Gả Cho Đương Kim Hoàng Thái Tử - Chương 32: Đào tẩu khỏi lồng giam
Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:03:41
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vòng hai "1000 lấy 300" vẫn công bố kết quả, nhưng đề bài vòng ba gửi tới hòm thư kèm theo thông báo đăng tạp chí tuần . Việt Diệc Vãn dù đang mang sứ mệnh "phụng chỉ" đưa chồng chơi, nhưng chính sự vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Thời gian thiết kế mấy dư dả, từ mùng 8 đến 20 tháng 1, còn tính cả thời gian gửi chuyển phát nhanh sang nước Mỹ - nhất là nhờ chuyên cơ của bố một chuyến. Chương trình sẽ lên sóng dịp Lễ Tình Nhân, và chủ đề thi khớp với khí đó: ĐỒ ĐÔI!
Dù là cặp đôi đồng tính khác giới, yêu cầu là tạo một bộ trang phục trông như "trời sinh một cặp". Việt Diệc Vãn khoảnh khắc định đóng gói luôn hai chiếc áo choàng trong cung gửi cho xong chuyện. vấn đề là: Phong cách gì? Nguyên tố nào? Đường cắt may ?
Yêu cầu ngắn gọn: Chỉ làm thường phục (Casual), làm lễ phục.
[... Hay là mua hai bộ Adidas gửi nhỉ?]
Y vẽ suốt một buổi chiều tại Tịch Thanh Các đến mức tóc tai dựng ngược cả lên. Hoa Mộ Chi tan làm ở điện Ôm Phác là ghé ngay tiệm may , bên cạnh quan sát hồi lâu mới lên tiếng: “Mấy bộ mà, em bỏ?”
Việt Diệc Vãn xoa trán lo âu: “Không tầm thường quá. Đồ đôi thông thường nhất là hai cái áo phông trắng in hình hoặc chữ, là áo hoodie cùng kiểu, đường chẳng khác nào cầm loa hét lên: 'Nhìn chúng ! Chúng là một đôi đấy!'. Loại đó rẻ tiền quá.”
Y lật vài bản phác thảo như ông chủ đang giới thiệu hàng hóa:
“Bộ là vest hưu nhãn, phối màu trắng hồng với họa tiết kẻ ca-rô - - thì nhưng bắt mắt. Còn bộ phong cách Streetwear (đồ dạo phố) rộng rãi, dùng phụ kiện kim loại để nhấn mạnh mối quan hệ - - bắt mắt đấy nhưng dễ 'đụng hàng' ý tưởng với khác.”
Hoa Mộ Chi y líu lo giải thích, bỗng nảy một thắc mắc: “Đã bao nhiêu năm ... em mặc những bộ đồ phong cách hiện đại như thế ?”
Việt Diệc Vãn khựng : “Từ... năm lớp 9 chăng?” Từ khi theo ngành thiết kế, y lấy làm mẫu thử, bản thảo dư thì bán cho các nhãn hàng hạng trung cũng kiếm kha khá.
“Mà , nếu là làm đồ cho hai đứa mặc...” Việt Diệc Vãn bỗng nảy ý tưởng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoa Mộ Chi hét lớn: “Hoắc ngự hầu, vây bình phong , đóng chặt cửa cho !”
Y bao giờ thấy Thái t.ử mặc thứ gì khác ngoài cổ bào và vest chính thống.
“Tới đây! Thử phong cách Hip-hop xem! Đồ tự tay làm đấy!”
“Thử bộ màu hồng phối kính râm nữa!”
“Trời ơi quá! Để chụp thêm kiểu nữa! Đổi sang bộ phong cách học đường Anh quốc xem nào!”
Hồi chụp ảnh cho Khánh Chi, hai lắm nên y cũng ngại dám lôi Thái t.ử làm mẫu. Giờ thì ngủ cũng ngủ , chẳng gì ngại, cứ mang thử hết một lượt. Hoa Khánh Chi vẻ ngoài lãng tử, mặc gì cũng chất bất cần đời. vị Hoàng thái t.ử "chính quy" khi khoác lên những bộ đồ toát một khí chất quý công t.ử vô cùng đặc biệt, như thể tự phát sáng .
Việt Diệc Vãn ngờ hiệu ứng đến thế, y cầm máy ảnh chụp tách tách, tiến lên tháo bớt cúc áo cho .
“Anh ,” lúc y đang cực kỳ tập trung làm stylist, quên béng mặt là chồng : “Áo cần cài hết cúc , lộ chút xương quai xanh - - đúng , cứ ẩn ẩn hiện hiện như mới quyến rũ.”
Hoa Mộ Chi dù đỏ mặt nhưng vẫn phối hợp, mặc cho y vần vò cổ áo, lưng quần, chẳng buồn soi gương.
“Thế... rốt cuộc trông thế nào?” Anh ngập ngừng hỏi.
Teela - Đam Mỹ Daily
Việt Diệc Vãn bê máy ảnh tới cho xem. Chính Hoa Mộ Chi cũng ngẩn .
Khi phối với đồ denim, trông như một siêu mẫu nam phong trần và gợi cảm, cổ tay và đôi chân dài như một thứ vốn liếng đáng tự hào. Khi mặc bộ đồ đen cổ điển, trông giống một sát thủ tĩnh lặng và nguy hiểm. Khoác chiếc áo rộng vai, đường thắt eo sắc sảo, dù chỉ từ phía cũng chất một ông trùm mafia Ý phục cổ.
Tuyệt vời nhất là bộ Streetwear phối lớp. Chiếc áo khoác Bomber màu nâu vàng phong cách quân đội, họa tiết graffiti cường điệu nổi bật, bên trong là sơ mi họa tiết phối với cà vạt hoa văn xanh đậm tạo nên sự va chạm đầy ấn tượng. Dù trong ảnh chỉ một tay chống cằm cửa sổ, nhưng cũng tỏa một sức hút thể rời mắt.
Mê hoặc, tuấn tú, đủ sự trương dương và bất cần. Đây chính là hormone di động!
Việt Diệc Vãn vốn đang soi ảnh, giờ kìm mà đàn ông bên cạnh, ghé hôn lên môi . Cánh môi Thái t.ử mát nhưng mềm mại, hôn lên thấy vị ngọt thanh.
“Sao thể trai đến thế chứ.”
Hoa Mộ Chi cúi xuống cổ áo chữ V và phần xương quai xanh đang lộ của , thong thả : “Vậy để cài cúc nhé.”
“Chờ chút - - cho sờ cái - -”
Một nụ hôn dường như đủ, Việt Diệc Vãn vòng tay qua cổ , nụ hôn ngày càng sâu thêm.
[... Vẫn đủ... hôn thích quá mất...]
Thế là, ngay bàn làm việc, họ một trận ân ái đầy cuồng nhiệt. Đội ngũ ngự hầu sớm lùa hết hạ nhân chỗ khác, tận tụy canh gác ngoài điện.
[Gió hôm nay xôn xao quá nhỉ.]
Việt Diệc Vãn đây hiểu tại cung Văn Thanh cải thành thư phòng vẫn giữ phòng tắm, hôm nay thì hiểu rõ lợi ích của nó. Y mơ màng quần áo xong, bước thấy Thái t.ử đang sofa sách. Hoa Mộ Chi bộ trường bào màu ngó sen thêu hoa kiếm lan, tiếng chân liền ngẩng lên: “Ăn no ?”
Việt Diệc Vãn định gật đầu, nhưng khi tiến gần, y thấy thấp thoáng cổ áo là những vết hôn đỏ chót tan.
“Anh - - ngoài ngay cho !”
“Chưa giao bản thảo xong cấm chuyện với !!”
Thế là vị Thái t.ử đẩy thẳng ngoài điện với vẻ mặt buồn vô tội. Ung Vương điện hạ đóng sập cửa, khóa trái, cố trấn tĩnh để bàn làm việc.
[Đàn ông chỉ làm chậm bước tiến của thôi!]
Trong khi Việt Diệc Vãn bận rộn suốt một tuần, hoàng thất việc gì lớn, Thái t.ử rảnh rỗi nên thúc giục tiến độ của đội ngũ luật sư. Mấy trang web lậu vốn hoạt động tinh vi, máy chủ thường đặt tại nước ngoài để né tránh luật pháp. Tác giả thông thường gặp chuyện chỉ ngậm ngùi hoặc báo cáo lên các cơ quan chức năng chờ đợi mòn mỏi.
Hoa Mộ Chi thì khác. Luật sư Quyền Mật liên hệ với những tay lão luyện trong ngành, và chỉ trong hai ngày nắm thông tin của bộ những kẻ liên quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ga-cho-duong-kim-hoang-thai-tu/chuong-32-dao-tau-khoi-long-giam.html.]
Sau đó, "pháo Ý" khai hỏa: 35 trang web, 52 quản lý, lập trình viên, nhóm trưởng các nhóm chat chia sẻ lậu... tất cả đều kiện sạch sẽ. Không chỉ gửi thư luật sư, lệnh triệu tập của tòa án cũng gửi hỏa tốc tới tận nhà.
Hàng loạt kẻ hoảng loạn gọi điện cầu xin giải hòa:
“Quyền - - chúng chỉ làm ăn nhỏ kiếm chút tiền quảng cáo thôi, gì chúng thương lượng đền bù chứ đừng lôi tòa ạ!”
“Làm ơn tha cho , chỉ là sinh viên làm thêm kiếm tiền thôi, tiền thuê luật sư !”
“Mấy cậy tiền bắt nạt ?! Vi phạm thì xóa truyện là xong chứ gì!”
Quyền Mật hỏi ý kiến Thái tử. Hoa Mộ Chi vốn là nhân hậu, cứu giúp hàng ngàn mèo hoang, tài trợ cho trẻ em nghèo hiếu học, nhưng :
“Không . Cứ theo đúng luật mà làm.”
[Nếu xin mà tác dụng thì cần gì đến pháp luật nữa.]
Thế là đội ngũ luật sư của Thái t.ử thực hiện một trận càn quét như Iron Man đại chiến Slime. Cùng lúc đó, Weibo cũng bùng nổ tin tức về việc một thế lực bí ẩn đ.á.n.h sập các tổ chức web lậu, khiến giới mộ điệu xôn xao bàn tán. Độc giả chính thống thì hả hê, còn kẻ xem lậu thì run rẩy.
Giữa lúc đó, đoàn làm phim 《Đại thi đấu cầu YHY》 đến Lâm Quốc để phim hậu trường và phỏng vấn. Các trưởng bối đều thông tình đạt lý, thậm chí Thái hậu còn chụp ảnh cùng dẫn chương trình Ciya.
Lúc nhận địa chỉ, đạo diễn vô cùng hoang mang:
[Cái cung điện (PALACE) là cái gì thế?]
Đến khi tra cứu thông tin, cả đoàn mới tá hỏa: Samuel Việt hóa là Hoàng phi của tiểu quốc gia châu Á , còn là nhị thiếu gia của tập đoàn khách sạn lớn? Vậy y thi chỉ để cho vui thôi ?
Tiết mục tổ gọi điện xác nhận: “Cậu chắc chắn phỏng vấn trong hoàng cung chứ?”
“Vâng, cứ đến ạ - - đoàn ai ăn chay ạ?”
Toàn bộ hoàng cung ngày hôm đó đóng cửa đón khách tham quan. Hoàng đế và Thái hậu mặc triều phục trang trọng tiếp đón ngắn gọn. Những nước ngoài lóng ngóng hành lễ, Hoàng hậu và Thái t.ử phi dẫn tham quan và phỏng vấn. Cả quá trình như một giấc mơ. Anh thợ phim suýt làm đổ một chiếc bình hoa, đến khi ngự hầu giải thích đó là đồ sứ đời Minh thì sợ tái mặt.
Việt Diệc Vãn mặc trường bào lụa họa tiết hoa sen vàng ròng, mỉm nhã nhặn ống kính, trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh lưu loát. Khi nghỉ giữa giờ, y về bộ đồ khác, ghé qua điện Triều Minh thấy Hoa Mộ Chi đang sách, ch.ó Thác Thác ngủ chân.
“Mọi hình như sợ lắm.” Y ngẫm nghĩ: “Hay là do bộ đồ của chính thức quá?”
Hoa Mộ Chi ngước : “Anh thấy hôm nay cử chỉ của em... hình như đang bắt chước đấy?”
“- - Bị phát hiện !”
Buổi chiều, y dẫn họ tham quan Tịch Thanh Các. Cả đoàn phim vốn quen với sự xa hoa trong cung, nhưng khi bước studio vẫn trầm trồ. Không gian phân chia cực kỳ khoa học, studio làm việc mang phong cách tối giản (Minimalism) với tông màu xám trắng, tạo cảm giác hậu hiện đại. Kinh khủng nhất là kho vải khổng lồ với hàng chục kệ hàng cao 3-4 mét.
“Tôi thích chất liệu - - lụa Crepe de Chine dệt từ sợi xoắn, mặt nhám mặt bóng mượt.” Việt Diệc Vãn giải thích vanh vách.
Sau khi phỏng vấn xong, hoàng gia còn sắp xếp cho họ lặn biển và cho cá heo ăn. Khi đoàn phim về nước, Việt Diệc Vãn đóng gói tác phẩm vòng ba gửi luôn.
Vừa về Tố Minh Đình, y thấy Hoa Mộ Chi đờ sofa, mặt cảm xúc.
“Sao thế, thế?!” Việt Diệc Vãn lo lắng chạy . Anh đưa điện thoại cho y xem. Trên đỉnh ứng dụng Tấn Giang hiện dòng chữ thông báo trạm:
[Volpe tặng tác giả Sơn Ly: Tôi vượt qua núi cao, trèo qua lưới sắt, ẩn nấp mà đến, chỉ để dùng một quả 'Ngư lôi nước sâu' ném trúng bạn!]
“Thông báo trạm kìa,” Việt Diệc Vãn : “Có tặng 'Ngư lôi nước sâu' (Deep water torpedo) cho kìa!”
“Không em ?” Hoa Mộ Chi y: “Thật sự em lén tặng quà cho ?”
Chuyện ngoài nhận thức của . Một xa lạ, chỉ vì thích câu chuyện mà sẵn sàng tặng món quà giá trị như - - đây lợi nhuận từ đầu tư lương bổng, mà là sự yêu thích chân thành từ một hề quen . Hơn nữa, họ yêu thích tác giả Sơn Ly, chứ Hoàng thái t.ử Lâm Quốc.
“Tôi thề, nếu là làm thì sẽ dâng đầu của Thác Thác cho .” Việt Diệc Vãn trịnh trọng . Chó Thác Thác đang ngủ bỗng hắt một cái, ngơ ngác hai .
Hoa Mộ Chi run run cho y xem tiếp tin nhắn của biên tập: “Bạn đó ? Gửi tóm tắt truyện 《Vương trượng bạc》 cho nhé, tên bạn lên bảng 'Cường suy' (Strong recommendation) .”
Anh mở ứng dụng, huy chương vàng lấp lánh hiện . Tác phẩm của đang chung hàng với các vị đại thần khác.
“Quả là song hỷ lâm môn!” Việt Diệc Vãn hào hứng: “Tôi mời khách, đưa ngoài ăn một bữa chúc mừng nhé!”
“Ra cung ?” Hoa Mộ Chi ngẩn , đầy khao khát: “Đi thế nào?”
“Tôi xin phép Hoàng hậu về nhà thăm , hai vị Thái hậu thì lễ Phật núi, tối nay hai đứa trốn thôi.” Việt Diệc Vãn vỗ vai : “Đây là đầu tiên trong đời tặng 'Ngư lôi' và lên bảng 'Cường suy', thời khắc lịch sử đấy!”
Hoa Mộ Chi gật đầu, chợt nhớ : “Phải để mời mới đúng chứ.”
“Trời tối, theo lên xe ngựa là , ngự hầu sẽ chuẩn . Bố thuê đội bảo vệ chừng suốt, lo .”
Thế là, vị Hoàng thái t.ử thường phục, mặc chiếc áo khoác màu trắng in họa tiết phong đỏ, trông như hai trẻ tuổi bình thường. Rời khỏi bộ cổ bào gấm vóc, rời khỏi Tố Minh Đình, thế giới bên ngoài - - Anh lúc giống như vị chủ tịch hội học sinh gương mẫu bạn rủ rê trốn học chơi đêm, còn là hẹn hò lén lút với yêu.
Mỗi bước đều như đang phá vỡ một quy tắc nào đó.
Ngồi xe khỏi cung, cảnh vật đổi, đường phố trở nên xa lạ, còn là lộ trình tuần tra định sẵn. Trong đầu hiện lên bao nhiêu hình phạt nếu cha phát hiện, nhưng vẫn buông tay Việt Diệc Vãn.
Lòng bàn tay và những đầu ngón tay đan chặt , nóng hổi và đầy chân thực.