Game Changer - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:02:33
Lượt xem: 0
Thứ ba, ngày 14 tháng 1, là ngày mà Kip Grady rút bài học xương m.á.u rằng: máy xay công suất lớn và cơn nôn nao cơn say (hangover) là hai thứ bao giờ nên trộn lẫn với .
Cậu hề định uống nhiều đến thế tối qua, nhưng vì Chuck và Jimmy dịp ghé qua thành phố, mà cả mấy tháng mới gặp đám bạn. Thực cũng chẳng đến mức say bí tỉ. Cậu vẫn ý thức mặt ở chỗ làm lúc sáu giờ sáng hôm , nhưng vẫn kịp nốc đủ để biến những chiếc máy xay công suất cao thành kẻ thù đội trời chung của .
công việc vẫn là công việc. Và việc của là pha một ly sinh tố ngon nhất thể cho phụ nữ trông đầy bận rộn đang chờ ở quầy.
"Của chị đây ạ." Kip cố nhăn mặt khi đưa món đồ uống cho khách. “Một sinh tố 'Chiến binh Xanh' thêm một shot cỏ lúa mì.”
Cậu liếc đồng hồ. Sáu rưỡi. Chúa ơi. Chẳng lấy một giây để gục đầu xuống đống cam đầy mời gọi mặt quầy. Giờ cao điểm sáng ngày thường ở tiệm Straw+Berry thường kéo dài liên tục cho đến tận chín giờ.
Sáng nay Maria làm cùng ca với , thế cũng . Họ phối hợp ăn ý vì dù chẳng ai mặn mà gì với công việc , họ vẫn làm việc nghiêm túc và thành nhiệm vụ giao. Thêm nữa là cô vui tính.
"Có loại sinh tố c.h.ế.t tiệt nào trị chứng đau đầu khi say ?" Kip rên rỉ khi cửa hàng tạm vắng khách.
“À, . đồn là loại dưa hấu tác dụng đấy.”
“Được . Tôi sẽ làm một ly dưa hấu khổng lồ, thả thêm tầm năm viên t.h.u.ố.c giảm đau Advil đó.”
“Ý là năm viên tăng cường sức khỏe chứ gì?”
Kip tự pha cho một ly dưa hấu lớn thật, và khi uống xong cảm thấy khá hơn một chút. Cậu cũng uống hai viên Advil.
"Thế tối qua làm gì mà nên nông nỗi ?" Maria hỏi.
“À, chỉ là chơi với mấy đứa bạn đại học thôi.”
“Thế hả? Tụi nó trai ?”
"Không. Tôi nữa. Không gu của ." Chuck thì to con và để râu xồm xoàm. Jimmy thì ngược : thấp bé, mảnh khảnh, cứ như trẻ hơn tuổi thật đến bảy năm.
“Thế tụi nó cũng là những nghệ nhân pha chế sinh tố siêu thành đạt ?”
“Tụi nó làm đúng ngành. Đều đang làm ở Boston. Kinh doanh gì đó chăng? Bảo hiểm? Tài chính? Tôi cũng rõ. Đi làm là đóng bộ suit đàng hoàng.”
“Còn thì mặc tạp dề. Tuyệt đấy chứ.”
“Phải, tự hào lắm luôn.”
“Lại còn đội cái mũ lưỡi trai thêu hình quả dâu tây nhỏ xíu nữa. Thôi nào!”
Kip ném một miếng dứa đông lạnh cô.
“Nghe Kipper. Tôi sẽ t.ử tế làm hết mấy việc chuẩn ở phía của sáng nay, để thể đặt cái đầu xinh của xuống nghỉ ngơi khi hết khách nhé.”
“Thật ?”
“Thật!”
"Cậu là nhất đời, yêu quá mất," thở phào hạnh phúc.
“Tôi mà. Giờ thì tỉnh táo ! Có mấy quý cô công sở đang kìa, họ uống cải xoăn hóa lỏng đấy!”
Mất thêm một tiếng đồng hồ bận rộn nữa khi Kip thực sự tận hưởng sự yên tĩnh mà Maria hứa. Cô phòng trong để thái hoa quả và rau củ, còn thì sụp xuống một chiếc ghế kéo sát quầy, áp mặt bức tường. Bức tường thật mát mẻ và dễ chịu.
Cậu thậm chí còn nhận nhắm mắt, cho đến khi giật bởi tiếng hắng giọng của ai đó. Không quá gay gắt, chỉ đủ để đang đó.
Cậu mở bừng mắt và phắt dậy. "Xin ," lắp bắp. “Anh dùng...?”
Miệng Kip lẽ há hốc như một nhân vật hoạt hình. Có khi hàm rớt xuống sàn, và lưỡi thì trải như một tấm thảm. Chuyện là, đàn ông nóng bỏng nhất mà từng thấy trong đời đang ngay mặt .
"Ờm, thể giúp gì cho ?" Kip gắng gượng thốt .
Người đàn ông đó cao ráo, tóc vàng, và chung là... cực phẩm. Kip cơ bắp chuẩn vì đang mặc một chiếc áo khoác kéo khóa Under Armour bó sát đến nực và quần thể thao. Chắc hẳn chạy bộ xong, cái cách những lọn tóc ẩm ướt bết trán và làn da thì bóng loáng mồ hôi.
"Chào buổi sáng," đàn ông đầy mồ hôi vui vẻ . “Xin vì làm thức giấc.”
Hai má Kip đỏ bừng. Cậu cúi đầu để vành chiếc mũ bóng chày ngớ ngẩn che bớt . Lạy Chúa, đàn ông hấp dẫn nhất hành tinh đang mặt , còn thì đang mặc tạp dề và đội mũ thêu hình quả dâu tây.
"Anh ... Tôi ..." Kip hít một . Bình tĩnh nào! “Xin . Tối qua vui quá đà một chút.”
Người đàn ông nhướng mày. “Vào tối thứ hai?”
“Vâng, thì đấy, đời của một pha sinh tố mà... sống gấp, c.h.ế.t trẻ, đúng ?”
Người đàn ông bật . Kip suýt chút nữa là khuỵu chân.
"Thế ở đây món gì ngon ?" Anh hỏi, nheo mắt thực đơn.
“Ờm, loại việt quất, dứa và cải xoăn — nhưng thề là sẽ nếm vị cải xoăn ! Ngon lắm. Tôi thích món đó.”
“Đó là món... Blue Moon Over Brooklyn ?”
“Vâng. Tên mấy món ở đây cứ hâm hâm thế nào .”
Người đàn ông chỉ ngón tay dài bảng tên của Kip. “Tôi thích tên của .”
Kip liếc tên bảng tên như thể chính cũng nó gì. là đồ ngốc. "Đó kiểu như là biệt danh thôi," , cứ như thể trai hỏi thêm thông tin — dù thực chẳng hỏi. Kip cứ tiếp tục luyên thuyên vì đó là thói quen của mỗi khi bối rối. “Ý là, đều gọi là Kip. Nên đó là tên . tên khai sinh. Nó là, ờm... Dù thì. Anh dùng món sinh tố việt quất đó chứ?”
"Nghe đấy," đàn ông , lịch sự lờ việc Kip đang tỏ ngớ ngẩn đến mức nào.
Kip bắt tay việc bỏ đủ loại trái cây đông lạnh và cải xoăn tươi máy xay. May mắn , công việc đòi hỏi sự tập trung, và tiếng máy xay đủ lớn để cần chuyện.
Cậu liếc đàn ông qua chiếc máy. Anh đang chống tay lên hông, quan sát những bức ảnh chụp hoa quả chẳng mấy cảm hứng dùng để trang trí gian nhỏ hẹp . Mắt Kip chẳng nên dừng ở , cứ nhảy múa liên tục từ bờ vai rộng đến cánh tay to lớn nực nội, đến tấm lưng cơ bắp thu hẹp ở vòng eo săn chắc, và một vòng ba mà thật là—
Kip lắc đầu và tắt máy xay. Cậu lóng ngóng lấy một chiếc cốc nhựa và rót đầy thứ sinh tố màu xanh tím .
“Của đây.”
Người đàn ông , gật đầu và đưa cho Kip một tờ hai mươi đô la gấp và ẩm vì mồ hôi từ túi quần thể thao. Anh vẫy tay khi Kip định thối tiền lẻ.
“Cứ giữ lấy .”
"Thật ?" Kip hỏi, nhấp ngụm đầu tiên. Nhìn đôi môi hồng của ngậm lấy chiếc ống hút.
"Thật mà." Người đàn ông mỉm . “Cứ coi như là phí gợi ý . Món ngon lắm.”
Kip mỉm đáp . “Rất vui vì thích nó. Chúc một ngày lành.”
Người đàn ông nâng ly sinh tố lên như thể đang cụng ly với . “Cậu cũng nhé, Kip.”
Kip cảm thấy lâng lâng khi thấy tên thốt từ miệng đàn ông . Khi đàn ông trong mộng bước , một đàn ông khác — kém sắc hơn nhiều — bước cửa hàng.
"C.h.ế.t tiệt!" vị khách mới , hất ngón tay cái về phía cửa. “Đó là Scott Hunter!”
“Hả?”
Người đàn ông Kip như thể là kẻ đần độn nhất thế giới. “Scott Hunter đấy.”
"Ý là, cầu thủ khúc côn cầu hả?" Kip hỏi.
"Cái gì?" Một giọng vang lên phía . Maria đang ở cửa phòng trong. “Tôi lỡ mất Scott Hunter thật đấy ?”
"Tôi ... Anh thực sự nghĩ đó là ?" Kip hỏi.
Vị khách gật đầu. “Ồ chắc chắn . Chẳng sai . Ngạc nhiên là còn dám ló mặt đường đấy, cái cách thi đấu tệ hại sân băng dạo gần đây.”
"Anh thi đấu ?" Kip tất nhiên là Scott Hunter là ai — ai mà chẳng cơ chứ, dù fan thể thao . Anh là ngôi thi đấu và là đội trưởng của đội New York Admirals. Ba năm , dẫn dắt đội tuyển Mỹ giành huy chương vàng Olympic. Kip đến chủ yếu qua các quảng cáo của Hugo Boss. Cậu là fan cứng của mấy cái quảng cáo đó. Kip cũng thích khúc côn cầu, nhưng theo dõi giải NHL sát lắm.
Theo những gì , Scott Hunter luôn thành phố tôn sùng và yêu mến. nghĩa là "Vị vua của New York". vẻ Kip bỏ lỡ điều gì đó.
"Ừ, mùa giải đá đ.ấ.m chán lắm," vị khách tiếp tục. “Chẳng ghi nổi bàn thắng nào từ tháng 11 đến giờ! Chẳng hiểu trả cho mớ tiền đó để làm gì. Đáng lẽ nên tống khứ cái gã vô dụng đó cho .”
"À thì..." Kip , nên kết thúc câu thế nào. Thật nực , nhưng cảm thấy x.úc p.hạ.m cá nhân những lời chỉ trích của gã , và thấy nghĩa vụ bảo vệ Scott Hunter. “Có lẽ đang gặp chuyện gì đó thôi.”
Vị khách khịt mũi. “Muốn gặp chuyện gì thì đợi đến mùa hè . Nếu cứ tiếp tục cái kiểu thì năm nay chúng khỏi mơ đến vòng play-off.”
Kip vẫn cảm thấy bực một cách giải thích , nhưng nhún vai cho qua và đưa cho gã ly sinh tố để gã khuất cho rảnh nợ.
Khi chỉ còn hai , Maria hỏi: “Scott Hunter ở đây thật ?”
“Tôi . Chắc thế. Ý là, giờ gã đó xong, nghĩ chắc đúng là . Lúc nãy phân tâm vì quá trai, nhưng đúng là giống Hunter thật. Và, ờ, còn cho một khoản tiền boa lớn nữa.”
“Lớn cỡ nào? Cậu là chúng chia đôi đấy nhé.”
“Biết , . Tiền boa những mười ba đô đấy!”
“Cái gì cơ?”
“Thì, nếu đúng là Hunter, mấy đồng đó chắc chẳng là gì với đúng ? Chắc chẳng mảy may bận tâm đến tiền .”
“Được thế thì quá.”
“Công nhận.”
"Thế nên là..." Maria , cúi sát gian riêng tư của Kip, “Anh nóng bỏng lắm hả?”
"Ôi trời đất ơi." Kip rạng rỡ. “Anh như núi lửa phun trào . Nhìn giống thật chút nào luôn.”
“Anh mặc gì?”
“Đồ tập. Tôi đoán là chạy bộ về. Đồ tập bó sát sạt luôn .”
“Trời ơi là trời.”
“Chuẩn luôn.”
“Không thể tin là bỏ lỡ. Nếu , gọi đấy nhé. Kể cả đang ở trong nhà vệ sinh thì cũng lôi bằng !”
“Chắc luôn, thế thì chẳng 'kỳ cục' chút nào ha.”
Maria bắt đầu xếp hoa quả và rau củ mới thái tủ lạnh. Kip giúp cô một tay. Họ làm việc trong yên lặng vài phút.
"Này," Kip lên tiếng, “Anh gọi tên đấy.”
“Ai cơ? Hunter á? Anh thực sự thốt cái chữ 'Kip' luôn?”
"Ừ," Kip đầy mơ màng. “Chúa ơi, cá là khi gọi, cái tên đó chẳng ngớ ngẩn chút nào.”
Maria ném một quả dâu tây về phía .
Sáng hôm , Kip thấy dòng tít lớn tàu điện: ĐÊM CỦA HUNTER!
Cậu rướn về phía để ké trang bìa tờ báo của hành khách đối diện. Hóa Hunter lập một cú hat-trick tối qua và thêm hai đường kiến tạo trong trận thắng đậm Washington với tỉ 7–1. Kip mỉm . Cậu cảm thấy tự hào về một cách kỳ lạ. Phải , thật khi một siêu triệu phú một đêm thi đấu rực rỡ. Gớm thật.
Tờ báo cho đội Admirals sẽ thi đấu ở New Jersey tối nay. Khi Kip bộ hai dãy nhà từ ga tàu đến tiệm Straw+Berry, chợt nhớ cuối cùng xem một trận đấu của Admirals. Chắc cũng tám năm . Không, lâu hơn thế chứ, vì bao giờ tận mắt xem Hunter thi đấu ngoại trừ tivi. Chúa ơi, chẳng lẽ từ giờ lúc nào cũng chỉ nghĩ về Scott Hunter thôi ?
Cậu ngáp dài khi lấy chìa khóa mở cửa tiệm. Cậu cần tìm một công việc nào đó bắt đầu muộn hơn. Thức dậy năm giờ để mặt ở chỗ làm sáu giờ thật là lố bịch. Nhất là với mức lương tối thiểu .
Buổi sáng trôi qua giống như hầu hết các ngày trong tuần: khách đông đều đặn từ bảy giờ đến chín giờ, đó là một chút tĩnh lặng khi những vị khách mà Maria đặt biệt danh là "hội các bà yoga" bắt đầu lưa thưa kéo đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/game-changer/chuong-1.html.]
"Bạn trai tối qua chơi đấy chứ," Maria khi đang xếp bát đựng cam.
“Cậu đang cái quái gì thế?”
“Scott Hunter . Ghi như cả triệu bàn thắng gì đó.”
"Ba bàn," Kip sửa cho cô, “Với cả hai bàn kiến tạo.”
“Ồ, xin nhé. Tôi là fan cứng cựa như thế đấy.”
“Tôi ! Tôi báo đường đến đây thôi. Chuyện đó là tin nóng mà.”
“Trời ơi! Cậu đang mê mệt nghỉ ! Tối qua về nhà chắc chắn lên Google tìm ảnh Scott Hunter chứ gì?”
"Không !" Có đấy.
“Sao cũng . là đồ fan cuồng. Đáng yêu ghê.”
“Tôi ghét .”
“Cậu ghét.”
Maria xếp cam còn Kip quét sàn phía quầy dù nó cũng chẳng bẩn lắm. Cậu chỉ ghét cảm giác một chỗ mà chẳng việc gì làm. Hơn mười giờ một chút, cánh cửa mở và Kip một nữa đối mặt với Scott Hunter trong bộ đồ tập đẫm mồ hôi. Lần Maria mặt để chứng kiến.
"C.h.ế.t tiệt." Kip thúc khuỷu tay cô một cách kín đáo nhất thể.
"Lại chào buổi sáng nhé, Kip," đàn ông chắc chắn là Scott Hunter .
“Chào buổi sáng, ờm... Chúa ơi. Anh là Scott Hunter đúng ?”
Anh trông vẻ buồn . “ là .”
"Thật là tuyệt vời quá ," Maria thào thào.
"Chuyện đó, ờm," Kip định gì đó đổi hướng. “Trận tối qua lắm.”
“Cảm ơn nhé! Tôi nghĩ nên làm thêm một ly sinh tố việt quất nữa. Khi chuyện gì đó suôn sẻ trong trận đấu, thường lặp chính xác những gì làm ngày hôm đó.”
"Ra là ," Kip . Mắt của Scott màu xanh. Một màu xanh thẳm.
“Vậy nên... cho một ly sinh tố việt quất nữa nhé.”
"Có ngay!" Kip bừng tỉnh khỏi cơn mê mẩn và bắt tay làm sinh tố.
Scott Hunter, một nữa, mặc chiếc áo khoác Under Armour bó sát nực nội và quần thể thao. Tóc ẩm ướt và rối bời, làn da ửng hồng vì vận động. Còn Kip Grady, một nữa, đang mặc cái tạp dề c.h.ế.t tiệt và đội chiếc mũ lưỡi trai hình quả dâu tây khốn kiếp. ít nhất say xỉn.
Cậu đưa ly sinh tố cho ngôi thể thao và cố gắng tập trung quá mức cái cách đôi môi ngậm lấy chiếc ống hút. Điều đó thật khó khăn vì Scott đang thẳng khi nhấp ngụm đầu tiên. Đôi môi cong lên khi nhận Kip đang chằm chằm.
"Cảm ơn nữa nhé, Kip," . “Hy vọng sẽ gặp ngày thi đấu tới.”
Anh giơ ly sinh tố lên như một lời chào tạm biệt, rời .
Khi Kip Maria, hàm cô rớt xuống tận sàn.
"'Hy vọng gặp ngày thi đấu tới' á?" cô . “Cậu đùa chắc?”
“Gì cơ?”
“Anh đổ đứ đừ , Grady ạ!”
Mặt Kip đỏ gay như quả dâu tây mũ. “Thôi . Anh ý đó.”
“Chắc chắn là .”
“Không ! Anh chỉ là mê tín thôi. Ý là hy vọng món tác dụng và sẽ một trận đấu tuyệt vời tối nay, để sẽ ngày thi đấu tiếp theo! Chỉ thế thôi!”
“Tôi mặt chữ là thế, đồ ngốc, nhưng đó là tất cả những gì .”
“Anh thậm chí còn ... Ôi trời. Tôi tin nổi là đang chuyện . Scott Hunter thích đàn ông. Và chắc chắn thích mấy gã làm việc ở tiệm sinh tố.”
“Cậu cứ tự huyễn hoặc .”
"Tôi trong thái dứa đây," Kip lầm bầm.
"Nhớ kiểm tra xem còn nhiều việt quất đấy nhé," Maria hát vọng theo.
..
..
Kip trong phòng khách căn hộ ở Tribeca của cô bạn nhất, chiêm ngưỡng khung cảnh hướng sông Hudson. Cậu thậm chí thể tưởng tượng nổi một nơi như thế giá bao nhiêu. Sống ở New York đắt đỏ thật, nhưng Kip một chiến thuật siêu ấn tượng giúp thể làm công việc lương tối thiểu mà vẫn đóng tiền học phí vay nợ đúng hạn mỗi tháng: Đó là vẫn sống cùng bố .
Phải, hai mươi lăm tuổi. Phải, nghiệp đại học từ năm hai mươi hai. vấn đề là, bằng cử nhân Lịch sử thứ mà thị trường việc làm săn đón. Kip những giấc mơ. Những khát vọng. Cậu làm việc tại một trong những bảo tàng lớn. Có thể một ngày nào đó sẽ sang châu Âu làm việc. Có thể một vài cuốn sách. Có thể dẫn chương trình truyền hình ăn khách, nơi khắp thế giới và giới thiệu các di tích lịch sử quan trọng cho khán giả. Có thể làm cố vấn cho các bộ phim lịch sử ở Hollywood…
Hoặc thể là xay hoa quả và rau củ thành thứ hỗn hợp lỏng cho những bận rộn đang đường đến những công việc thực sự quan trọng.
Elena, chủ nhân của căn hộ đang , một công việc thực thụ và một cuộc sống vẻ " lớn" so với Kip. Cô là kỹ sư an ninh mạng cho Equinox Tech, một trong những công ty CNTT phát triển nhanh nhất cả nước. Kip chính xác kỹ sư an ninh mạng là làm gì, nhưng vẻ nó trả lương cao và oai.
Elena chắc chắn là thông minh nhất mà Kip từng . Ngoài sự tài giỏi và hài hước, cô còn đến sững sờ — một sự kết hợp lạ lùng giữa chiều cao và khung xương của cha gốc Na Uy, cùng mái tóc sẫm màu và làn da bánh mật của gốc Li-băng. Tình bạn với cô hồi trung học giúp Kip nhận rằng hề hứng thú t.ì.n.h d.ụ.c với phụ nữ. Bởi vì nếu đến cô mà còn thấy thích, thì…
Dù thì, Elena lẽ là gay cả chính . Cô luôn thứ .
"Cậu cần ở ghép ?" Kip hỏi, khỏi cửa sổ.
"Không," cô . “Không bao giờ.”
Họ cùng xuống sofa ăn đồ Tứ Xuyên (Elena bao giờ nấu nướng). Kip mới kịp gắp một miếng thì Elena thản nhiên buông một câu: “Thế, đó là ai?”
Sợi mì tuột khỏi đôi đũa của Kip, rơi tõm hộp. “Gì cơ? Ai? Ý là ?”
“Cả tối nay mặt cứ thẫn thờ như đang mơ . Cậu đang nghĩ về ai thế?”
Mặt Kip đỏ bừng. Cậu dùng đũa chọc chọc đống mì. “Không ai cả.”
"Christopher." Elena thường gọi tên thật khi cô thấy đang làm cô mệt mỏi.
“Cậu sẽ cho mà xem.”
"Nghe giống tớ chút nào." Kip mỉm . “Chỉ là... Cậu Scott Hunter chứ?”
“Tớ Scott Hunter á? Về phương diện cá nhân thì .”
“ tên .”
“Có.”
“Được . Anh dạo ghé qua tiệm.”
“Tiệm sinh tố á?”
“Ừ. Mấy ngày gần đây . Anh bảo là để cầu may, vì khi uống sinh tố sáng hôm qua chơi . Nên hôm nay đến làm một ly nữa vì tối nay họ trận đấu.”
“Ra là .”
“Anh chỉ là... Anh thực sự nóng bỏng, thế thôi.”
Khóe môi Elena giật giật, nhưng cô . “Thế thì thú vị đấy.”
“Ừ.”
Họ tiếp tục ăn trong im lặng. Và Kip, một kẻ rõ ràng là thể tỏ bình tĩnh trong chuyện , chỉ chịu đựng đúng một phút khi thốt : “Anh tên tớ đấy.”
Elena nhướng mày. "Anh 'Chào buổi sáng, Kip' khi tiệm hôm nay." Kip cố gắng nhưng thất bại trong việc giấu nụ ngây ngô mặt.
“Chắc là phấn khích lắm nhỉ.”
“Ừ, và, ờ, còn hy vọng sẽ gặp tớ. Cậu đấy, kiểu như nếu món sinh tố tác dụng, đại loại .”
“Món sinh tố khúc côn cầu thần kỳ hả?”
“Đừng chế nhạo tớ nữa.”
“Tớ ! Và tớ bảo : Tối nay chúng sẽ xem trận khúc côn cầu đó.”
Kip lo lắng đến mức đáng hổ khi xem trận đấu. Mỗi khi Scott va chạm, Kip giật . Mỗi cú sút của Scott về phía khung thành đều khiến Kip nín thở. Cậu trận đấu diễn thật với Hunter, và chẳng ích gì khi tự lừa dối bản về lý do tại thế.
Kết thúc hiệp một, tỉ đang hòa 1–1. Scott dừng đường phòng đồ để trả lời phỏng vấn nhanh. Anh cởi mũ bảo hiểm , mái tóc ẩm ướt bù xù tứ phía. Tim Kip đập liên hồi. Scott ướt đẫm mồ hôi, còn nhiều hơn cả lúc tiệm khi chạy bộ. Kip thể thấy những giọt mồ hôi lấp lánh chảy xuống cổ Scott, thấm lớp cổ áo đỏ của chiếc áo đấu.
Scott đang về việc phòng ngự chặt chẽ và tinh thần đồng đội. Đôi môi tuyệt của lướt bên chiếc micro, đôi mắt xanh máy cũng chẳng phỏng vấn. Cứ như thể chẳng hề hiện diện ở cuộc phỏng vấn , mà tâm trí ở nơi nào đó mà thuộc về hơn.
"Anh đúng là quyến rũ thật," Elena nhận xét.
"Ừ..." Kip khẽ thở hắt .
Trận đấu vẫn diễn giằng co trong hiệp hai. Phải đến hiệp ba, khi Scott ghi hai bàn thắng và thêm một đường kiến tạo, đội Admirals mới khiến các cổ động viên tại nhà thi đấu Newark im lặng.
Kip sướng rơn. “Chúa ơi, thật phi thường. Cú ghi bàn cuối cùng đó, chắc sút quả bóng với tốc độ cả trăm dặm một giờ, nhưng nó cứ như chậm .”
"Đôi tay tài hoa đấy," Elena đồng tình với một cái nhếch môi đầy ẩn ý. Cô cầm điện thoại lên gõ gì đó. "Trận tiếp theo là tối thứ bảy, đá sân nhà với Tampa Bay," cô . “Thứ bảy làm ?”
Kip rên rỉ. “C.h.ế.t tiệt! Tớ cần —tớ đổi ca! Ai làm thứ bảy nhỉ?”
Cậu vơ lấy điện thoại nhắn tin cho Maria.
Kip: Thứ bảy làm ?
Câu trả lời đến ngay đó một phút.
Maria: Có?
Kip: Tôi đổi ca cho ?
Maria: Tại ?
Kip: Lịch của là thứ sáu. Đổi mà. Đi mà?
Maria: Có chuyện về Scott Hunter đấy?!
Kip cảm thấy thật ngớ ngẩn, nhưng vẫn gõ: Có lẽ thế.
Maria: Chúa ơi, Kip.
Kip: ĐI MÀ?!
Maria: Thôi .
Im lặng một lát, cô nhắn thêm: Cậu sẽ làm cùng Jeff đấy. Gớm.
Jeff là kẻ tệ nhất. Cực kỳ lười biếng và lúc nào cũng trong tình trạng "phê pha". Kip thể tin nổi gã vẫn còn làm việc ở đó. đổi thì cũng đáng, vì khi trận đấu kết thúc, tỉ là 6–2 nghiêng về Admirals.
Điều đó nghĩa là chắc chắn Scott sẽ ghé qua thứ bảy. Chắc chắn là chắc chắn. Gần như chắc chắn là chắc chắn.