định càng , và pha hai ly sinh tố , nên là...”

"Chắc hẳn bí quyết gì đó trong cách pha chúng ," Kip , lấy hết can đảm để nở một nụ tán tỉnh.

“Chắc chắn .”

Kip chuẩn nguyên liệu và bắt đầu bỏ chúng máy xay. "Tôi xem trận đấu tối hôm nọ," . “Cú ghi bàn cuối cùng thực sự ấn tượng.”

"Cảm ơn." Scott vẻ thực sự trân trọng lời khen đó. "Tôi cảm thấy về cú đó." Anh mỉm với Kip, khiến miệng khô khốc. Cậu vội bật máy xay khi kịp thốt câu nào đó ngu ngốc kiểu như: Không cơ bụng của vị thế nào nhỉ?

"Hôm nay chỉ một thôi ?" Scott hỏi khi Kip đưa cho món đồ uống quen thuộc.

"Vâng, ờ, đáng lẽ làm cùng một khác, nhưng gọi điện xin nghỉ ốm. Tôi nghĩ là ốm thật . Cậu kiểu... vô tích sự mà." Kip thầm tự sỉ vả ngay khi dứt lời. Cứ như Scott Hunter thèm quan tâm đến đồng nghiệp của mày bằng.

"Rất tiếc khi ," Scott . “Tôi cũng từng những đồng đội như thế.”

Kip bật , vì Scott Hunter đang thực sự so sánh hai công việc của bọn họ đấy ?

"Cậu, ờ, phiền nếu uống ở đây luôn?" Scott hỏi, cứ như thể ngay cạnh bàn ghế . "Tôi chỉ... vài cái email cần ." Anh rút điện thoại khỏi túi và vẫy vẫy trong trung.

"Tất nhiên là chứ, ," Kip , thể tin nổi vận may của .

Scott xuống một trong những chiếc bàn nhỏ với lưng về phía cửa (và mặt hướng về phía Kip). Kip cố gắng hết sức để chằm chằm khi Scott lướt qua các email điện thoại, thỉnh thoảng nhấp một ngụm sinh tố màu xanh. Có vẻ đang uống chậm.

Sau mười lăm phút, Kip rời khỏi vị trí quầy và bắt đầu lau những chiếc bàn thực chẳng bẩn chút nào. Khi đến chiếc bàn ngay cạnh Scott, đ.á.n.h liều phá vỡ sự im lặng.

“Anh chắc là chuyện làm ảnh hưởng đến trận đấu của chứ? Phá vỡ thói quen như thế ?”

“Cái gì cơ? Ồ, . Tôi nhất thiết làm thứ y hệt . Ý là, cũng đến mức ám ảnh cưỡng chế .”

"Thế ạ," Kip với một nụ ẩn ý.

Scott toe toét, thậm chí còn bật thành tiếng. “Trông chắc kỳ quặc lắm đúng ? Cứ làm như ly sinh tố là t.h.u.ố.c tiên gì đó bằng.”

Kip nhún vai. “Tôi về các vận động viên . Mọi đều chút 'chập mạch' cả đúng ? Nào là mặc đồng phục theo một thứ tự nhất định, tất, cạo râu...”

Scott chỉ một ngón tay "cáo buộc" về phía . “Này, chỉ trong vòng play-off thôi nhé, và đó là một truyền thống lâu đời !”

"Thế thì bình thường." Kip thể tin nổi việc sắp làm, nhưng thử thăm dò một chút. Chỉ một chút thôi. "Tôi thích chuyện đó ," , giọng thản nhiên hết mức thể. “Các lúc nào cũng trông phong trần khi nâng cao chiếc cúp. Cứ như một dàn 'tiều phu nóng bỏng' .”

Xong. Thế là lời .

Scott , và Kip dám thề rằng thấy một thoáng nụ môi . Scott bật dậy, và nụ biến mất.

“À, nên thôi.”

Kip c.h.ế.t quách cho xong. Cậu mới tán tỉnh Scott-khốn-kiếp-Hunter và giờ Scott sẽ rời mãi mãi vì mày làm cái quái gì thế hả Grady?

"Cảm ơn một nữa nhé, Kip," Scott . Anh t.ử tế hơn nhiều so với những gì Kip đáng nhận. khi đến cửa, Scott dừng .

“Cậu xem trận đấu tối nay ?”

“Cái gì cơ?”

“Vé của ai dùng cả. Tôi thể đưa hai vé, để thể dẫn theo... ai đó... nếu .”

“Anh thật chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/game-changer/chuong-2.html.]

“Sao thật chứ?”

Kip há hốc mồm ngôi nổi tiếng trai góc c.h.ế.t đang chắn cả lối của tiệm, tặng một món quà mà chẳng vì lý do gì cả. “Nếu chắc chắn, thì sẵn lòng ạ!”

“Tôi chắc mà, và vui khi . Cứ đến quầy vé chờ và tên .”

"Vâng. Vậy hẹn gặp tối nay," Kip như một kẻ ngốc. Scott chỉ mỉm rời .

..

..

Kip lẽ nên ngạc nhiên khi thấy những chỗ riêng của Scott Hunter tuyệt vời đến thế. Chỉ cách sân băng sáu hàng ghế, ngay vạch xanh đối diện với băng ghế dự của đội nhà. Thật là tưởng.

"C.h.ế.t tiệt," Elena thốt lên. “Tớ Equinox phòng VIP ở đây, nhưng mấy chỗ còn xịn hơn nhiều.”

“Tớ tin nổi là tụi đang ở đây. Không tin nổi là tụi đang dùng vé của Scott Hunter!”

mà buổi hẹn hò kỳ nhé. Cậu cùng một phụ nữ, còn thì đang bận làm.”

“Đây là hẹn hò.”

"Tớ chắc chắn là tặng vé cho tất cả nhân viên bán sinh tố luôn đấy." Kip cố gắng nghĩ quá nhiều về lý do Scott tặng vé cho .

“Anh chỉ đang cảm ơn tớ vì nghĩ tớ phần nào đó giúp lấy phong độ thôi. Như tớ đó, khùng mà.”

“Khùng vì thì .”

“Đừng hâm.”

"Kip ," cô , đặt ly bia giá đựng cốc. “Cậu trông như thế nào ?”

“Ý là—?”

“Cậu nóng bỏng lắm, Grady ạ. Cực kỳ nóng bỏng luôn.”

“Tớ... cũng thường thôi.”

“Không, tớ . Cậu trai đến mức vô lý luôn . Cậu tưởng tớ vui vì là gay chắc? Tớ hề vui nhé.”

Kip đảo mắt. "Làm như thật . Vả —" hạ thấp giọng xuống mức thì thầm, ghé sát cô “—Tụi Hunter ... cùng hội cùng thuyền với tớ .”

“Thật sự ?”

“Không! Ý tớ là... tớ cũng cảm nhận vài dấu hiệu rằng lẽ...”

“Giống như việc tụi đang ở hàng ghế riêng của đích đưa vé cho khi đến chỗ làm gặp thứ ba trong tuần hả?”

Mặt Kip đỏ bừng. "Anh chỉ mê tín thôi," lầm bầm, “Chỉ thế thôi.”

Các cầu thủ sân khởi động. Kip họ trượt vòng quanh, hạ sân băng để căng cơ, phiên tung những cú sút nhẹ về phía thủ môn. Cậu cố, nhưng thất bại, trong việc chú ý quá mức đến 21, Scott Hunter. Người đàn ông đó đang thực hiện động tác căng cơ đùi sâu đến mức cho thấy dẻo dai như thế nào. Kip tưởng tượng tư thế đó sẽ trông nếu chiếc quần khúc côn cầu độn bông dày cộm . Bộ não thiếu thốn t.ì.n.h d.ụ.c của đưa chu du trong một chuyến hành trình tuyệt diệu vài phút, và phân tâm đến mức suýt chút nữa nhận Hunter đang trượt ngang qua tấm kính ngay mặt họ — trông cứ như bước từ một tấm poster quảng cáo trong bộ đồng phục đỏ, trắng và xanh sắc nét — và gật đầu chào .

Không. Không chào . Chắc chắn là chào ai đó .

Kip ngoảnh đầu . Vẫn ai phía cả. Phía cũng

Hả?

Buổi khởi động kết thúc, những chiếc xe Zamboni tiến để làm sạch mặt băng, và buổi trình diễn khai trận đầy hào nhoáng bắt đầu. Đèn vụt tắt, những đoạn video ghi các pha bóng đỉnh cao của đội Admirals trình chiếu ngay mặt sân băng trong tiếng nhạc rock xập xình. Khói trắng và pháo hoa rực sáng, và khi các cầu thủ ồ ạt tiến , cả đấu trường như bùng nổ.

Kip chấn động bởi hai điều: Thứ nhất, Scott Hunter là một ngôi lớn. Ý là, cực kỳ lớn. Một siêu thể thao tầm cỡ và thành phố sùng bái . Cảm giác như một nửa khán giả trong đám đông đều đang mặc áo đấu mang tên . Và khi cái tên Scott Hunter xướng lên ở vị trí trung phong khởi đầu trận đấu, tiếng reo hò của đám đông vang lên đinh tai nhức óc. Anh chỉ là một gã thích sinh tố việt quất và t.ử tế với nhân viên bán hàng, chính là biểu tượng của New York. Và Kip đang ở đây với tư cách là khách mời của . Chúa ơi.

Điều thứ hai làm kinh ngạc chính là sự kính trọng mà Scott nhận từ đồng đội. Kip thể thấy những cầu thủ trẻ hơn mặt mày rạng rỡ thế nào khi vỗ vai khen ngợi một pha bóng . Thậm chí cả các trọng tài vẻ cũng quý , họ khẽ chạm khuỷu tay khi giải thích về một quyết định phạt nào đó.

Trận đấu diễn thật khó tin. Scott thì cả tuyệt vời. Anh chỉ ghi một bàn thắng ở mỗi hiệp và thêm một đường kiến tạo, mà còn khiến cả khán đài dậy sóng khi hạ gục một cầu thủ chạy cánh của đội Tampa gần giữa sân bằng một cú húc hông đầy uy lực. Kip ấn tượng nhất là khi Scott ngăn cản một cuộc ẩu đả khi nó kịp nổ , trấn an đồng đội bằng một cái nắm tay dứt khoát và những lời mà Kip ước gì thể thấy .

Thật sự quyến rũ đến nghẹt thở khi Scott phô diễn kỹ năng và quyền uy trong suốt trận đấu. Anh thật lộng lẫy.

"Hay quá xá luôn!" Kip quá lớn khi họ đang đường tàu điện ngầm trận đấu. “Tớ xem trận nữa! Tớ xem tất cả các trận của họ!”

"Thế thì đợi thôi, fan cuồng ạ," Elena . “Đội Admirals sẽ thi đấu sân khách trong hai tuần tới.”

Kip lẽ nên cảm thấy hụt hẫng đến thế tin . Đột nhiên, ý nghĩ về việc làm cả một ca trực mà thấy Scott bỗng trở nên thật khó chấp nhận.

Khi giường đêm đó, khỏi tự hỏi liệu Scott chút vui nào khi thi đấu xa nhà, rời bỏ những thói quen quen thuộc của . Cậu thật là ngớ ngẩn. Scott là một cầu thủ khúc côn cầu chuyên nghiệp, sẽ chẳng bao giờ thấy nhớ mấy ly sinh tố ngốc nghếch của khi đang lưu diễn .

Kip thở dài, cam chịu đối mặt với ít nhất hai tuần làm việc mà bóng dáng của Scott Hunter.

Loading...