[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 73: Ngoại truyện IF (Nếu hai người về một nhà): Em trai 1

Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:51:21
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trước khi khai giảng năm lớp 11, bà Liên dẫn về nhà một đàn ông độc , đó mang theo một cặp song sinh. Kỳ nghỉ của Liên Thiên Tuyết luôn trôi qua trong các trại hè khác , đến lúc chuyện, ba xa lạ ở nhà hơn nửa tháng.

Liên Minh Xuân thấy trở về, vô cùng nhiệt tình giới thiệu: "Đây là chú Tư, còn hai đứa em trai của con, nào, làm quen ."

Người đàn ông bàn ăn, Liên Thiên Tuyết gặp mấy , khẽ gật đầu coi như chào hỏi. Trên bàn bốn bộ bát đũa, đói lắm, đeo cặp sách lên lầu, để ý nhiều đến cặp song sinh .

Buổi tối, cửa phòng gõ, Liên Thiên Tuyết mở cửa, là bà Liên.

"Ở Nga chơi thế nào?" Bà tô son môi đậm, búi tóc, chắc là buổi hẹn hò tiếp theo tranh thủ đến quan tâm con trai: “Nghe giáo viên , con nhất."

Liên Thiên Tuyết liếc bà: "Mẹ định kết hôn với ông ?"

"Nói gì ." Bà Liên phòng, nhẹ nhàng đóng cửa : “Không định đăng ký kết hôn, con cứ yên tâm một trăm phần trăm, hai đứa trẻ đó và con cùng một sổ hộ khẩu, chia của con một đồng nào ."

"Con ."

"Đừng bắt nạt bọn trẻ nhà nhé." Bà Liên suy nghĩ một chút, tìm một nhân vật để so sánh: “Không thể giống như lúc con đối xử với em họ con, ."

Lúc ở trại đông, Liên Thiên Tuyết " cẩn thận" đẩy ngã em họ ao nước, trớ trêu lớp băng đó chắc. Liên Thiên Ý leo lên , là vì Liên Thiên Tuyết giẫm lên góc khăn quàng của , đợi cho huấn luyện viên thấy mới cứu lên.

Liên Thiên Tuyết đang bỏ hai bạn học khỏi danh sách đen, dành chút thời gian suy nghĩ : "Con cố ý." Anh tỏ thành khẩn, còn bà Liên tin là chuyện của bà.

Anh cho rằng bà Liên chút hiểu lầm về . Anh chỉ là một tuân thủ pháp luật và sẽ kiên quyết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của . Nếu Liên Thiên Ý chọc , cũng sẵn lòng em hòa thuận. Còn về hai đứa trẻ mới đến, chia tài sản, lý do gì để ý? Không cần thiết tự tạo cho một kẻ thù tưởng tượng.

So với tình yêu của , Liên Thiên Tuyết vẫn ham chiếm hữu tiền của hơn.

Vừa khai giảng, Bạch Thiên Triết hì hì ghé : "Liên Thiên Tuyết, tao mày sắm thêm cho mày hai đứa em trai."

Liên Thiên Tuyết : "Mày ."

"Đương nhiên là tao cho tao . Thế nào, em trai vui ?"

"Rất bận, từng chơi."

Hứa Vấn Sơn xong cạn lời: "Mày bận gì, cho cả hai đứa tao danh sách đen , làm nhiệm vụ bí mật gì ?"

Liên Thiên Tuyết dọn dẹp bàn học, : "Tao đang lén hai đứa mày âm thầm học bài."

"Học cái gì nữa, chúng ngoài chơi !" Bạch Thiên Triết ôm hai họ lắc lư, định sẵn cuối tuần học kỳ sẽ giải trí.

Hai đứa trẻ chuyển trường, học lớp năm một nữa. Liên Thiên Tuyết ở nội trú, chỉ cuối tuần mới về. Hơn nữa cuối tuần để cùng hai bạn tham gia các hoạt động xã giao, thời gian còn ngoài giờ học thêm của ít. Biệt thự lớn, ngoài giờ ăn cơm , và các em trai thường xuyên gặp .

Tuần thứ năm khi khai giảng, điểm thi tháng của Bạch Thiên Triết cấm túc, cuối tuần thời gian cá nhân của Liên Thiên Tuyết nhiều hơn một chút. Anh làm thêm một tờ đề, xen kẽ giữa đề tiếng Anh và đề toán là hai ván game nối hình giải trí. Sau khi giải trí xong, thấy tiếng trẻ con lóc ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/full-nhoc-gay-hoa/chuong-73-ngoai-truyen-if-neu-hai-nguoi-ve-mot-nha-em-trai-1.html.]

Cách âm của cửa sổ thật sự , Liên Thiên Tuyết chỉ một nghĩ như . Anh kéo cửa sổ , lầu là hai đứa em trai quen thuộc của , hai đứa bé tí, một đứa đất , một đứa dỗ dành thế nào.

Liên Thiên Tuyết gõ gõ kính, hai đứa trẻ ngẩng đầu lên, : "Đừng nữa, ồn quá, làm phiền học bài ."

Đứa em : "Xin ạ, bọn em chỗ khác." Cậu bé ôm đứa trẻ đang ồn ào , kết quả đứa trẻ còn to hơn.

"Em , chân em đau, !" Đứa trẻ lóc, đầu gối của nó trầy da, thực m.á.u chảy nhiều.

Dì giúp việc chợ , ai trông chúng. Đứa trẻ rõ ràng cũng khả năng dỗ , bèn ngẩng đầu cầu xin Liên Thiên Tuyết: "Anh Thiên Tuyết, em hộp cứu thương ở , thể xuống giúp một chút ạ? Cảm ơn ."

Liên Thiên Tuyết từ cao xuống vài giây, phát hiện hai đứa em trai hờ của đều xinh xắn, chẳng trách bà Liên chịu mang về. đứa trẻ thương cũng quá , sắp lên lớp sáu mà ngã một cái còn .

Anh nhiệt tình, chỉ là nếu quan tâm, để cho bà Liên khó tránh khỏi sẽ hiểu lầm hẹp hòi.

Năm phút , Liên Thiên Tuyết tìm thấy hộp cứu thương. Đứa trẻ thương thấy , lẽ chút sợ hãi, dám nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y trai .

"Cảm ơn ." Đứa trẻ thông minh xong vỗ vỗ đứa trẻ ngốc, khẽ : “Em cũng cảm ơn Thiên Tuyết ."

Đứa trẻ ngốc rụt rè : "Cảm ơn Thiên Tuyết ạ." Cậu bé chỉ một câu như , đó bèn vùi mặt lòng trai ruột, chịu vết thương của , cũng chịu Thiên Tuyết bụng.

Liên Thiên Tuyết "ừm" một tiếng, xổm xuống lấy nước khoáng rửa vết thương cho đứa trẻ. Trong hộp cứu thương cồn i-ốt, chọn cồn y tế, thấm ướt bông gòn chấm lên vết thương. Đứa trẻ ngốc quả nhiên còn to hơn, úp mặt áo khác. Đứa trẻ thông minh làm thế nào, cứ vỗ vỗ lưng nó, những câu như "sắp xong ", “ráng chịu một chút".

"Xong ." Liên Thiên Tuyết băng bó xong, dậy.

"Đau... em ơi, đau lắm, em dậy ..."

Đứa trẻ gọi là "" : "Anh Thiên Tuyết, thể giúp đưa em lên lầu ạ? Bọn em về phòng sẽ làm ồn học nữa."

Tuy là cái cớ, nhưng cũng coi như hợp lý. Để giải quyết nhanh vấn đề , Liên Thiên Tuyết đồng ý. Anh cúi , định dìu đứa trẻ lên, nhưng đứa trẻ trực tiếp dang tay , đằng chân lân đằng đầu đòi bế.

"..." Liên Thiên Tuyết bất lực, may mà cũng nặng, bèn bế đứa trẻ lên.

"Hai đứa là ai?" Anh nhớ hỏi: “Ai là Tư Hòa, ai là Tư Chiêu?" Lúc giới thiệu chỉ nhớ tên. Cặp song sinh trông giống hệt , tuy tính cách khác , nhưng Liên Thiên Tuyết từng bỏ tâm trí để ý, tất nhiên nhận .

Đứa trẻ thông minh xách hộp cứu thương : "Em là Tư Hòa, nó là Tư Chiêu. Em là , nó là em."

Đứa trẻ ngốc bế chậm mất nửa nhịp, lời thoại đều để trai hết , tự suy nghĩ một lúc. Liên Thiên Tuyết đáp một tiếng "ồ" , bé mới nhẹ nhàng ôm cổ , nhỏ giọng : "Anh ơi, em là Tiểu Chiêu."

Giờ ăn tối, Tư Hòa bàn ăn rằng may mà Thiên Tuyết giúp đỡ, nếu Tiểu Chiêu thương, một cũng làm thế nào.

"Cảm ơn Thiên Tuyết nhiều lắm. Ôi chao, chú cứ lo hai đứa hợp ..." Tư Thành Hoa xong vẻ cảm động, định gắp thức ăn cho Liên Thiên Tuyết.

Liên Thiên Tuyết ăn, nhưng cũng tiện từ chối: "Chú, gọi cháu là Tiểu Liên là ạ." Anh gắp miếng sườn mà đàn ông gắp cho sang bát của Tư Chiêu bên cạnh, đứa trẻ ngốc nhanh chóng ăn hết.

Ăn cơm xong, Liên Thiên Tuyết định về phòng thì níu lấy vạt áo. Anh đầu , phát hiện là một trong hai đứa em.

"Có thể bế em lên lầu ạ, Thiên Tuyết?" Đứa trẻ dang rộng vòng tay, ngẩng đầu , đôi mắt to tròn, ư là hùng hồn: “Đầu gối em đau."

Liên Thiên Tuyết liếc xung quanh ai khác, bèn : "Không ."

Loading...