Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-26 04:52:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì thể cảm giác Hạ Hiểu Viễn từ Tết Âm lịch đến nay càng thêm cận và quen thuộc.

Điều bản đối với Lục Sâm mà là chuyện , cầu mà , cũng là một “thành quả” thể dự kiến trong quá trình từng bước tiếp cận.

Theo lý thuyết, theo kế hoạch, tiền đề như , Lục Sâm nên tiếp tục kiềm chế, biểu lộ gì.

Tục ngữ gọi là “nước ấm nấu ếch xanh”.

thật sự đến lúc , Lục Sâm chút lòng rối bời, giống như lời và suy nghĩ tách rời, miệng thì vẫn đang chuyện, ánh mắt dừng gương mặt tuấn của , đừng là mặt, ngay cả hàng mi dài như lông quạ cũng tận đáy lòng.

Hạ Hiểu Viễn đầu ngước mắt , Lục Sâm chỗ khác, vẫn , , ánh mắt thiết, thần sắc vững vàng, xong câu cuối: “Tuần mới họp, thời gian vẫn còn, vội, thể từ từ làm.”

Hạ Hiểu Viễn nhận máy tính, màn hình: “Chậm , đến lúc đó lên thuyết trình, cũng chuẩn một chút.”

Người vẫn nguyên tại chỗ, bên cạnh Lục Sâm.

Lục Sâm nghiêng , cánh tay gần hơn nâng lên, đặt lên phần tựa lưng sofa phía Hạ Hiểu Viễn, gì, lặng lẽ .

Hạ Hiểu Viễn để ý, làm PPT một lát mới nhận ánh mắt đang dừng mặt .

Cậu đầu, thấy Lục Sâm đang , mặt lộ vẻ nghi hoặc: Ừm?

Lục Sâm biểu lộ gì, .

Hạ Hiểu Viễn để trong lòng, đầu tiếp tục làm PPT, làm một lát đầu: ?

Nhìn cái gì?

Trên mặt .

Lục Sâm nhẹ nhàng một cái, vẫn gì.

Hạ Hiểu Viễn cũng , nữa đầu tiếp tục xem máy tính, bao lâu vẫn thể nhận ánh mắt đang dừng mặt , thật sự tò mò, cuối cùng đầu, lẩm bẩm hỏi một câu: “Anh đang xem cái gì?”

Lục Sâm cong môi, nhanh chậm: “Xem em .”

Hạ Hiểu Viễn trêu đến bật , ngọt một cái, tiếp tục làm PPT.

Lục Sâm nụ rạng rỡ tuấn tú gần trong gang tấc làm lóa mắt, cuối cùng thể khắc chế , nâng cánh tay đang đặt lưng Hạ Hiểu Viễn lên, bàn tay yêu chiều xoa xoa mái tóc mềm gáy , kìm lòng mở miệng : “Anh dạy em?”

Lực chú ý của Hạ Hiểu Viễn đều ở máy tính, cho rằng Lục Sâm cảm thấy làm, trả lời: “Cũng tạm, khó lắm.”

Vừa chằm chằm màn hình notebook : “Chỉ là cần chuẩn bản thảo phát biểu lúc lên thuyết trình, xem các dự án trong một năm qua, đừng để đến lúc đó hỏi em, em cái gì cũng .”

Lục Sâm tiếp một câu: “Anh sẽ hỏi cái gì.”

Hạ Hiểu Viễn đầu: ?

Lục Sâm , ánh mắt chăm chú: “Anh cho em?”

Hạ Hiểu Viễn lúc mới nhận chút kỳ quái, rằng Lục Sâm tuy từ lúc luân chuyển công việc luôn dạy , nhưng gần như đều là chỉ điểm dẫn dắt, kiểu thẳng thừng “Anh cho em” thật sự là đầu tiên.

Lục Sâm cũng bao giờ là kiểu thích nhai kỹ đồ ăn đút cho khác.

?

Phản ứng đầu tiên của Hạ Hiểu Viễn là Lục Sâm đang trêu , theo bản năng dựa lời trêu : “Trực tiếp cho đáp án thi, thế lắm ?”

Lục Sâm mắt Hạ Hiểu Viễn: “Có gì .”

Giọng điệu thong dong: “Dù quyết định.”

Trêu đến Hạ Hiểu Viễn bật .

Hạ Hiểu Viễn đùa: “Vậy thôi, đáp án cho em , đến lúc đó hỏi, em liền theo đáp án đưa.”

Lục Sâm chăm chú gương mặt đến gần thêm một chút, cách mật, giọng điệu cưng chiều, âm thanh trầm thấp: “Còn gì nữa?”

Điểm mấu chốt đều bắt đầu biến mất, “Muốn thăng chức ? Tăng lương?”

Lại : “Cho em dự án dẫn em làm?”

Tim Hạ Hiểu Viễn khẽ nhảy lên, trong lúc đối mặt gần gũi, thần sắc dừng một chút, trong lòng dâng lên cảm giác khác thường .

Cậu theo bản năng chỗ khác, thể nhận chút ngượng ngùng, lên mặt Lục Sâm, thần sắc sự trong trẻo sót chút gì và sự né tránh lảng tránh.

Cái gì .

Hạ Hiểu Viễn cũng ba chữ là đang hỏi chính đang hỏi Lục Sâm, chớp chớp mắt, gì.

Lục Sâm thấy hết thần sắc của Hạ Hiểu Viễn: “Ừm?”

Hạ Hiểu Viễn .

Lục Sâm , Hạ Hiểu Viễn lúc mới lẩm bẩm: “Anh trêu em?”

Giọng Lục Sâm khẳng định: “Không .”

Hạ Hiểu Viễn cũng khẳng định: “Anh trêu em.”

Lục Sâm mỉm : “Anh đây là đang thương em.”

Hạ Hiểu Viễn liền hiểu cảm thấy vui mừng, khóe môi kiềm : “Sến.”

Lục Sâm vỗ về mái tóc mềm của , dỗ dành: “Không sến, thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-76.html.]

Khóe miệng Hạ Hiểu Viễn nhếch lên, giọng điệu cũng cao lên, kiêu ngạo : “Em mới cần, em dựa chính .”

Nghiêng , nâng cánh tay, gạt tay gáy .

Tiếp theo dậy, bưng máy tính dịch về đầu sofa bên .

Lục Sâm: “Ngồi xa thế làm gì.”

Hạ Hiểu Viễn xuống: “Chuyên tâm tăng ca.”

Nói giơ tay, hướng về phía Lục Sâm khoa tay múa chân một dấu ×: Chớ làm phiền.

Lục Sâm bật .

Hạ Hiểu Viễn máy tính, tinh thần chút bay bổng, nghĩ đến chuyện , trong lòng oán trách một câu: Cái gì .

Đêm đó xong việc về căn hộ, Hạ Hiểu Viễn nửa thật nửa giả hỏi Lục Sâm dép lê đưa về căn hộ .

Lục Sâm hỏi : “Không dựa chính .”

Dựa cái gì chính .

Hạ Hiểu Viễn một tay cầm túi máy tính, một tay kéo cánh tay Lục Sâm: “Đi , cùng dạo.”

Đêm đó, khi ngủ, Hạ Hiểu Viễn hiểu nghĩ đến chuyện Lục Sâm buổi tối trêu cho thăng chức tăng lương, cho dự án .

Còn gì mà dẫn làm?

Hạ Hiểu Viễn tin thì tin, khóe miệng vẫn cong lên.

Rồi duỗi tay ngăn kéo tủ đầu giường, từ trong ngăn kéo lấy chiếc ghim cài áo báo bạc, cầm trong tay xem.

Nhìn , Hạ Hiểu Viễn còn ở giường, mà tủ quần áo.

Cửa tủ mở , tìm kiếm quần áo trong tủ, nghĩ xem ngày mai mặc gì.

Hay là mặc bộ Lục Sâm tặng đêm giao thừa?

Sáng hôm , văn phòng, nhóm chat trợ lý hành chính:

【 Ôi trời, năm nay làm mới ba ngày, đỉnh lưu của chúng (Hạ Hiểu Viễn) ba bộ, một bộ hơn một bộ! 】

【 Yêu đương ? 】

【 Yêu đương ? 】

【 Yêu đương ? 】

【 Với ai ? 】

, cũng là thiên thần nào may mắn thế. 】

【 Khẳng định là bạch phú mỹ. 】

【 Khẳng định là bạch phú mỹ. 】

【 Khẳng định là bạch phú mỹ. 】

Thường Bắc đến, thấy Hạ Hiểu Viễn hôm nay, kinh ngạc thái quá : “Buổi tối hẹn hò ?”

Hạ Hiểu Viễn ngước mắt: A?

Thường Bắc chỗ của , đương nhiên: “Không hẹn hò mỗi ngày mặc trai thế làm gì, thi hoa hậu ?”

Thi hoa hậu?

Hạ Hiểu Viễn cúi đầu : Có khoa trương , cũng mà?

Tần Thừa Phi đến, cũng liếc mắt Hạ Hiểu Viễn.

Hạ Hiểu Viễn thấy, chủ động : “Không hẹn hò, thi hoa hậu, quần áo Tết thôi.”

Tần Thừa Phi kéo ghế xuống một câu: “Vậy buổi tối ngoài cẩn thận một chút.”

Hạ Hiểu Viễn: ?

Thường Bắc tiếp lời: “Cẩn thận cướp sắc.”

Hạ Hiểu Viễn: “…”

Hạ Hiểu Viễn để trong lòng đoạn vui đùa làm buổi sáng , khác khen trai , nhiều năm như , từ nhỏ đến lớn, sớm quen.

Thế nhưng khi vệ sinh xong ngoài, bồn rửa tay, vô tình ngước mắt gương, cẩn thận trái khuôn mặt và trang phục hôm nay, thầm nghĩ: Hôm nay .

Sau đó lâu, rửa tay xong Hạ Hiểu Viễn giơ điện thoại lên gương chụp ảnh .

Chụp xong gửi cho Lục Sâm, : 【 Nghe hôm nay chút . 】

Lục Sâm: 【 Chỉ là một chút , rõ ràng là nhiều. 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Có , dỗ em. 】

Lục Sâm: 【 Anh dỗ em thì nào. 】

Hạ Hiểu Viễn điện thoại, mặt đầy ý thầm mừng.

Loading...