Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:00:47
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Hiểu Viễn chụp ảnh xong đầu , liền thấy Lục Sâm khoanh tay dựa cửa phòng bếp, cách hơn nửa phòng khách, xa xa .

Thấy đầu , Lục Sâm thong thả nghiêng đầu, với tư thế ung dung chờ đợi.

Hạ Hiểu Viễn chút ngại ngùng , ít nhiều cảm thấy hổ vì sự thiếu hiểu của .

Cậu cất điện thoại, về phía Lục Sâm.

Đến gần, Lục Sâm hỏi: “Chụp xong ?”

“Vâng.” Chụp xong .

Hạ Hiểu Viễn gật gật đầu.

Lục Sâm vẫn dựa khung cửa, chuyện phiếm: “Trước đây phát hiện cửa sổ bên phong cảnh gì.”

Hạ Hiểu Viễn: Hả?

Lục Sâm cong khóe môi, chăm chú trai mặt: “Đẹp .”

Hạ Hiểu Viễn gật đầu: “Đẹp chứ.”

Khó hiểu vì Lục Sâm đây để ý cửa sổ thể ngắm cảnh, chẳng lẽ đây Anh Lục cũng từng bên cửa sổ xem ?

Hạ Hiểu Viễn giải thích: “Phong cảnh các tòa nhà phía đều thể thấy.”

Rồi đầu chỉ về một hướng ngoài cửa sổ: “Bên sông và cây cầu lớn sông cũng thấy rõ.”

Lục Sâm: “Thật sự chú ý.”

Hả?

Hạ Hiểu Viễn kinh ngạc: “Anh Lục cũng xem qua ?”

Lục Sâm thẳng , giải thích: “Dọn đến đây cũng chú ý xem qua, căn nhà thời gian nhiều lắm, thường thì chỉ về ngủ một giấc.”

Hạ Hiểu Viễn trong lòng càng kinh ngạc hơn.

Cậu ở ký túc xá còn ngoài ban công ngắm phong cảnh, chỗ Anh Lục cửa kính sát đất lớn như , thế mà chú ý tới, còn về chỉ để ngủ.

Là vì công việc đặc biệt bận ?

Hạ Hiểu Viễn theo Lục Sâm bếp, : “Anh Lục bận quá .”

Lục Sâm đến bên bệ bếp, trả lời: “Trong phòng chỉ , cố ý xem vạn nhà đèn dầu bên ngoài, chẳng càng khiến vẻ cô đơn hơn .”

Nguyên lai là như ?

Hạ Hiểu Viễn tiếp tục chuyện phiếm: “Anh Lục ở một ? Không ở cùng nhà ?”

Nói về phía bệ bếp đang bày nguyên liệu nấu ăn, chuẩn giúp xử lý nguyên liệu, chuẩn cho bữa trưa.

Lục Sâm: “Ừ, một .”

Bữa trưa là Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm cùng làm.

Hạ Hiểu Viễn nấu cơm, Lục Sâm cũng , hai phối hợp , làm một lèo sáu bảy món, lúc làm thông qua chuyện, cũng hiểu thêm về lý do mỗi đều nấu cơm ——

Hạ Hiểu Viễn ba, mất sớm, khi nghiệp đại học vẫn luôn ở cùng nhà dì cả, ít nhiều chút ý “ăn nhờ ở đậu”, tự nhiên việc gì nên đều .

Lục Sâm thì là lúc học đại học vì một nguyên nhân mà gây gổ với gia đình, kiên quyết nhận tiền nhà, cuộc sống tự cung tự cấp, nấu cơm cũng rẻ hơn ăn ngoài quán, nên học nấu ăn.

Lục Sâm kể về bản và đoạn quá khứ đó một cách nhẹ nhàng bâng quơ, Hạ Hiểu Viễn hỏi ăn ở nhà ăn.

Lục Sâm: “Dạ dày Trung Quốc, ăn quen, quá khó ăn.”

Hạ Hiểu Viễn liền .

Lúc Lục Sâm đem nồi dầu nóng đun sôi bếp thành thạo tưới lên con cua hoàng đế bày giữa đĩa, “Xèo” một tiếng, mùi cua và gia vị hòa quyện lan tỏa, thơm nức mũi.

Lục Sâm đặt nồi về bếp tắt lửa, Hạ Hiểu Viễn ăn ý bưng đĩa lên, ánh mắt tràn đầy vui sướng, xoay bưng cua bàn ăn bên ngoài, dáng vẻ vui vẻ, Lục Sâm liếc mắt theo bóng lưng Hạ Hiểu Viễn, trong mắt mang ý .

Đồ ăn làm xong, Lục Sâm nhanh chậm từ phòng bếp , thấy Hạ Hiểu Viễn giơ điện thoại đang chụp ảnh bàn thức ăn.

Lục Sâm nữa dựa khung cửa phòng bếp, lên tiếng, càng thúc giục, cứ thế chờ đợi, ngắm, trai trẻ đổi mấy vị trí và góc máy, tách tách, chụp ảnh đầy hứng khởi.

Lục Sâm một lúc, nhận một điều: Hạ Hiểu Viễn trưởng thành chịu ít khổ cực, nhưng đối với cuộc sống vẫn tràn đầy hy vọng và tình yêu.

Ánh mắt Lục Sâm qua dần sâu hơn, Hạ Hiểu Viễn thì bên bàn lật xem ảnh chụp, chọn mấy tấm đăng lên vòng bạn bè.

Lục Sâm rời khỏi khung cửa: “Ăn cơm thôi.”

Hạ Hiểu Viễn ngẩng đầu, mặt mang vẻ nhẹ nhõm và vui sướng: “Tới đây.”

Rồi : “Để em xới cơm.”

Lúc ăn cơm, vì đăng vòng bạn bè nên điện thoại Hạ Hiểu Viễn liên tục vang lên, điện thoại mấy .

Một trong đó, Hạ Hiểu Viễn mặt lộ vẻ buồn , giơ điện thoại lên cho Lục Sâm xem.

Hóa là Tần Thừa Phi thấy ảnh bữa tiệc lớn Hạ Hiểu Viễn đăng vòng bạn bè, lặng lẽ gửi qua bữa trưa của —— một bát mì gói, vị thịt bò kho.

Lục Sâm thấy, cong khóe môi, liếc thấy tên, : “Tần Thừa Phi, ấn tượng, là cùng lứa quản lý tập sự với em, hết giai đoạn luân chuyển trực tiếp đến Tổ Dự Án.”

Rồi : “Tình huống của giống các em lắm, xem như là dự quản lý cấp cao công ty đào về.”

Hạ Hiểu Viễn gật đầu, cứ thế về Tần Thừa Phi: “Cậu siêu lợi hại, em xem sơ yếu lý lịch của , cảm giác đều là học đại học, mà học căn bản cùng một thế giới đại học.”

Lục Sâm : “Lời đừng mặt Tần Thừa Phi, xong sẽ buồn bực đấy.”

Hạ Hiểu Viễn đang ăn, ngước mắt lên: “Hửm?”

Lục Sâm: “Không cùng một thế giới đại học, cùng công ty làm quản lý tập sự như , bao lâu nữa còn ở cùng một bộ phận.”

Ngụ ý: Xuất phát điểm khác , điểm đến tạm thời tương tự, đổi là ai mà buồn bực?

Hạ Hiểu Viễn thiếu chút nữa sặc, vội vàng đỡ cho Tần Thừa Phi: “Vẫn là giống , giống như cùng thi 100 điểm, là năng lực chỉ thể thi 100, là vì tổng điểm chỉ 100.”

Lục Sâm: “Em thuộc loại nào?”

Hạ Hiểu Viễn chơi chiêu lảng tránh, đáp mà hỏi : “Anh Lục thuộc loại nào?”

Lục Sâm: “Con đường học lên của giống các em lắm.”

Hạ Hiểu Viễn: ?

Lục Sâm: “Trường quốc tế thi tính theo thang điểm 100.”

Ồ ồ.

Hạ Hiểu Viễn đổi cách : “Vậy Anh Lục là thể thi điểm tối đa, là bài thi điểm tối đa cũng chỉ thể đạt điểm tối đa?”

Lục Sâm nhướng mắt, bình tĩnh: “Cái nào ưu tú hơn, thì là cái đó.”

Hạ Hiểu Viễn: Oa!

Lục Sâm trầm : “Đến lượt em.”

Hạ Hiểu Viễn nhún vai: “Em thi 100 . Em là kiểu chăm chỉ nỗ lực cũng chỉ thể thi 90 điểm, học sinh hạng trung tệ cũng giỏi.”

Lục Sâm mỉm : “Lời cũng đừng để Tần Thừa Phi thấy.”

Hạ Hiểu Viễn: ?

Lục Sâm nhanh chậm: “Chấm điểm luân chuyển, ‘học sinh hạng trung’ như em là hạng nhất.”

Phụt…

Hạ Hiểu Viễn dở dở : “Anh Lục, theo như , Tần Thừa Phi thế nào cũng thể làm cùng bộ phận với em .”

Cậu sẽ tức c.h.ế.t vì em mất.

Lục Sâm nửa thật nửa giả : “Hay điều ?”

Hạ Hiểu Viễn càng dở dở , cũng Lục Sâm đang trêu , vội : “Anh Lục, đừng trêu em nữa.”

Lục Sâm , đổi đũa công gắp cho Hạ Hiểu Viễn một cái chân cua.

Ăn xong, hai cùng dọn dẹp bàn ăn, bát đũa, nhà bếp.

Lúc Lục Sâm bồn rửa dọn dẹp, Hạ Hiểu Viễn bưng bát đũa, đĩa thức ăn thừa giữa phòng bếp và phòng ăn.

Vô tình phát hiện chiếc tạp dề màu xanh đậm, Hạ Hiểu Viễn cầm lên giũ , lẩm bẩm câu hóa tạp dề, tới bên cạnh Lục Sâm, : “Anh Lục, qua đây.”

Lục Sâm tay đang dính nước, xoay , giơ cánh tay lên, Hạ Hiểu Viễn đưa tạp dề vòng qua eo Lục Sâm, hai tay giữ tạp dề, khom lưng cúi đầu, luồn qua cánh tay đang giơ lên của Lục Sâm, vòng lưng , cánh tay duỗi dài, nửa ôm quanh eo Lục Sâm, giữ lấy hai đầu dây tạp dề, thắt , buộc thành một cái nơ.

Lục Sâm mặt biểu cảm, nhưng lúc Hạ Hiểu Viễn luồn qua cánh tay , cảm giác như mèo con ch.ó con dụi lòng, cúi đầu tạp dề màu xanh đậm quanh eo, cảm nhận cảm giác trai phía buộc dây thít chặt vòng eo, lặng lẽ mím môi một cái.

Hạ Hiểu Viễn thì lúc buộc xong dây lẩm bẩm: “Xong , như sẽ làm bẩn làm ướt quần áo.”

Lục Sâm luôn cảm thấy cảnh chút giống cái gì đó, nghĩ nghĩ, thầm trong lòng: Giống vợ chồng. Giống vợ quan tâm chồng.

Lại nghĩ: Không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa sẽ khống chế mà vượt rào mất.

Buổi chiều, máy chiếu bật lên, hai chơi game console một lát.

Loại game console thể chiếu lên TV , Hạ Hiểu Viễn từng chơi qua, trải nghiệm khác với mấy game PC mà Viên Miểu bọn họ dẫn chơi.

Hạ Hiểu Viễn mới lạ hứng thú, ban đầu chơi đến dừng .

Lại phát hiện Lục Sâm thế mà còn chơi giỏi hơn cả Viên Miểu bọn họ, còn chơi .

Hạ Hiểu Viễn bên cạnh sofa, điên cuồng bấm tay cầm một lòng hai việc lẩm bẩm với Lục Sâm: “Anh Lục, chơi giỏi thế, thường xuyên chơi ?”

Nghĩ cũng hỏi thừa, Lục Sâm công việc bận rộn như , thể thường xuyên chơi.

Lúc nãy lấy máy chơi game , phát hiện hộp đóng gói còn bóc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-38.html.]

Lục Sâm thì ngay cả bấm tay cầm cũng nhanh chóng mà trầm , trả lời phong cách cá nhân của : “Chơi giỏi vì thường xuyên chơi, là thiên phú cao.”

Hạ Hiểu Viễn cảm thấy khoe khoang một phen, tiếp tục điên cuồng bấm tay cầm, hỏi: “Anh Lục giỏi ?”

Lục Sâm dạng chân thoải mái bên cạnh sofa, cánh tay cầm tay cầm chống lên đùi, mắt trò chơi màn chiếu: “Có.”

Hạ Hiểu Viễn đầu liếc qua một cái: “Cái gì?”

Lục Sâm nhanh chậm: “Đến nay độc .”

Làm Hạ Hiểu Viễn bật .

Hạ Hiểu Viễn thuận theo chủ đề : “Anh Lục đến giờ giải quyết vấn đề cá nhân, chẳng lẽ vì công việc bận quá, thời gian?”

Lục Sâm: “Không liên quan đến công việc.”

Hạ Hiểu Viễn đột nhiên nhớ : “Kén chọn?”

Lục Sâm: “Ừ.”

Hạ Hiểu Viễn , tiếp tục điên cuồng bấm tay cầm: “Kén đến mức nào?”

Lục Sâm đáp.

Hạ Hiểu Viễn đầu, tò mò thoáng qua.

Lục Sâm lúc mới nhanh chậm : “Phải ưa , khí chất, thông minh, năng lực mạnh, còn tính cách .”

Hạ Hiểu Viễn xong , đầu Lục Sâm một cái.

Lục Sâm lúc cũng đầu .

Hạ Hiểu Viễn: “?”

Lục Sâm gì, thu hồi ánh mắt.

Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ, : “Yêu cầu vấn đề cao thấp chứ?”

Lục Sâm: “Hửm?”

Hạ Hiểu Viễn: “Em cảm thấy là quá mơ hồ, đủ cụ thể.”

Lấy ví dụ: “Ví dụ ưa , mức độ nào tính là ưa ?”

Hạ Hiểu Viễn: “Thông minh, mức độ nào tính là thông minh?”

Lục Sâm ban đầu lên tiếng, qua vài giây, chậm rãi : “Giống em , chính là ưa , thông minh.”

Lại làm Hạ Hiểu Viễn bật .

Hạ Hiểu Viễn đầu, giọng điệu quen: “Vậy em coi như Anh Lục đang khen em.”

Lục Sâm liếc mắt đáp : “Em cảm thấy ưa thông minh?”

Hạ Hiểu Viễn đang chơi game, thành thật : “Mặt thì , thông minh thì tính .”

Rồi : “Nếu Anh Lục cảm thấy em như ưa thông minh, yêu cầu tính là cao.”

Trò chơi lúc đến điểm mấu chốt cuối cùng, Hạ Hiểu Viễn thu sự phân tâm, cũng chuyện nữa, tập trung tay cầm điên cuồng bấm.

Bấm, bấm, bấm, bấm…

Cuối cùng, hai thuận lợi qua màn.

“Yeah!”

Hạ Hiểu Viễn vui vẻ, ở chỗ Lục Sâm chút câu nệ cuối cùng cũng còn, cầm tay cầm hưng phấn giơ cao cánh tay.

Lục Sâm qua, Hạ Hiểu Viễn ý thức nhất thời quên hình tượng, vội vàng hạ tay xuống, về phía Lục Sâm, lộ một chút ngại ngùng.

Lục Sâm : “Tính cách , giống em .”

Hạ Hiểu Viễn ý thức đây là đang về chủ đề .

Cậu phản ứng nhanh, trả lời: “Tính cách em cũng bình thường, yêu cầu của Anh Lục thật sự tính là cao.”

Lục Sâm sâu mắt Hạ Hiểu Viễn, nụ bên môi ẩn chứa thâm ý dễ phát hiện: “Phải .”

Hạ Hiểu Viễn bắt đầu dùng tay cầm của chọn game khác, : “ .”

Lục Sâm về phía màn hình, thản nhiên : “Vậy em cảm thấy, những điều kiện đó, để ý đến ?”

Hạ Hiểu Viễn cần suy nghĩ: “Đương nhiên.”

Mắt chằm chằm trò chơi, hiển nhiên : “Anh Lục điều kiện như .”

Lục Sâm thâm ý bên môi chuyển đáy mắt, ý càng thêm kín đáo.

Buổi tối, hai hâm nóng đồ ăn còn thừa từ trưa, ăn xong, Lục Sâm hỏi sở thích của Hạ Hiểu Viễn, chuẩn chọn một bộ phim xem.

Hạ Hiểu Viễn đầu màn đêm buông xuống ngoài cửa sổ sát đất, “Em cũng .”

Lục Sâm chọn 《 Cuốn theo chiều gió 》, là một bộ phim điện ảnh cũ chút tuổi đời.

Lúc xem phim, đèn đóm đều tắt hết, xung quanh sofa chỉ sáng mấy cái đèn sàn, còn là ánh sáng từ máy chiếu màn hình, cùng với ánh đèn neon thành thị chiếu từ ngoài cửa sổ sát đất.

Sofa rộng lớn, Hạ Hiểu Viễn ôm một cái gối mềm, lưng dựa thành sofa, gần như cả đều lún sâu sofa, giống như giường .

Lục Sâm ở phía bên sofa , một lát, dậy lên lầu, xuống, bộ đồ ở nhà ngắn tay và quần dài cotton màu xám, dép lê từng bước xuống cầu thang.

Đi đến chỗ sofa, vốn định hỏi Hạ Hiểu Viễn ăn trái cây gì, lấy, đến gần , cũng chỉ trong thời gian lên lầu đồ, trai trẻ thế mà ôm gối mềm dựa thành sofa, nghiêng đầu ngủ yên tĩnh .

Lục Sâm khẽ, xuống một bên, cầm lấy điều khiển từ xa tạm dừng phim.

Sau khi còn âm thanh, trong nhà tĩnh lặng một tiếng động, chỉ tiếng gió từ hệ thống thông gió và tiếng điều hòa trung tâm thổi khí lạnh khe khẽ.

Trong yên tĩnh, Lục Sâm bên sofa cầm ly uống một ngụm nước, đặt ly xuống, xem điện thoại giờ, 8 giờ.

Mới 8 giờ, Lục Sâm xoay về phía Hạ Hiểu Viễn, thầm nghĩ còn sớm, thể để ngủ một lát.

Cũng thể hiểu cơn buồn ngủ của Hạ Hiểu Viễn, chỉ vì hôm nay dậy sớm bận rộn cả ngày, cũng rõ ràng giai đoạn luân chuyển đó, trai trẻ nỗ lực đến mức gần như đêm nào cũng thức khuya, tuần nào cũng tăng ca, tuần bắt đầu mới nhẹ nhàng hơn chút, khó khăn lắm mới chút thời gian nghỉ ngơi.

Ngủ .

Lục Sâm hề để ý, canh chừng thời gian, chuẩn để Hạ Hiểu Viễn nghỉ ngơi một lát ở chỗ .

Lát nữa tỉnh cũng , đơn giản là ở đây qua đêm.

Lục Sâm nghĩ như , đặt điện thoại lên bàn , nghiêng mặt hướng về phía trai, dựa sát sofa, cánh tay khuỷu tay nâng lên, nhẹ nhàng đặt lên thành ghế.

Gương mặt trai mặt trong bóng tối vẻ mơ hồ, nhưng trong cái chăm chú gần gũi của Lục Sâm, rõ ràng rành mạch —— đôi mày nhắm tĩnh lặng tuấn, sống mũi thẳng tắp, môi đầy đặn, làn da cực kỳ mịn màng, ánh sáng đan xen của đèn sàn, đèn neon ngoài cửa sổ và màn hình, gương mặt như phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, như trăng sáng thu hút ánh .

Nhìn thế nào cũng thấy , thế nào cũng khiến rời mắt .

Lục Sâm như khắc ghi trai xinh đáy lòng, chớp mắt , dùng ánh mắt tỉ mỉ bỏ sót chi tiết nào để miêu tả.

Theo thời gian trôi , hề nhúc nhích, như thể thể đến thiên hoang địa lão.

Cũng nghĩ gì, thuần túy ngắm, như đang thưởng thức một bức danh họa, đắm chìm .

Trong lúc đó chỉ dậy một , là lên lầu lấy một chiếc chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên cho trai đang ngủ say.

Một lúc lâu , Lục Sâm đầu dựa thành ghế, duy trì tư thế mặt hướng về bên cạnh, cũng nhắm mắt theo.

Gần 11 giờ, Hạ Hiểu Viễn đột nhiên mở mắt, phản ứng : Sao ngủ ?! Đây ở ký túc xá, là ở chỗ Anh Lục.

Ngủ lâu lắm ?

Mấy giờ !?

Nhìn kỹ , mới phát hiện màn chiếu, phim sớm tạm dừng, xung quanh ánh sáng, tối om một mảnh, đầu, Lục Sâm đang ở ngay bên cạnh , sát gần, nghiêng , cánh tay đặt thành ghế, đầu dựa cánh tay ngủ .

Hạ Hiểu Viễn tỉnh táo , ý thức ngủ ngắn, còn đắp chăn.

Cậu sợ đ.á.n.h thức Lục Sâm, nhẹ nhàng cử động, xuống sofa, dậy, đem chiếc chăn còn vương ấm cơ thể đắp lên Lục Sâm, xoay , cầm lấy điện thoại của bàn , xem giờ, thế mà gần 11 giờ.

Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng còn sớm, cần , đầu Lục Sâm đang ngủ, cân nhắc nên đ.á.n.h thức dậy chào một tiếng .

Nghĩ , Hạ Hiểu Viễn cảm thấy vẫn là đừng gọi, để Lục Sâm ngủ tiếp, tự xuống lầu, lát nữa gửi tin nhắn cho Lục Sâm báo về ký túc xá là .

Hạ Hiểu Viễn nghĩ , Lục Sâm sofa, nhẹ nhàng cất bước, một tiếng động rời khỏi sofa, về phía thang máy.

Hạ Hiểu Viễn cố ý bật đèn, bật đèn pin điện thoại chiếu sáng, đến bên thang máy, chuẩn bấm nút thì đột nhiên phát hiện thang máy căn hộ cao cấp , nó thế mà nút bấm.

?

Hạ Hiểu Viễn chiếu đèn tìm quanh khung cửa thang máy, , tìm , , tìm nữa, vẫn .

???

Chẳng lẽ là cảm ứng?

Hạ Hiểu Viễn giơ điện thoại chiếu sáng, bên khung kim loại thang máy, như mò kim đáy bể, sờ xem, xem tìm, tìm tới tìm lui, vẫn gì, căn bản cách nào xuống lầu.

Hạ Hiểu Viễn: “…”

Xác định thật sự tìm thấy nút bấm, cách nào xuống lầu, Hạ Hiểu Viễn thể phía sofa.

Cậu xuống, chuẩn đợi Anh Lục ngủ thêm lát nữa, cảm thấy lẽ đợi chút sẽ tỉnh.

Kết quả lướt điện thoại hai phút, tỉnh ngủ , là nhiệt độ điều hòa để quá thấp, cảm thấy lạnh, lạnh một chút, mà là kiểu lạnh buốt, lạnh đến mức cánh tay tê cóng.

Hạ Hiểu Viễn xoa xoa cánh tay, nghĩ đến cũng chỉnh nhiệt độ điều hòa ở đây thế nào, dậy, yên lặng bên cạnh Lục Sâm, từ từ dựa , nhấc một góc chăn lên, đắp lên .

Đợi Anh Lục chút .

Cậu chui trong chăn nghĩ.

Loading...